Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1227:

Cha từng nói phụ nữ làm việc không đáng tin cậy. Đúng thật! Nhìn họ cãi cọ nhau, mình thì lem luốc chẳng ai đoái hoài, đành tự mình về phòng lấy nước rửa mặt. Người đang bị thương nên cũng không tắm được.

Vân Thọ ngó nghiêng ngoài cửa sổ thật lâu, đợi chắc chắn Tiểu Vũ không còn rình mò mới cởi y phục. Cảm giác không có quần áo dính vào người thật dễ chịu. Chàng n���m trên giường được một lúc thì Vân Hoan lấp ló bước vào, ném hai quả lê lên giường rồi chạy biến. Đến bên cửa sổ, nó mới thò đầu vào nói:

- Mẫu thân tối nay không cho ăn cơm, ca ca ăn tạm đi, tối đệ sẽ kiếm cho huynh một con gà.

Vân Thọ đã sớm chuẩn bị tâm lý. Chàng không hiểu mẫu thân nghĩ gì, cứ nhất quyết giam lỏng Vân Mộ, ngay cả Vân Lộ, Vân Hương cũng không được phép xuống lầu nếu không có việc gì. Khi cha còn ở nhà đâu có cái quy củ này. Riêng chuyện không có cơm tối, Vân Thọ chẳng lo, thân hình béo tốt như vậy, nhịn vài bữa cũng chẳng sao.

Đêm đã khuya mà không thấy đệ đệ Vân Hoan tới, chín phần là bị mẫu thân phát hiện và giam rồi. Dù sao thì chuyện như vậy cũng khó tránh khỏi. Vân Thọ xoa bụng, uống cạn một cốc trà lớn nhưng lại càng thấy đói hơn. Chàng ra ngoài sân, ngước nhìn vầng trăng tròn vành vạnh, sáng rõ trên bầu trời. Quả trên cây còn xanh, không ăn được. Thấy thư phòng của cha vẫn sáng đèn, chàng lén lút đi tới, đứng bên cửa sổ nhìn vào.

- Tiểu tử ngốc, ta còn chưa thay y phục, có mà nhìn thấy gì đâu. Nhưng hôm nay ta có thể giúp đệ nhìn trộm người khác này. Tố Hồng Mai phải trực đêm, nói không chừng giờ này đang tắm rửa. Trước kia đệ hay lén nhìn người ta mà, giờ có muốn đi không?

Giọng nói lười nhác của Tiểu Vũ truyền ra, Vân Thọ sởn gai ốc, cắn răng cãi:

- Đệ không có nhìn trộm tỷ thay y phục, cũng chẳng nhìn trộm Hồng Mai! Tỷ đang vu khống đệ đấy!

Tiểu Vũ thò ngay đầu ra, Vân Thọ giật mình, luống cuống lùi lại.

- Trăng đã lên giữa trời, chim chóc cũng đã yên giấc cả rồi, tiểu tử, sao còn chưa ngủ? Rõ ràng biết trong phòng chỉ có Tiểu Vũ tỷ tỷ thôi mà vẫn nhìn trộm, giải thích hợp lý xem nào.

Khuôn mặt vừa rồi còn tươi cười chớp mắt trở nên lạnh lẽo, lời như rít qua kẽ răng:

- Đệ muốn xem có phải là đạo tặc không! Cha đệ từng nói thư phòng là trọng địa của gia đình ta, đệ là trưởng tử, nhìn một cái thì chẳng lẽ phạm pháp sao? Tỷ mới là người cần giải thích đấy, tự tiện vào thư phòng của cha đệ nấu lẩu là sao?

Vân Thọ cắn răng không lùi bước, nhưng cái bụng phản chủ lại sôi ùng ục.

- Thằng bé béo, bị đệ bắt được rồi, vậy vào ăn cùng đi.

Khuôn mặt Tiểu Vũ lại trở nên hiền hòa. Vân Thọ nghĩ một lúc, thấy mình không thể kháng cự nổi đồ ăn, thế là thuận theo mà bước vào.

Một cái bếp lò nhỏ đặt trên bàn, trong nồi mỡ đỏ sôi sùng sục, bên cạnh đặt năm sáu cái đĩa nhỏ. Ngửi mùi ớt cay, Vân Thọ càng thêm đói.

- Một bữa ăn cũng phải cho ra dáng chứ, chút đồ ăn thế này thì chỉ đủ nuôi gà thôi.

Vân Thọ thành thạo bỏ thức ăn vào nồi, rồi sai Tiểu Vũ tới nhà bếp kiếm thêm.

Tiểu Vũ chỉ tay vào cái giỏ trúc:

- Biết ngay thằng bé béo nhà đệ không được ăn cơm mà, đây là ta cố ý chuẩn bị riêng đấy. Tiểu Vũ tỷ tỷ là mỹ nữ, tối nào cũng không ăn nhiều.

Vân Thọ nhìn đủ loại thịt trong giỏ, vẻ cảm động vừa mới hiện lên mặt lập tức biến thành cảnh giác:

- Có điều kiện gì thì tỷ nói đi, chúng ta nói rõ ràng đã rồi mới ăn.

Tiểu Vũ lườm Vân Thọ một cái, bắt đầu vớt thức ăn trong nồi. Vân Thọ nuốt nước bọt mấy lượt, cố gắng quay mặt đi chỗ khác rồi nói:

- Đệ đói lắm, cho đệ một con trâu đệ cũng ăn hết được, nhưng đệ không ngốc. Tiểu Vũ tỷ tỷ à, tỷ chưa bao giờ làm chuyện vô nghĩa. Hôm nay đệ đã giả ngu cả ngày rồi, giờ tỷ còn coi đệ là thằng ngốc nữa sao?

Vân Thọ nói xong liền muốn đẩy cửa bước ra ngoài. Cha chàng từng dạy, con người không thể để bị khống chế. Tối nay không ăn chưa chắc đã chết, nhưng nếu hồ đồ ăn bữa cơm của Tiểu Vũ, nói không chừng còn gặp phải chuyện khó chịu hơn.

Tiểu Vũ chạy vù tới, đóng sầm cửa lại, rồi dùng sức đẩy Vân Thọ ngồi xuống ghế, vớt một bát thức ăn cho chàng:

- Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện. Úi da, sao tỷ lại quên mất nơi này có một bình rượu, nghe nói đã cất giữ mấy chục năm rồi đấy.

Nói rồi nàng lấy sau ghế ra một bình rượu.

Vân Thọ cầm bát ăn, chàng quyết định sẽ im lặng, nhưng nghe Tiểu Vũ ba hoa thì không chịu nổi nữa:

- Rượu lâu năm nhất trong nhà là do cha đệ chôn từ mười năm trước. Bình rượu nho này đặt trong bình pha lê, cùng lắm là được tám năm thôi, làm gì có chuyện mấy chục năm!

Tiểu Vũ cười quyến rũ không cãi, nàng nói chỉ để dụ Vân Thọ lên tiếng thôi, mở bình ra rót cho Vân Thọ một chén:

- Uống đi. Sư phụ nói ăn lẩu phải uống với loại rượu gì đó nhỉ? Chúng ta không có, uống rượu nho thay vậy.

Vân Thọ kiên quyết với ý chí của mình: đồ tới là ăn, rượu tới là uống. Chàng ăn thêm bốn, năm cái bánh bao nữa mới ném đũa xuống, định bỏ đi, dù sao thì mình cũng đã ăn no căng bụng rồi, chẳng còn chỗ mà nôn ra được nữa, Tiểu Vũ thích làm gì thì làm.

Khi rời phòng, chàng phát hiện Tiểu Vũ không đuổi theo. Điều này thật lạ lùng. Chàng liền nhìn qua cửa sổ, thấy Tiểu Vũ đang khóc vô cùng thương tâm. Lần này đúng là khóc thật, nước mắt lã chã, người nấc lên từng tiếng, run rẩy. Nhưng đã gặp phải chiêu này mấy lần rồi, Vân Thọ quyết định không mắc lừa nữa.

Đến khi đắp chăn cho Tiểu Vũ, nhỏ nhẹ an ủi nàng, chàng mới chợt nhận ra mình lại bước vào thư phòng lúc nào không hay.

- Giờ đệ đã lớn rồi, Tiểu Vũ tỷ tỷ chẳng nhờ vả được gì nữa. Thôi vậy, ai bảo cha ta mất sớm, phải chịu đựng sự ức hiếp của người đời mà lớn lên, ngay cả đệ giờ cũng dám lên mặt với ta.

Vân Thọ nhanh chóng hồi tưởng lại về Tiểu Vũ tỷ tỷ mà chàng vẫn biết, phát hiện ra chỉ có nàng là ức hiếp người khác, làm gì có chuyện ngược lại.

- Đệ lớn dần rồi, nên có một nha hoàn thiếp thân. Ta đã tìm khắp Trường An, hôm nay cuối cùng cũng tìm được một người ưng ý, định mấy ngày nữa sẽ đưa tới cho đệ. Ai ngờ đệ không chịu nhận thì thôi, còn không thèm để ý đến ta nữa. Hu hu, từ nhỏ đệ là do ta bế bồng nuôi lớn, giờ lại thay đổi rồi, hu hu...

Vân Thọ không hề nhớ Tiểu Vũ từng bế mình lúc nào, chàng chỉ nhớ nàng hay bóp má mình, cùng Tiểu Nha cô cô nhảy vào trêu chọc khi nãi nương tắm cho chàng, dù chàng có khóc lóc thế nào cũng không buông tha.

- Tiểu cô nương đó là người được chọn từ hàng vạn người đấy, lớn lên nhất định sẽ xinh đẹp hơn cả Tiểu Vũ tỷ tỷ. Ta đã phí hết tâm tư mới mang về được cho đệ, vậy mà đệ lại vô lương tâm giận ta.

Vân Thọ thở dài, học khẩu khí của cha:

- Chuyện nha hoàn, tỷ cứ tự mình quyết định được mà, cần gì phải khóc lóc. Mai cứ đưa tới phủ, bảo mẫu thân đệ an bài là xong. Không cần dành riêng cho đệ, đệ không thích. Đến nhà ta thì chẳng thiếu cái ăn cái mặc, có gì mà to tát.

Tiểu Vũ liền ngồi thẳng dậy, dù mặt vẫn còn đầy nước mắt, nhưng nhìn kỹ lại thì không giống như chảy ra từ đôi mắt vẫn luôn tràn ngập nụ cười kia chút nào. Vân Thọ nhìn chén nước bên cạnh, sao còn không hiểu ra được? Chàng vẫy tay, định bỏ đi. Cái chiêu này đối phó với mình thì trăm lần đều trúng cả trăm, chàng nhất định phải thỉnh giáo cha xem phải đối phó thế nào.

Vừa mới đi được hai bước đã bị Tiểu Vũ siết cổ từ đằng sau, thì thầm bên tai:

- Nếu chỉ an bài một nha đầu vào, tỷ tỷ cần gì phải nịnh bợ đại thiếu gia đệ chứ? Cho đệ biết, cô bé đó là ngoại sinh nữ của tỷ, xinh đẹp không cần nói, nhìn ta đây là đủ hiểu rồi. Chỉ là xuất thân có phần thấp kém, không làm chính thê của đại thiếu gia đệ được, nhưng làm thị thiếp thì thừa sức. Hạ Lan đến nhà ta tất nhiên sẽ không chịu ủy khuất. Hạ Lan là tiểu nha đầu khổ từ nhỏ, ít hơn đệ hai tuổi, nếu đệ không đối xử tốt với con bé thì đợi đấy!

Vân Thọ sắp đứt hơi rồi. Người của Tiểu Vũ tỷ tỷ rất mềm, cực kỳ mềm, lại còn có một mùi thơm rất dễ chịu truyền tới. Chàng chẳng biết mình đã mơ mơ hồ hồ đồng ý chuyện gì, chỉ thấy môi mình khô cong.

Lúc rời khỏi cửa, chàng nhìn thấy Tiểu Vũ dẫm một chân lên ghế, đang ngửa cổ uống rượu, trông cực kỳ ngầu. Chỉ là không nên mặc váy như thế này, đáng lẽ phải mặc võ phục mới đúng.

Trở về phòng, Vân Thọ tát mình một cái, uống cạn ấm trà lạnh, hai má đỏ rực mới dần tan đi. Chàng chẳng nhớ mình đã nhận lời điều gì, chỉ nhớ người của Tiểu Vũ tỷ tỷ rất mềm, rất êm ái...

Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free