Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1210:

Dù đã mơ về sơn cốc ấy vô số lần, nhưng giờ đây khi ngày càng cận kề, Vân Diệp lại bất giác thấy sợ hãi. Không chỉ y, Vượng Tài cũng hí vang không ngớt. Khi trông thấy dòng sông lớn quen thuộc, nó đã hí vang, dùng vó cào đất đầy sốt ruột. Thấy Vân Diệp vẫn chưa có động tĩnh, nó bèn gặm lấy giáp của y mà kéo.

– Đợi chút đã. Hôm nay đã quá muộn rồi, mai chúng ta sẽ kh��i hành. Mày về nhà mà không mang theo chút quà nào à? Hiện giờ vừa khai xuân, cỏ non vừa mọc, bầy ngựa chắc chắn chưa có gì để ăn. Mang theo một ít cho chúng đi.

Vân Diệp vuốt ve cái mõm dài của Vượng Tài, không ngừng an ủi nó. Nhưng Vượng Tài vẫn không ngừng kêu, hai lỗ mũi lớn hếch lên, ngửi ngửi không khí, tìm kiếm mùi vị quen thuộc.

Buổi tối, Vượng Tài ở lì trong lều Vân Diệp không chịu rời đi. Na Mộ Nhật thì chẳng hề gì, ngược lại còn tỏ ra thích thú, cuộn tròn mình trong chăn, thò đầu ra đối diện với Vượng Tài, thậm chí còn lấy quả lê giấu trong chăn ra cho nó ăn. Vượng Tài chỉ cắn một miếng qua loa, rồi nằm vật xuống đống cỏ khô đã chuẩn bị riêng cho nó, trông vẻ ủ rũ. Na Nhật Mộ thì vẫn nhai rau ráu phần còn lại của quả lê.

Vân Diệp chui vào chăn rồi lại chui ra, nhíu mày, móc ra bốn năm quả lê, đặt tất cả bên gối Na Nhật Mộ. Cô nàng này đến giờ vẫn giữ thói quen giấu đồ ăn trong chăn, để sửa cái tính ấy, Tân Nguyệt đã không ít lần đánh nàng.

Nằm trên giường, nghe tiếng Vượng Tài thở phì phì qua mũi, biết nó hẳn đang rất kích động, Vân Diệp nhắm mắt lại. Y nhớ về những ngày đầu mình mới tới Đại Đường, chợt nhận ra mình thật sự muốn thời gian quay trở lại, để sống một lần nữa mà không còn đầy nuối tiếc…

Na Nhật Mộ ngã lăn xuống giường, bị Vượng Tài kéo tuột. Sao mai còn lấp lánh trên trời, vậy mà Vượng Tài đã sốt ruột lắm rồi. Na Nhật Mộ lồm cồm bò dậy, ôm chăn đá vào Vượng Tài hai cái. Vân Diệp vừa mới mặc áo thì bên ngoài đã truyền đến tiếng Viên Thủ Thành ho hắng, cứ như một bà cụ già trước kia vẫn lo Vân Diệp ham vui mà gọi y dậy từ sáng sớm. Vừa ra khỏi lều, y đã thấy Vô Thiệt ngồi sẵn trên ngựa, chuẩn bị xuất phát.

Quân vụ hôm qua đã được giao cho Ngũ Lễ Tư Mã. Vân Diệp rửa mặt vội vàng, rồi cưỡi Vượng Tài phi thẳng về nơi hồn phách y vẫn vấn vương.

Không cần Vân Diệp chỉ đường, Vượng Tài còn quen thuộc nơi này hơn cả y. Khi trời sáng hẳn, Vân Diệp nhìn thấy con đường đầu tiên nơi y từng gặp Trương Thành. Vượng Tài ngửi ngửi như chó, rồi phóng theo con đường lớn.

– Vân hầu, chẳng lẽ con ngựa này và ngài tới cùng một nơi? Chẳng trách nó thông minh đến vậy! Có ngựa biết đường, chúng ta không lo lạc lối nữa rồi. Ha ha ha, không ngờ mã thuật của ngài lại cao siêu đến thế! Vô Thiệt, xem ra hai chúng ta phải cố gắng hơn rồi.

Một ông già hơn trăm tuổi ngồi trên ngựa vững như núi Thái Sơn, thân người nhấp nhô theo nhịp ngựa, tựa như hòa làm một với nó. Đây mới thực sự là kỵ thuật vô cùng cao siêu.

Vượng Tài vừa đi vừa ngửi ngửi mặt đường, đôi khi thậm chí còn thè lưỡi ra liếm. Khi xác định được phương hướng, nó liền phóng đi như bay. Con đường nhỏ vận chuyển muối ngày xưa giờ đã trở thành đường lớn, xe trâu kéo muối qua lại không dứt. Giờ đây, nơi này đã là điểm cung ứng muối cho mười chín châu của Lũng Hữu, thậm chí cả Bắc Đình và An Tây cũng đều dựa vào nguồn cung từ đây. Nó đã trở thành trọng địa của Lũng Hữu, với phủ binh đóng giữ, bảo vệ con đường sinh mạng huyết mạch này.

Vượng Tài kiêu ngạo vô cùng, ở mảnh đất này nó là vua. Nó ngẩng đầu hí vang một tiếng, hai tai dựng thẳng như ra-đa, không ngừng xoay chuyển. Chẳng phát hiện ra điều gì, nó có vẻ hơi nóng nảy, và tiếp tục chạy về phía hạ du sông Hoàng Hà.

Vân Diệp âm thầm đếm, cái cây lớn kia vẫn đứng sừng sững. Vượng Tài tung vó phi đến, móng guốc đạp lên đá cuội, ánh lửa tóe tung khắp nơi.

Tới nơi rồi, Vân Diệp xuống ngựa, cởi bỏ hết yên cương cho Vượng Tài, vỗ vào mông nó một cái. Vượng Tài lập tức tung mình lao vào hoang nguyên, xé toạc lớp cỏ dại cao nửa người, hí vang một hồi rồi chạy không ngừng nghỉ. Chỉ có ở đây, Vượng Tài mới thật sự được tự do.

– Chàng và tổ sư gia từng sống ở đây sao?

Na Nhật Mộ tò mò nhìn quanh hỏi. Vân Diệp lắc đầu, rồi cưỡi ngựa đi sâu vào hoang nguyên.

Từ xa đã có thể trông thấy cửa núi kia. Y tự hỏi liệu thám tử của Lý Nhị đã từng tới đây chưa. Y thầm mong họ chưa từng tới, vì nếu chỉ vì mình mà đàn ngựa của Vượng Tài bị đả kích, bị hủy diệt, thì Vân Diệp tuyệt đối sẽ không tha thứ cho bản thân.

Đội ngựa của Vân Diệp tiến thẳng tới cửa núi. Vượng Tài chạy loạn trên hoang nguyên, tiếng hí ngày càng thê lương, đến cả Vân Diệp cũng có thể nhận ra sự tuyệt vọng trong đó.

Đàn ngựa không thấy đâu nữa. Theo lẽ thường thì chúng phải trở về hoang nguyên kiếm ăn rồi. Cỏ trên mặt đất đã vươn lá non, lay động trong gió xuân, đều là loại cỏ ngọt. Vậy mà đàn ngựa đâu cả rồi?

Vân Diệp bèn gọi một quan viên Lan Châu tới hỏi:

– Bẩm Đại tướng quân, nơi này là hoang nguyên, không phải nơi đàn ngựa thường xuyên lui tới. Nếu muốn bắt ngựa, chỉ cần tới thảo nguyên là đủ. Ngựa của Lũng Hữu chúng ta vốn không nhiều, hạ quan chưa từng nghe nói có ai bắt ngựa hoang ở khu vực này cả.

– Thế thì tốt. Ngươi hãy nhớ kỹ lời ta, đàn ngựa ở đây là của Vân gia. Ngươi không cần quan tâm mệnh lệnh này có hợp lý hay hợp pháp hay không, ta sẽ đích thân khiến nó trở nên hợp pháp. Ta chỉ nói cho ngươi biết, tuyệt đối không được phép bắt ngựa hoang ở đây. Nếu có kẻ nào không tuân lệnh, ta sẽ đích thân tới băm thây xé xác hắn!

Quan viên Lan Châu sững sờ, nhưng thấy ánh mắt đằng đằng sát khí của Vân Diệp, ông ta vội vàng gật đầu. Vốn dĩ chẳng có ai bắt ngựa hoang ở đây, giờ chẳng qua chỉ thêm một cấm lệnh nữa mà thôi, đ��u phải chuyện gì lớn lao.

Vượng Tài chạy loạn một hồi vẫn không thấy đàn ngựa đâu, liền chạy về bên Vân Diệp, cúi đầu ngửi ngửi mặt đất, hi vọng tìm thấy chút tin tức hữu ích, như dấu vết phân ngựa chẳng hạn.

Vân Diệp vỗ về Vượng Tài. Nó lại thở phì phì, chạy về phía cửa núi. Xuyên qua đồng cỏ không lớn, đứng ở cửa núi, sơn cốc kia liền hiện ra ngay trước mắt. Cảnh tượng đã xuất hiện vô số lần trong mơ giờ đây biến thành hiện thực.

Phía trái là ngọn núi màu đen, phía phải là ngọn núi màu đỏ. Ở giữa có con sông nhỏ uốn lượn chảy ra từ sơn cốc. Cuối con sông ấy chính là mục tiêu của y.

Vượng Tài đột nhiên hí vang một tiếng rồi lao đi, khiến đàn gà trong bụi cỏ bay tán loạn. Thi thoảng, còn có mấy con thỏ nhảy vụt qua bụi cỏ khô, hoảng hốt chạy sâu vào trong đồng cỏ.

Thì ra đàn ngựa ở đây, đông hơn so với trước kia rất nhiều, phải đến bốn năm trăm con, đang yên tĩnh gặm cỏ. Nghe thấy tiếng hí của Vượng Tài, chúng đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn.

Một con ngựa màu hạt dẻ rõ ràng to lớn hơn hẳn những con khác, từ trong bầy đi ra, phì mũi, lao thẳng về phía Vượng Tài.

– Á, không xong rồi phu quân! Mã vương tưởng Vượng Tài tới tranh giành vương vị, muốn quyết chiến! Chàng mau ngăn cản đi! Vượng Tài sẽ bị thương mất, con mã vương kia to lớn đến vậy cơ mà!

Na Mộ Nhật thét lớn.

– Nàng quên rồi sao, Vượng Tài cũng là một bảo mã, nó biết cách đối phó với mã vương ra sao. Chỉ là không biết chúng là cha con hay huynh đệ thôi.

– Cha con ư? Con ngựa kia rõ ràng là ngựa già, không dưới hai mươi tuổi. Vượng Tài mới mười ba, chẳng biết nó có nhận ra con ngựa kia coi nó là kẻ địch rồi không?

Viên Thủ Thành từ chiến mã nhảy xuống, thân thủ cực kỳ nhanh nhẹn. Xem ra lão già này còn giấu nghề, với cái thân thể này, đêm đêm tới Yến Lai lâu cũng chẳng thành vấn đề, vậy mà lão còn luôn miệng nói muốn Tôn Tư Mạc xem bệnh cho mình.

Mọi người xuống ngựa, đứng xem Vượng Tài và con ngựa kia truy đuổi, cắn xé lẫn nhau. Lưu Tiến Bảo và Na Nhật Mộ thì cứ như bị điên, la hét cổ vũ. Dù vậy, Vân Diệp vẫn nhìn ra Vượng Tài không phải là đối thủ của mã vương to lớn kia, nó đã bị con ngựa kia húc lăn ra đất.

Vân Diệp nhắm mắt lại, không nỡ nhìn. Với cái tính cách sợ mạnh hiếp yếu của Vượng Tài, nó tuyệt đối sẽ chạy về khóc lóc tố cáo. Quả nhiên, vừa mở mắt ra, y đã thấy Vượng Tài chật vật bỏ chạy, hai tai kẹp sát vào đầu, xem ra đã dùng hết sức bình sinh rồi. Mã vương đuổi sát ngay đằng sau, và hướng chạy lại chính là chỗ Vân Diệp đang đứng.

Vô Thiệt liếc nhìn Vân Diệp:

– Ai nuôi con ngựa đó vậy, ngươi xem nó giống ngươi đến nhường nào kìa.

Tiểu Miêu giật ống tay áo sư phụ, ra hiệu không cho phép nói Vân Diệp như vậy.

Tác phẩm chuyển ngữ này được truyen.free giữ bản quyền xuất bản.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free