(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1211:
Nếu sức không bằng thì phải dùng trí. Vân Diệp cho hoa quả vào túi vải, chốc nữa sẽ để Vượng Tài đi hối lộ mã vương. Ngày trước, y đã từng dựa vào những bông bồ công anh hoàn mỹ để hối lộ và hòa mình vào đàn ngựa. Kỹ năng bợ đít của Vượng Tài thuộc hàng đầu, lẽ nào lại không học được điều đó?
Mã vương đuổi Vượng Tài đến tận chân núi rồi mới quay về. Vượng Tài chạy lên dốc, không cần Vân Diệp phải chỉ cách dùng túi quả, nó đã ngậm túi chạy thẳng xuống núi. Vượng Tài không những từng đi bợ đít voi, mà còn suốt ngày được đám trẻ con trong Vân gia trang nịnh nọt, nên nó cực kỳ thạo ngón này.
Viên Thủ Thành chăm chú dõi theo từng cử động của Vượng Tài, miệng không ngừng lẩm bẩm:
- Thú vị lắm.
Những người khác cũng bị hành vi của Vượng Tài làm cho không khỏi bật cười.
Bởi vì Vượng Tài đang quỳ rạp xuống đất, dùng miệng đưa cái túi đến bên miệng mã vương...
Mã vương vốn định nhấc vó đá Vượng Tài đi, nhưng ngửi thấy mùi thơm của quả, nó liền thò mũi hít hít, thấy không có vấn đề gì liền ăn lê trong túi. Vượng Tài vui sướng chạy vòng quanh mã vương, tưởng rằng mình đã được chấp nhận, còn đắc ý hí một tiếng với Vân Diệp.
- Phu quân, không phải! Mã vương không đá, nó định ăn cướp của Vượng Tài! Na Nhật Mộ dùng kính viễn vọng theo dõi hét lên.
Quả nhiên, mã vương ăn xong liền tiếp tục đuổi Vượng Tài, vừa cắn vừa đá. Vượng Tài đáng thương lại một lần nữa quay về bên Vân Diệp, nhìn đàn ngựa dưới núi mà kêu gào, nhưng không dám xuống. Mã vương đứng chắn giữa thảo nguyên, cản đường Vượng Tài về đàn.
- Cái thế giới này không có lòng trung thành vô cớ, cũng không có sự kiên trì vô cớ. Mã vương không cho Vượng Tài vào đàn là bởi "lệ phí" chưa đủ. Nhưng Vượng Tài nhà ta lại ít thiếu nhất là lệ phí. Hiện đang là lúc đói giáp hạt, cả đàn còn đói cả mùa đông, ta không tin chúng chịu nổi sự dụ hoặc này.
- Lưu Tiến Bảo, tìm một túi đỗ đen, đặt trên lưng Vượng Tài xem liệu cách này có giúp được nó không?
Lưu Tiến Bảo lập tức làm theo. Vân Diệp chọc thủng bốn năm cái lỗ trên túi, những hạt đỗ bên trong không ngừng lăn ra. Vượng Tài liếm một cái, Vân Diệp vỗ đầu nó, chỉ về phía đàn ngựa dưới núi, và Vượng Tài lại lần nữa dè dặt quay về đàn.
Mã vương tức giận lắm, ầm ầm chạy tới, tính cho Vượng Tài một trận nhớ đời. Vượng Tài xoay người chạy, đỗ vãi đầy đất. Mã vương đuổi vài bước, thấy đỗ, liền cúi đầu liếm những hạt đỗ rơi vãi. Lúc này ăn uống quan trọng hơn. Thấy vậy, Vượng Tài cẩn thận đi tới đàn ngựa.
Đợi mã vương ăn hết đỗ trên đất thì Vượng Tài đã trà trộn vào đàn. Vô số ngựa vây quanh nó, không phải vì Vượng Tài được hoan nghênh, mà bởi vì những hạt đỗ trên lưng nó quá hấp dẫn.
Mã vương hí vang một tiếng rồi chạy về đàn. Vượng Tài đứng im không nh��c nhích, đỗ trên người vẫn rơi rào rào. Vượng Tài còn cố ý tới gần mã vương, để đỗ rơi xuống cạnh mã vương nhiều hơn.
- Hi hi, mã vương đái rồi! Vượng Tài đang lấy vó dẫm nước tiểu của mã vương, nó đã về nhà rồi! Na Nhật Mộ cười khúc khích.
Mọi người cũng vui cho Vượng Tài.
Chỉ có Viên Thủ Thành thở dài:
- Đáng thương thay, người đời ta chẳng khác gì loài bò ngựa.
Vân Diệp không quan tâm vì sao ông ta cảm thán, mục đích của y rất rõ ràng: muốn Vượng Tài được về nhà. Mỗi năm vào tháng Ba là thời kỳ Vượng Tài động dục, nó trở nên vô cùng nóng nảy, luôn muốn chạy ra ngoài.
Biết nó nhớ nhà, không ngờ nó lại quyến luyến đến vậy. Nhìn Vượng Tài lăn lộn trên bãi cỏ, nhìn Vượng Tài ngửi mông ngựa cái, Vân Diệp thực lòng mừng cho nó.
Chuyện của Vượng Tài đã xong, việc ở Lũng Hữu đã hoàn thành một nửa. Có điều, việc nó quay về là quyết định của bản năng khi động dục mà thôi. Đa số động vật dựa vào bản năng để quyết định hành vi, nhưng con người thì không. Một túi đỗ không thể khiến người ta quay trở về với xã hội, có lẽ cần đến hai túi.
Vượng Tài lúc này toàn bộ tâm tư đặt cả vào mông ngựa cái. Vân Diệp dẫn mọi người xuyên qua bãi cỏ, ngược dòng con sông nhỏ. Vân Diệp vạch bụi cây, nhặt hai quả thanh yên bỏ vào miệng, chúng đã được hong khô, ngậm trong miệng rất ngọt.
Mười ngày tới, Vân Diệp định ở đây để tìm hiểu xem con suối này có gì khác biệt so với những con suối còn lại. Nếu tìm được đáp án, dù là gì, y cũng sẽ hài lòng.
- Nơi hoang vu thế này, ngay cả dã thú cũng không muốn ở lâu, sư đồ của Vân hầu vì sao lại chọn định cư ở đây? Hơn nữa, thế núi hiểm ác, là nơi đất có âm dương giao thoa, sống ở đây cần dũng khí cực lớn.
Viên Thủ Thành không ngừng xem chiếc la bàn trong tay. Vân Diệp không khỏi cảm thấy bực mình. Từ trước thời Hán đã có la bàn rồi, vậy mà người ta chỉ biết dùng nó để xem phong thủy, dò huyệt mộ, chẳng ai nghĩ tới việc cải biến nó một chút thành kim chỉ nam, cứ thế mà dùng cái la bàn cổ lỗ sĩ đó suốt bao nhiêu năm.
- Mộc khắc thổ là tài, thủy sinh mộc là quý, mộc gặp mộc là vượng, mộc sinh hỏa là loạn, kim khắc mộc là sát. Tiểu tử, sư đồ các ngươi đúng là quá tùy tiện! Nơi này chẳng những âm dương giao thoa, còn có ngũ hành sát. Ngươi xem thử, ngoài cỏ dại mọc um tùm ra, có thấy cây nào khác không?
- Chim chóc bay đi, đàn thú cũng tản mác khắp nơi. Ngươi xem đám ngựa kia có bước qua con suối dù chỉ nửa bước không? Gai góc khắp nơi, thảo mộc mọc um tùm như hình ma quỷ. Sư phụ ngươi cố ý chọn nơi này ư?
Vân Diệp thấy Viên Thủ Thành thật là lắm mồm. Nếu được chọn, y sẽ đem nơi mình tới đặt vào phòng ngủ của Nhan Chi Thôi, như vậy sẽ không còn phiền toái nào nữa.
Suối vẫn cuồn cuộn tuôn chảy, nước trong vắt như chất ngọc. Vân Diệp ngồi xuống vốc một ngụm nước uống, vẫn ngọt mát như xưa.
Vân Diệp ngồi bên suối không nhúc nhích. Na Nhật Mộ cũng ngồi xuống cạnh y. Vô Thiệt tìm chỗ sạch sẽ, khoanh chân dưỡng thần. Lưu Tiến Bảo dẫn gia tướng đi dựng lều.
Viên Thủ Thành dẫn đoàn đạo sĩ cầm la bàn chạy lung tung, bọn họ muốn tìm ra lời giải thích rõ ràng từ vùng đất hỗn loạn này.
Đào, phải đào, phải tìm ra nguyên nhân, đó là chấp niệm của Vân Diệp.
Gia tướng bắt đầu đào, Vân Diệp đứng cạnh đó đợi. Đầu xuân, đất đai rất mềm, nơi này ít đá, đa phần là cát. Chẳng mấy chốc, mắt suối đã biến thành một cái hố nước. Do đó, khối lượng công việc rất lớn, cần phải dẫn nước đi nơi khác mới đào tiếp được.
Một con kênh được đào ra. Khi gia tướng tìm thấy một cái bình thủy tinh trong cát, mũi Vân Diệp cay xè, nước mắt tuôn ào ào. Lúc này mà còn có thể thấy bình Nhị Oa Đầu, thì còn gì để nói nữa. Nếu nhớ không nhầm thì đó chính là thứ trong ba lô của y.
Cầm bình rượu, bên trong còn nửa bình. Nút gỗ mềm có một đoạn lớn đang kẹt ở miệng bình. Na Nhật Mộ cẩn thận dùng trâm cài lấy nút ra. Vân Diệp không chút suy nghĩ, cầm bình tu một ngụm lớn. Mùi vị rượu cao lương thơm nức, vẫn thuần khiết như vậy, một ngụm rượu khiến lòng Vân Diệp sung sướng.
Viên Thủ Thành đoạt ngay lấy cái bình, hoài nghi nhìn chiếc bình pha lê xanh:
- Tiểu tử, sao chưa xem xét đã uống rồi? Không sợ là thuốc độc à?
- Đây là thứ của tiểu tử ta, có gì phải nghi ngờ chứ? Nếm thử chút đi. Khắp thiên hạ chỉ có bấy nhiêu thôi, đừng uống nhiều. Cho bọn họ mỗi người một ít, cứ coi như đến nhà ta, ta mời khách uống rượu.
Viên Thủ Thành còn do dự thì Vô Thiệt đã giật lấy, cũng uống một ngụm, cười nói:
- Quả đúng là rượu ngon! Để bao năm mà không đổi vị, không dễ chút nào.
Đến khi Viên Thủ Thành muốn uống thì đã muộn. Lưu Tiến Bảo và các gia tướng đã uống hết, ngay cả Na Nhật Mộ cũng được chia một ít.
Lão Viên sờ mũi cười ngượng:
- Đành chịu vậy. Càng già càng sợ chết, dù sao cẩn thận vẫn tốt hơn.
Hôm nay đào được bình rượu này thì coi như kết thúc một ngày. Đầu bếp bắt đầu làm cơm tối. Khi cơm chín thì Vượng Tài cũng về, ngã rầm xuống đống cỏ khô mà mã phu đã chuẩn bị, món rượu yêu thích cũng không mấy hứng thú, nó gục đầu ngủ vùi.
Na Nhật Mộ cười hì hì dùng cọng cỏ chọc tai Vượng Tài, khiến nó phải phẩy tai liên hồi. Vân Diệp kéo Na Nhật Mộ nghịch ngợm đi, ngựa đực vào thời kỳ này nhất định rất mệt nhọc.
__________________ Bản văn chương đã được biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.