(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1187:
Cuộc sống gia đình yên bình chẳng kéo dài được bao lâu. Khi nhạn từ phương Bắc bắt đầu bay về, thiên sứ cũng đã tới, mang theo chiếu chỉ phong Vân Diệp làm Hoài Hóa tướng quân, kiêm Đại đô hộ Bắc Đình đô hộ phủ.
Lưu Nhân Nguyện được phong Trung Võ tướng quân, thống lĩnh Thủy sư Lĩnh Nam, đồng thời được phong tước Dương Sơn huyện tử.
Chiếu chỉ ban xuống, buộc lòng Vân Diệp phải rời đi, bởi chuyến đi Bắc Đình sẽ không phải một hai năm là có thể trở về. Tô Định Phương đã trấn giữ nơi đó năm năm trời. Vốn ông ta nổi danh lừng lẫy trong trận chiến Liêu Đông, vậy mà sự xuất hiện của Vân Diệp lại khiến một danh tướng như thế phải cam phận nơi Bắc Đình hoang vu.
Vân Diệp trước kia vốn thờ ơ với chuyện chia ly, nhưng sống ở Đại Đường lâu ngày, y cũng dần trở nên đa sầu đa cảm. Trước khi lên đường, y nắm tay Lý An Lan nói:
– Chuyến đi này, lâu thì năm năm, nhanh thì cũng hai ba năm mới trở về. Chúng ta một người phương Nam, một người phương Bắc, nàng hãy giữ gìn bản thân. Nếu ở phương Nam không thuận lòng, nàng hãy đến Trường An, phủ đệ đó vẫn luôn có chỗ của nàng.
Lý An Lan tái mặt vì sợ hãi, bởi y chưa từng dặn dò nàng điều gì như vậy. Nàng vội kéo ống tay áo y:
– Nếu chàng thấy chuyến đi này có điềm chẳng lành thì đừng đi nữa. Chúng ta hãy ra biển, chỉ cần chàng còn sống, mọi chuyện đều có thể lo liệu.
Vân Diệp khẽ bẹo mũi Lý An Lan:
– Hết cả không khí rồi! Ta đang mong nàng nói những lời đứt ruột đứt gan, vậy mà nàng lại xúi ta làm kẻ đào ngũ.
Nói rồi, y xoa đầu Lý Dung, đoạn cưỡi Vượng Tài lên đường. Lần này thật gay go rồi, tên thiên sứ chết tiệt kia lại làm giám quân trên chiếc Đại Đế. Lưu Nhân Nguyện chỉ có quyền chỉ huy, chứ không có quyền điều hành. Khốn kiếp thật, Lưu Nhân Nguyện tức đến suýt ngất.
Vân Diệp không còn là thống lĩnh Thủy sư Lĩnh Nam nữa, nên không có quyền dùng quân hạm để đi lại. Y cũng không muốn ngồi thương thuyền chậm như rùa, vì thứ đó quá chậm chạp và nguy hiểm.
Chuyến đi Bắc Đình lần này là một khảo nghiệm cực lớn đối với Vượng Tài. Việc này cũng vừa hay là dịp để kiểm tra năng lực đi đường xa của nó trên chặng về Trường An. Cùng ba trăm thân vệ hộ tống, đoàn người Vân Diệp rầm rộ thẳng tiến Trường An.
Rời Hoàng Phố quan, họ tiến vào Mai Lĩnh cổ đạo. Trên Mai Lĩnh đúng là trồng toàn mai, nhưng đáng tiếc không còn một quả nào nữa. Thứ này từ tháng Năm đã bắt đầu chín rộ, hiện giờ chỉ còn trơ lại những cành mai khô.
Đoàn ngựa xuyên qua Mai Lĩnh cổ đạo nhanh như gió. Cái danh Hoài Hóa tướng quân đủ để Vân Diệp ngang nhiên đi lại ở chốn hoang vắng này. Rời Mai Lĩnh cổ đạo một trăm dặm là tới Đại Dư quan. Khi đoàn người Vân Diệp đến dưới quan, cửa quan đã đóng chặt. Đây vốn là nơi binh lính đồn trú, trước kia là để đề phòng Phùng Áng phản loạn, nhưng giờ đây d��ờng như lại là để đề phòng chính Vân Diệp phản loạn.
Đây không phải là lời nói đùa. Chính vì thế mà sáu nghìn Huyền Giáp quân tinh nhuệ nhất đã được đóng tại đây. Tên thống lĩnh khốn kiếp của Huyền Giáp quân còn tuyên bố rằng, nếu Thủy sư Lĩnh Nam có hành động khác thường, bọn họ sẽ nam hạ san bằng Ung Châu.
Thống lĩnh Huyền Giáp quân thường là người trong dòng họ Đoàn Chí Huyền. Đoàn Mãnh trước kia học ở thư viện, giờ không rõ được điều đi đâu. Huyền Giáp quân luôn thù địch Thủy sư Lĩnh Nam, và từ khi Đoàn Chí Huyền qua đời thì càng không còn bất kỳ qua lại nào. Đoán chừng đây là sách lược của Lý Nhị, ông ta trị quân luôn đặt hai thế lực đối đầu nhau vào cùng một chỗ, cho rằng như vậy mới an ổn.
Chẳng biết tên thống lĩnh đó là ai, nhưng hắn ta chẳng thèm để ý đến tín vật Hoài Hóa tướng quân, chỉ nói rằng, muốn nhập quan thì phải đợi trời sáng.
Không phải hắn muốn gây khó dễ cho ai, mà Huyền Giáp quân vốn là như vậy. Bọn họ biết linh hoạt ứng biến còn khó hơn lên trời. Vân Diệp không tài nào hiểu nổi, tới giờ quân lương của họ vẫn là kê. Thứ này ở Quan Trung không ai trồng, vậy mà quan đốc lương của bọn họ vẫn giữ cái bộ mặt lạnh như tiền để đòi kê, đưa gạo trắng cho thì lại trở mặt.
Không ít lần Vân Diệp chạm mặt đám khốn kiếp này ở binh bộ. Toàn bộ Huyền Giáp quân chỉ có ba vạn, không thêm không bớt một người. Chết một người sẽ bổ sung một người, đây là quân đội duy nhất phục vụ cho đến năm mươi tuổi.
Vì chuyện này mà Vân Diệp suýt nữa đã đánh nhau với Đoàn Hòa, Đại thống lĩnh của Huyền Giáp quân. Thể chất của người Đường vốn không khỏe mạnh, năm mươi tuổi đã là tuổi dưỡng già, nhất là khi thao luyện vất vả trong quân ngũ thì càng lão hóa nhanh hơn.
Ở các quân khác, đến bốn lăm tuổi mà chưa có chức vị đội chính thì sẽ được xuất ngũ, vậy mà tên Đoàn Hòa vô lương tâm này lại muốn vắt kiệt chút tiềm lực cuối cùng của người ta.
Lý Nhị biết nguyên do hai người họ cãi vã, lập tức cho gọi năm mươi lão hán ở Huyền Giáp quân và bảo Vân Diệp chọn năm mươi trai tráng từ đội lục chiến của mình, dùng vũ khí gỗ tiến hành diễn luyện đối kháng. Trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Diệp, năm mươi lão binh ấy đã đánh cho đội tinh nhuệ của y tan tác.
Lý Nhị và Đoàn Hòa vô cùng đắc ý. Tuy vậy, khi chấp nhận ý kiến của Vân Diệp, cho phép mở rộng đội ngũ và để mỗi người tự chọn vũ khí của mình để đấu với nhau, mặt Lý Nhị tức thì tối sầm. Dù Huyền Giáp quân có chiến lực vô song, nhưng nếu đối đầu với thuốc nổ và dầu hỏa của Thủy sư Lĩnh Nam thì chỉ có chết sạch.
Là quân đội tinh nhuệ nhất Đại Đường, Huyền Giáp quân cũng có thuốc nổ và dầu hỏa, nhưng họ ngu xuẩn cho rằng đao kiếm trong tay đáng tin cậy hơn. Đoàn Hòa còn mỉa mai nói, quân đội không thể chỉ dựa vào vũ khí mà luận cao thấp; quân nhân mà không có dũng khí thì cầm vũ khí của thiên thần cũng vô dụng mà thôi.
Rõ ràng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Đợi đến khi bị đánh tan tác, hắn mới nhận ra rằng dũng khí và vũ khí đều không thể thiếu.
Vân Diệp có thể diễu võ giương oai với quân đội khác, nhưng trước mặt Huyền Giáp quân thì chẳng còn chút thể diện nào. Có điều, bọn Huyền Giáp quân trên tường thành cũng không đến mức quá đáng. Chúng chỉ thả mấy sọt bánh kê xuống. Nhìn những chiếc bánh đó đã chẳng có chút khẩu vị nào. Theo chỉ dẫn của quân sĩ Huyền Giáp quân, đoàn người đi về phía bắc. Nơi đó nghe nói có một cái miếu đổ, một mái ngói che thân vẫn hơn là ngủ giữa trời.
Gia tướng tập trung ngựa ở hậu viện miếu Sơn Thần, đốt một đống lửa giữa đại điện. Sau khi kiểm tra kỹ càng rồi mới mời Vân Diệp vào. Tối nay, họ sẽ ăn canh thịt và bánh kê. Vốn dĩ có lương khô mang theo, nhưng không ai muốn lãng phí lương thực, tất nhiên trừ Vân Diệp, vì y không nuốt nổi thứ bánh kê đó.
Vân Diệp miễn cưỡng ăn được nửa chiếc bánh. Lưu Tiến Bảo mang canh thịt và cá muối tới, nói:
– Hầu gia, nếu người không ăn nổi thứ này thì đừng cố nữa. Người hãy dùng đồ của chúng ta.
Trước mặt những người này, y không cần phải giả vờ ủy khuất bản thân làm gì. Vân Diệp không đói lắm, xé một cái đùi gà, ăn vài miếng rồi ném phần còn lại cho hộ vệ bên cạnh. Y lấy cành cây, định nướng thêm đùi gà.
Một trận gió thổi qua, Vân Diệp vội dùng ống tay áo che mắt. Đợi gió tan, y phát hiện đùi gà đã mất. Nhìn vào đống lửa cũng chẳng thấy đâu, còn đám hộ vệ thì đang ngon lành gặm thịt gà. Không một ai phát hiện Hầu gia đang ngây người nhìn chằm chằm cành cây trơ trụi.
Thôi, mất thì mất. Y xỏ một con cá vào cành cây, tiếp tục nướng. Bỗng, một con mèo xuất hiện trên xà ngang, kêu meo meo rất khó chịu. Đợi hộ vệ đuổi mèo đi, con cá trên cành cây lại biến mất lần nữa.
Vân Diệp ném cành cây lên xà nhà:
– Tiểu Miêu, mau ra đây. Lớn ngần này rồi mà sao vẫn còn nghịch ngợm thế!
– Không ra đâu! Sư phụ nói, chúng ta chỉ có thể đi trong bóng đêm, không thể để người khác nhìn thấy. Sáng uống nước Đông Hải, tối ngủ Thương Ngô sơn mới là đạo của chúng ta.
Mọi người còn đang ngậm bánh kê nhìn lên xà nhà. Họ chỉ thấy một vạt váy xanh lục từ trên đó buông xuống, một cánh tay trắng nõn đưa ra, đoạn miếng thịt sau lưng Vân Diệp liền biến mất.
– Đừng nghe sư phụ ngươi nói nhảm! Ông ta ở nhà suốt ngày cùng Lưu Phương tiên sinh uống rượu đánh cờ, rồi đuổi ngươi ra đường ăn gió nằm sương. Sáng uống nước Đông Hải cái quái gì, nước biển mặn chát, uống nhiều sẽ chết ngay lập tức. Mau xuống đây! Một tiểu cô nương ngồi vắt vẻo trên xà nhà làm gì? Xuống đây, khoác chăn vào. Sau này hãy theo Vân thúc, đừng nghe lời sư phụ ngươi, chẳng qua ông ta ghét ngươi ở bên cạnh nên mới nói vậy thôi. Thời gian qua chắc khổ sở lắm phải không? Thật tội nghiệp. Khuê nữ nhà người ta phải ngồi xe ngựa, chứ đâu phải ngồi xà nhà thế này. Xuống đi, sắp gả chồng rồi, áo cưới còn chưa có phải không? Chạy suốt ngày như vậy thì lấy đâu thời gian mà thêu thùa chứ.
Mọi bản quyền chuyển ngữ của nội dung này đều thuộc về truyen.free.