Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1223:

Tiểu Miêu đang suy nghĩ miên man thì một luồng sáng trắng vụt ra từ phòng sư phụ, theo sau là tiếng kêu của sư phụ. Tiểu Miêu lập tức chống tay trên nóc nhà, lướt nhanh đến gian nhà đang bừng sáng đó. Trong lúc còn lơ lửng trên không, tay vừa chạm nóc nhà, y đã ném một cục đất trúng vào cột ngay cạnh Lưu Tiến Bảo. Lưu Tiến Bảo rùng mình, rút đao và bước ngay ra cửa. Khúc Trác, dường như linh cảm thấy nguy hiểm quen thuộc, vội vàng lăn ngay vào một chồng ngựa, khiến Vượng Tài giật mình cúi đầu nhìn hắn chằm chằm.

Tiểu Miêu vừa vượt qua tường bao của tiểu viện thì ánh sáng trong phòng sư phụ biến mất, khuôn mặt vô cảm của sư phụ xuất hiện ở cửa. - Sư phụ, vừa rồi xảy ra chuyện gì? Tiểu Miêu vội hỏi. - Không có chuyện gì hết, đi đi, bảo vệ tốt Vân hầu, chỗ sư phụ không cần lo. Nói xong, ông lại đóng cửa vào, bên trong tối om, không còn thấy gì nữa.

Tiểu Miêu quay lại xua tay với Lưu Tiến Bảo. Lưu Tiến Bảo thở phào, đi tới máng ngựa kéo Khúc Trác ướt sũng ra. Miệng Vượng Tài vẫn còn phun nước, dường như muốn giáo huấn kẻ dám tranh ăn với mình. - Sau này nhớ không được tới gần máng của Vượng Tài, trừ hầu gia ra, bất cứ ai tới gần đều gặp họa. Lần này ngươi bị phun nước là nó còn nể mặt người quen đấy. Nàng Tiểu Vũ nương tử có lần tới gần máng, bị nó kéo tụt váy, may là ở trong nhà. Nếu ở ngoài thì nàng không còn mặt mũi thấy ai nữa đâu. Cứ nhìn hàm răng cái còn cái mất của mã phu là ngươi sẽ biết Vượng Tài giận dữ sẽ thế nào.

Khúc Trác lau mặt, vẫn chưa hết sợ: - Ta còn tưởng nước đái ngựa chứ. Lưu Tiến Bảo cười hô hố. Quy tắc trong nhà không nhiều nhặn gì, chỉ cần không chọc giận nàng Tiểu Nha và Vượng Tài là cơ bản có thể sống bình an. Có điều, hiện giờ Vân Mộ nương tử cũng trở thành một phiền toái lớn. Từ khi hầu gia đi vắng mấy ngày nay, tính khí nàng trở nên nóng nảy dễ sợ.

Vừa qua giờ Tý, sáu lão hán râu tóc bạc phơ mặc giáp trụ từ viện tử bên cạnh đi tới. Liếc nhìn Tiểu Miêu đang ngồi trên nóc nhà, một lão hán nhẹ nhàng leo lên, khoanh chân ôm nỏ ngồi, không nói không rằng.

Tiểu Miêu đi xuống rồi vào một gian phòng cạnh phòng Vân Diệp. Lòng y vẫn vô cùng nghi hoặc, sư phụ chưa bao giờ giấu mình điều gì. Trong phòng sư phụ rõ ràng là sáng rực lên, vậy mà lại nói không có chuyện gì? Tiểu Miêu chắc chắn ánh sáng đó không phải ánh đèn.

Lưu Tiến Bảo liên tục xin lỗi, đã giải thích nguyên nhân Khúc Trác có mặt ở đây tới ba lần. Cuối cùng, một lão đầu trầm giọng nói: - Đừng đem quy tắc ở phủ vào trong quân. Trong phủ là nơi chúng ta nghỉ ngơi, tất nhiên có thể buông lỏng một chút. Nhưng Tây Vực là cái ổ sói, không thể sơ suất. - Vâng, Lão Lôi, ta nhớ rồi. Lần sau có kẻ nào không liên quan mà xen vào, ta cứ thẳng tay cho một đao trước. Lưu Tiến Bảo lại lần nữa hạ giọng, bởi lẽ ông ta không đánh lại Lão Lôi. Nếu dám cãi, thế nào cũng ăn một trận đòn thừa sống thiếu chết.

Vân Diệp ngủ ngon lành, không hề biết buổi tối đã xảy ra chuyện gì. Gà gáy là y rời giường. Đang ăn sáng thì Vô Thiệt đi vào, chỉ nói đúng một câu: "Có động tĩnh rồi." Sau đó, ông ta ngồi xuống đối diện, cầm bánh bao ăn. Trông ông như chết đói, ăn hết cả khay bánh bao, uống thêm hai bát cháo mới chịu dừng.

Vân Diệp "ồ" một tiếng, không cần hỏi cũng biết Vô Thiệt đang nói tới chuyện gì: - Chúc mừng. Vậy ông cứ tiếp tục nghiên cứu đi, khi nào có kết quả thì nói với ta một tiếng. Ông cũng đừng cố quá, dù sao cũng có tuổi rồi. Ta dám đảm bảo, dù ông có làm rõ được cũng chẳng thể trường sinh được đâu, chi bằng giữ gìn tinh lực hiện giờ thì hơn. Thứ đó ông cứ coi như trò chơi là được, đừng bỏ quá nhiều tinh lực vào đó.

Vô Thiệt bị sự bình thản của Vân Diệp làm ngỡ ngàng. Dù bốn ngọc bội kia có bí mật gì thì hẳn cũng là thứ kinh thiên động địa, sao Vân Diệp lại có thái độ hờ hững đến vậy? Nếu người khác tỏ thái độ này, Vô Thiệt lập tức cho rằng họ đang giả vờ, vỗ về nhân tâm. Nhưng ông ta và Vân Diệp tương giao mười mấy năm, những điều cần hiểu rõ về y thì đã hiểu từ lâu. Y nói không quan tâm là thực sự không quan tâm.

- Tối qua, không biết ta làm thế nào mà một ngọc bài rực sáng, trong phòng sáng như ban ngày. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ, kinh động tới Tiểu Miêu. Chẳng lẽ ngươi cũng từng thấy cảnh này? Vô Thiệt thử lên tiếng thăm dò: - Rực sáng? Phản ứng đầu tiên của Vân Diệp là nghĩ đến ánh đèn nóng sáng. Đến cảnh đạn nguyên tử nổ y còn thấy vô số lần rồi. Nếu Vô Thiệt từng chứng kiến thứ đó, chắc chắn ông ta sẽ không chỉ nói đến cường quang đơn thuần nữa rồi.

- Sau này ông nghiên cứu thứ đó thì tránh xa ta một chút. Có loại ánh sáng có thể giết người đấy. Ta còn gánh vác sinh tử của mấy vạn người, không thể có vấn đề gì được. Nếu ông không may xảy ra chuyện thì đừng trách ta. Vô Thiệt chỉ nghe mỗi câu "ánh sáng giết người", phần còn lại ông ta coi như Vân Diệp đang hát, vội vàng truy hỏi: - Ngươi thấy loại ánh sáng này rồi à? Nghĩ cho kỹ, là ánh sáng trắng đấy.

- Thấy rồi, nhiều lắm, nhiều tới mức không đếm hết được. Ông thích chơi thì đi chỗ khác mà chơi đi. Hôm nay ta có hội nghị quân sự, thương thảo chuyện Bột Luật quốc, đừng mang chuyện nhỏ này tới làm phiền ta. Vô Thiệt bị thái độ của Vân Diệp chọc giận, phất tay áo bỏ đi. Nhìn theo bóng lưng ông ta, Vân Diệp lắc đầu. Cổ nhân có thể để lại cái gì chứ? Châu báu ư? Mình còn thiếu sao? Nếu y mà muốn thì Vân gia đã giàu nhất thiên hạ rồi, hiện tại y còn chê tiền quá nhiều.

Kỹ thuật ư? Cái thời Chiến Quốc, viết mấy chữ đều phải dùng đao khắc lên thẻ tre. Lấy kỹ thuật chế tác vũ khí bằng đồng làm bảo bối, Công Thâu gia phát minh được thang có thể co rút đã là bí mật quân sự tối cao. Có th�� gì như vậy làm y thèm được chứ?

Trường sinh bất lão ư? Thần tiên ư? Tìm người sống được tám trăm tuổi thật sự cho lão tử xem nào! Nghĩ tới hai thứ này là Vân Diệp đã thấy ngán. Mặc dù lai lịch bản thân y vô cùng kỳ quái, nhưng y không tin trên đời có thần tiên. Vốn tưởng mình có thể trường sinh bất lão, nhưng bản thân vẫn đang dần dần già đi. Khi sắp ba mươi, người ta sẽ thấy rõ thân thể biến hóa. Việc y được quay lại thân thể thời thiếu niên chẳng qua là do tự nhiên trêu ngươi. Nếu như xuất hiện một lão già râu trắng nói mình là một sai lầm của lão ta, Vân Diệp có khi muốn giết người thật.

Vân Diệp ăn hết bánh bao, bắt đầu làm việc. Y ở lại Lâu Lan không chịu đi là bởi vì Tây Vực mà y biết khác với Tây Vực hiện tại. Nhìn đâu cũng thấy những chuyện quái dị, cần phải làm rõ mới lên đường tới Đình Châu. Ở nơi đó còn có cả một hệ thống quan văn do Tô Định Phương lưu lại, trong đó nhiều người còn là học sinh thư viện. Đám người này cần phải đón về hết. Bắc Đình nhiều đạo tặc, chỉ có nghìn người trú ở Đình Châu, có thể nói là nguy như trứng chồng. Nếu như bị tấn công, chắc chắn sẽ thành thảm họa.

- Ta chỉ muốn biết, Thổ Phồn vốn đang giao chiến với Bột Luật quốc, vì sao hai năm qua lại ngừng chiến? Dù Đông Nữ quốc có kìm chân người Thổ Phồn, nhưng với sự hiếu chiến của chúng, không thể nào bỏ qua miếng mồi béo bở là Bột Luật quốc. Phải tìm ra nguyên nhân. Vân Diệp nhìn chằm chằm Phạm Hồng Nhất. Trong đại quân, chỉ có y có quyền tiếp xúc với người của Đô thủy giám. Mật thám của Bách Kỵ Ti trước kia, hiện đã thành người của Đô thủy giám rồi.

Phạm Hồng Nhất đấm đầu: - Ti chức đã xem hết các văn kiện của Đô thủy giám, không phát hiện ra điều gì bất thường. Việc người Thổ Phồn ngừng xâm lược Bột Luật quốc, hoặc là do năng lực không đủ, hoặc liên quan đến đại quân ta trú ở Bắc Đình. - Ta muốn chứng cứ, không phải suy đoán. Bắc Đình hiện khắp nơi đều là đạo tặc, có trời mới biết đó có phải do quân đội Thổ Phồn phái ra không. Phải có chứng cứ xác thực mới quyết định được hành động.

Mọi bản quyền chuyển ngữ của nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free