(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1222:
Dưới ánh trăng buổi tối, khi mọi người đang thưởng trà, Viên Thủ Thành vẫn thao thao bất tuyệt giới thiệu kiệt tác của mình.
— Bát Trận Đồ có nguồn gốc rất lâu đời, có thể truy nguyên từ thời thượng cổ. Trải qua Khương Thái Công, Tư Ma Nhương Tư, Quản Trọng, Tôn Vũ cải tiến hoàn thiện, tới thời Tam Quốc, Gia Cát Lượng đã đưa nó lên đỉnh cao.
— Tới bản triều, Lý Vệ Công cho rằng tám trận cần tám người chỉ huy, cộng thêm bản thân chủ soái, tổng cộng chín hiệu lệnh phát ra sẽ không phù hợp với phép tắc chiến trận, cho nên ông đã sửa thành Lục Hoa Trận. Nghe nói binh thư của ông ta đã truyền cho ngươi?
Viên Thủ Thành giảng xong lai lịch Bát Trận Đồ, liền dò hỏi tung tích binh thư của Lý Tịnh.
— Nó ở trong đồ thư quán của thư viện, chỉ cho xem tại chỗ, không được sao chép hay mang đi. Dù ông có tới cũng chắc chắn không thể thấy Lục Quân Kính, mà đồ thư quán cũng không cho ông mượn. Chỉ học sinh thư viện nào một lòng muốn làm võ tướng mới được xem, hơn nữa còn phải ký hiệp nghị bảo mật. Ông thì khỏi mơ.
Viên Thủ Thành thở dài. Ở Đại Đường, chỉ có thư viện là không nể mặt ông ta chút nào. Trước kia, ông từng viết thư cho Lý Cương, hy vọng thư viện có thể dành một chỗ cho Đạo môn phát triển học thuyết Đạo gia. Vốn dĩ, ông tưởng Đạo môn chỉ cần trả giá tương ứng là có thể đạt được mục đích, nhưng thư trả lời của Lý Cương đã khiến họ hết hy vọng.
"Học vấn thư viện như sóng lớn ngoài biển khơi bao la, không ngừng vỗ vào tường thành thư viện. Nơi này không còn đất cắm dùi nữa rồi!" Lý Cương trả lời cực kỳ kiên quyết, không cho Đạo môn một chút khe hở nào để lách qua.
Viên Thủ Thành biết đó chỉ là cái cớ, bởi vì bản thân ông nhận được thư trả lời của Lý Cương không lâu sau đó, một kẻ mặt sắt tên là Hiên Nhân đã đứng lên mở một môn học cổ quái gọi là xã hội học.
— Lão phu dùng đống loạn thạch, dựa vào độn giáp, chia ra sinh, thương, hưu, đỗ, cảnh, tử, kinh, thiên biến vạn hóa, có thể ngăn mười vạn tinh binh.
Vân Diệp không khỏi thở dài. Anh ta chịu không nổi cái kiểu nói cường điệu của người xưa, cứ cái gì cũng có thể ngăn trăm vạn tinh binh. Mười vạn tinh binh đó đâu phải là mười vạn con lợn! Nếu dùng những cây nỏ mạnh như tám trâu kéo, bắn thẳng vào gây hỗn loạn, ai có thể ngăn cản kỵ binh hạng nặng xung phong? Dù mặt đất không vượt qua được thì ngồi khinh khí cầu cũng thấy hết trận của ông rồi, khi đó, Bát Trận Đồ có lợi cho ai chưa chắc.
— Trận này do tám yếu tố thiên, địa, phong, vân, long, hổ, điểu, xà tạo thành, nên có thể gọi là Thiên Phúc Trận. Thêm nữa, nó còn vận dụng sự tinh diệu của phong dương trận, vân thùy trận, long phi trận, hổ dực trận, điểu tường trận, xà bàn trận. Năm xưa, khi Tây Thục đại bại, Gia Cát Lượng đã dựa vào loại trận phòng ngự này để tranh thủ thời gian, nếu không, thành Bạch Đế đã thuộc về Đông Ngô rồi.
Viên Thủ Thành nói đến văng nước bọt, còn Vân Diệp thì không ngừng khen ngợi. Địch Nhân Kiệt ở bên cạnh liên tục rót đầy chén trà cho lão già, nhìn thấy lão ta uống hết hai ấm trà lớn, tự hỏi không biết đêm nay có ngủ nổi không.
Đợi lão già thỏa mãn về lều ngủ, Địch Nhân Kiệt mới hỏi sư phụ:
— Sư phụ, sao lại để lão già này làm những chuyện như thế? Chúng ta không hề có ý định xây thành gì ở Bắc Đình, ngược lại còn muốn biến nó thành vùng man hoang. Như thế mới không ai tranh đoạt, để lại cho con cháu sau này phát triển, chẳng phải tốt hơn sao?
— Đợi khi những bộ tộc kia tây tiến, chúng ta di dời cư dân ở đây đi, đoạn tuyệt con đường thương mại này, thay bằng giao dịch trên biển. Như vậy, lợi ích thu được ở Lĩnh Nam sẽ lớn nhất, lợi cả đôi đường, sao sư phụ không đồng ý? Nếu lão già này cứ làm như thế, một tòa thành nổi tiếng sẽ mọc lên. Chưa bàn đến việc nó có hữu ích hay không, riêng cái tên Bát Trận Đồ cộng với danh tiếng của lão già, triều đình sẽ không cho hủy nó. Tây Vực sẽ không còn là vùng man hoang nữa, mà quốc triều lại phải tiếp tục mang cái gánh nặng này.
Vân Diệp cười ha hả:
— Con quá cấp tiến rồi. Con đường tơ lụa không thể đoạn tuyệt. Nếu không, đầu tiên bị ảnh hưởng sẽ là Lũng Hữu, rồi Sa Châu, Túc Châu, Tần Châu, tới Trường An sẽ dần dần đi xuống. Tiểu Kiệt à, không ai đồng ý cho chúng ta làm thế đâu.
— Nếu hải vận hưng thịnh, những nơi được lợi ích là Ung Châu, Quảng Châu, Tuyền Châu. Vận nước sẽ dịch chuyển về phương Nam, Đại Đường sẽ toàn lực khai thác hải dương, gia đình ta thì chắc chắn sẽ hoan nghênh. Song, con để những kẻ thấy vũng nước cũng run rẩy sẽ làm gì? Trước kia, việc rời đô tới Lạc Dương đã gây ra một hồi binh đao, giờ càng không thể làm thế.
Địch Nhân Kiệt nắm một nắm cát, nhìn cát chảy qua kẽ tay, hình như có chút thất vọng.
— Đừng vội. Con muốn làm chuyện lớn là tốt, nhưng đừng tự đẩy mình lên thớt. Nhớ kỹ, muốn làm một chuyện phải kiếm đủ người ủng hộ. Sư phụ nói người ủng hộ cốt lõi ở đây tuyệt đối không phải là hoàng đế. Hoàng đế là loại sinh vật vô tình nhất, thay đổi nhất. Con nhìn sử sách là biết, hoàng đế mà đáng tin cậy thì lợn nái biết leo cây.
— Người ủng hộ cốt lõi nhất chính là những người thấy chuyện này cần phải làm giống con, bất kể là huân quý hay bách tính. Rồi nhắm đúng thời cơ chín muồi, thúc đẩy một cái là có thể ôm công lao về mình. Dù thất bại cũng không đáng lo. Với nhiều người cùng đứng ra như vậy, dù kẻ phản đối có muốn trả đũa cũng chưa chắc nhắm vào con. Môn học vấn này rất sâu, con cần tự mày mò.
— Chỉ cần xuất phát từ lợi ích của đế quốc, người khác sẽ cho rằng chúng ta một lòng vì nước, không phải tư lợi. Đó chính là cách che giấu của bọn đại gian đại ác.
— Thương Ưởng, Tôn Vũ, Triều Thác, có ai có kết cục tốt? Chúng ta chỉ cần bội phục họ là đủ, sử sách không thiếu loại người này. Bọn họ là xương sống của thời đại, nhưng chúng ta không cần phải làm như họ. Cứ nhìn những bậc đại trí đại dũng đi trước mở đường, chúng ta ở phía sau hoàn thiện là được.
— Đừng chê cười sư phụ. Sư phụ con chính là người như thế, có thể bị lợi dụng, nhưng loại lợi dụng này phải do chúng ta cam tâm tình nguyện. Người không bao giờ bị lợi dụng chứng tỏ hắn không có giá trị lợi dụng. Còn sống là còn muôn vàn khả năng, chết rồi chỉ có người thân thương tâm. Người suốt ngày nói về đại nghĩa thiên hạ mới là cần đề phòng nhất.
Địch Nhân Kiệt rầu rĩ nói:
— Đệ tử thấy làm thế thật uổng phí tài hoa của bản thân.
— Phí gì mà phí! Học vấn của ngươi là do ta dạy, ta còn không thấy tiếc thì ngươi tiếc cái gì? Mau xéo về cưới Tiểu Vũ, ở Đại Lý Tự mà kiếm tư lịch. Điều ta vui nhất là thấy con cháu của các ngươi.
Nói xong, Vân Diệp đuổi Địch Nhân Kiệt đi. Na Nhật Mộ ngồi bên cạnh đã ngáp dài ngáp ngắn rồi.
Khúc Trác ôm một chồng văn kiện từ chỗ ở của mình ra, đi tới chỗ ở của Vân Diệp. Tiểu Miêu từ trong bóng tối bước ra, nhận lấy giấy tờ, rồi xoay người vào phòng.
Lưu Tiến Bảo từ phía khác đi ra, nói với Khúc Trác còn đang ngây người:
— Sau này buổi tối đừng có đến gần trướng soái, rất nguy hiểm. May là tối nay có ta và Tiểu Miêu, nếu là bọn Huyền Giáp quân thì ngươi chết chắc.
— Ngươi chưa hiểu quy củ trong quân ngũ, phải chú ý. Đừng có tùy tiện trong doanh trại, dù ngươi có đánh nhau với hầu gia cũng không sao, nhưng ở đây, tự ý xông vào trung quân là bị chặt đầu.
Khúc Trác lau mồ hôi lạnh. Mấy năm sống phóng khoáng quen rồi, quên mất còn có những quy củ này, hắn gật đầu liên hồi.
Tiểu Miêu vào phòng. Bước chân nàng rất nhẹ, cứ như một con mèo. Đặt văn thư lên bàn rồi cẩn thận nhìn sau màn, hầu gia ngủ rất yên ổn. Ngược lại, Na Nhật Mộ di nương sợ nóng, bầu ngực trắng bóc lộ hết ra ngoài, đôi nhũ hoa kiêu hãnh dựng đứng, khiến Tiểu Miêu nhìn mà mặt đỏ rực.
Rời khỏi phòng, tim nàng vẫn cứ đập thình thịch. Thấy Lưu Tiến Bảo và Khúc Trác đang đứng ngoài trò chuyện, nàng liền nhún mình nhảy lên nóc nhà. Ngôi nhà làm bằng gạch mộc, nóc nhà là cỏ trộn bùn, rất bằng phẳng.
Gió thổi qua Thành Loạn Thạch phát ra tiếng rên rỉ kỳ quái, khiến mặt Tiểu Miêu càng nóng. Nàng nằm luôn trên nóc nhà, hai mắt mở to.
Ánh mắt vô thức nhìn vào ngực mình, Tiểu Miêu thở dài, vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Nàng kéo cổ áo nhìn vào trong, càng nhìn càng thương tâm. Mình đã mười tám rồi mà sao chỗ đó vẫn nhỏ như vậy?
Na Nhật Mộ di nương thật đẹp. Chiều hôm nay, khi ngâm mình ở suối nước nóng, nàng liền nhìn thấy thân hình di nương, sao lại trắng như thế? Ngực lại còn to, hơn nữa vòng mông...
***
Truyen.free giữ quyền sở hữu đối với nội dung văn bản này, mong độc giả tôn trọng và không tự ý sao chép.