Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1226:

Vân Thọ chui đầu vào lỗ chó, nhưng thân mình lại bị kẹt. Lý Tượng phía trước cố kéo đầu, còn Lý Yên Dung phía sau ra sức đẩy mông nó. Khó khăn lắm mới nhích qua được một chút, nhưng Vân Thọ chợt nhận ra mình càng bị kẹt chặt hơn.

Lý Tượng ngồi bệt xuống đất nói chuyện với Vân Thọ, còn Lý Yên Dung thì ngồi bên kia tường mà khóc. Một hoạn quan vô tình trông thấy cảnh tượng này, liền vội vàng hô lớn. Ngay sau đó, một đám thị vệ từ hai phía ùn ùn kéo đến...

Lưng Vân Thọ bị trầy xước mấy mảng da. Trường Tôn thị thong thả nhấp chén trà, nhìn thái y bôi thuốc cho Vân Thọ. Lý Tượng run lẩy bẩy đứng nép ở hiên, nếu không có muội muội giữ lại, hẳn nó đã chuồn từ lâu.

Mọi cử chỉ của Lý Tượng không thoát khỏi ánh mắt Trường Tôn thị. Bà thở dài, hỏi Vân Thọ:

– Lần này là sao? Cửa lớn đường hoàng không đi, lại cứ thích chui lỗ chó. Dù có muốn chui thì cũng phải tự lượng sức mình xem có lọt qua được không chứ. Cái đầu thông minh lanh lợi mọi ngày của con đâu mất rồi?

Vân Thọ rầu rĩ đáp:

– Cha cháu bảo chỉ cần đầu qua được, thì thân mình nhất định sẽ lọt qua. Thế mà lần này lại gặp chuyện không hay, chắc tại cháu mập quá ạ.

Trong đại điện rộ lên tiếng cười. Trường Tôn thị sờ tấm thân tròn vo của nó:

– Cha ngươi nói luôn có lý lẽ riêng, nhưng câu nói ấy lại không phù hợp với con chút nào. Bé tí tẹo mà sao lại mập ú thế này? Cái lỗ chó bé tí một xích thì làm sao con chui lọt được. Con xem kìa, không chỉ làm mình bị thương, mà còn phá hỏng cả một bức tường trong cung điện.

Vân Thọ tháo chiếc vòng vàng đang đeo trên cổ xuống, rất hào phóng nói:

– Cháu đền.

Trường Tôn thị nhìn kỹ những chữ khắc trên chiếc vòng, quở trách:

– "Phúc thọ vĩnh khang", đây là quà sinh nhật Trình gia gia tặng ngươi, vậy mà con lại đem ra đền một bức tường ư?

– Quà của Trình gia gia thì cháu luôn ghi nhớ trong lòng, chiếc vòng vàng này có đáng là bao đâu. Cha cháu nói, lễ vật không quan trọng bằng tấm lòng.

Trường Tôn thị khen ngợi:

– Quả không hổ danh con cháu Vân gia, làm việc thật phóng khoáng. Lời con nói có lý lắm. Thôi được rồi, bức tường hỏng cũng không cần con phải đền bù. Nhưng từ nay về sau, đừng có nghịch ngợm như thế nữa nghe chưa.

Trường Tôn thị đeo lại chiếc vòng cho Vân Thọ, rồi bảo cung nữ mặc y phục tử tế cho nó và cho ra khỏi cung. Vân Thọ lén lút nháy mắt ra hiệu cho huynh muội Lý Tượng. Vừa ra đến cửa, liền nghe thấy Trường Tôn thị cất giọng quát:

– Quay lại! Suýt nữa thì bị con lừa rồi. Vẫn chưa nói rõ vì sao lại chui lỗ chó. Muốn qua mắt ta đâu có dễ dàng thế. Đây đã là lần thứ mấy rồi chứ!

Chuyện Lý Yên Dung đi thăm mẫu thân thì dù có bị đánh chết cũng không thể nói ra. Trong cung ai nấy đều biết ba đứa bé định làm gì, nhưng chẳng ai dám nói toẹt ra. Trường Tôn thị cũng biết, bà chỉ muốn xem ba đứa nhỏ này c�� dám nhận trách nhiệm hay không.

Vân Thọ quay đầu nhìn Lý Tượng, thấy nó run rẩy núp sau lưng mình. Lý Yên Dung cũng vậy, đành lấy hết can đảm nói:

– Yên Dung nhớ mẫu thân nên cứ khóc mãi không thôi. Cháu đành phải đi cùng muội ấy, Tiểu Tượng cũng vì cháu mà bị lôi kéo theo. Nếu muốn xử phạt, xin người cứ phạt một mình cháu, chuyện này không liên quan gì đến chúng nó cả.

– Có đúng vậy không?

Trường Tôn thị không hỏi Vân Thọ mà hỏi hai đứa nhỏ đang đứng đằng sau. Lý Tượng toát mồ hôi hột, mãi lâu sau mới lí nhí đáp:

– Vâng.

Trường Tôn thị vô cùng thất vọng, bảo cung nữ:

– Trói hai đứa nghiệt chủng này lên ghế phạt. Đúng một canh giờ sau mới được tháo dây.

Nói rồi, bà dẫn theo đám cung nữ, hoạn quan bỏ đi, đoạn tự cắn răng nghĩ thầm: "Con cháu Lý gia mà không dám gánh vác trách nhiệm, vậy thì cứ cùng nhau chịu khổ đi. Nếu ngay cả khổ cũng không chịu được, chi bằng sớm phong vương rồi đuổi chúng đi thật xa cho khuất mắt."

Bị trói trên ghế, tức là phải chịu thị chúng (cho mọi người xem), đó là quy củ trong cung. Lưng Lý Tượng bị nhét một tấm ván trúc cứng, khiến nó không thể cong gập người xuống được. Hễ có công chúa, phi tần nào đi ngang qua trông thấy đều không nhịn được cười.

Vân Thọ chẳng hề để tâm. Cha nó kể bản thân cũng từng bị thị chúng không ít lần, nó cũng đã từng bị mấy lần rồi. May mắn thay đây là cửa cung Lưỡng Nghi, chứ không phải đường Chu Tước. Cái chút thể diện này, Vân Thọ cũng chẳng buồn giữ làm gì.

Lý Tượng thì mặt lúc xanh lúc trắng bệch. Kẻ nào dám cười mình, lập tức nó trừng mắt lên nhìn. Đối với nó, bị trói trên ghế một khắc cũng là một sự dày vò cực lớn.

Không biết từ lúc nào, Lý Tượng biết được mình chính là hoàng đế tương lai, thế là bỗng nhiên nó sinh ra cái cảm giác tự cho mình là ưu việt. Từ một đứa bé nhút nhát, giờ đây nó trở thành một đứa bé vô cùng kiêu ngạo. Nó xem thường đám đệ muội của mình, thậm chí cả các thúc bá trong hoàng tộc cũng bị nó xem thường nốt.

Vân Thọ thì khác, Lý Yên Dung cũng vậy. Nó cho rằng, chỉ hai người này mới có đủ tư cách để học tập, chơi đùa cùng mình. Thế mà vừa rồi, đối diện với hoàng tổ mẫu, nó lại lỡ lời nói ra chữ "vâng", điều này khiến trái tim kiêu ngạo của nó không sao chịu nổi.

Lý Nhị bãi triều xong, liền chắp tay đi dạo trong cung. Khi đi ngang qua điện Lưỡng Nghi, chợt phát hiện một cảnh tượng khá thú vị, nổi hứng liền đi đến trước mặt hai đứa bé, đưa tay nâng cái đầu đang gục xuống của Vân Thọ lên:

– Thằng béo con, hôm nay lại gây ra chuyện gì thế? Không thuộc bài vở à? Hay là lại chọc giận Hoàng hậu nãi nãi rồi đây? Xem ra hôm nay con đã phạm lỗi không nhỏ rồi phải không?

Lý Nhị cũng chẳng đợi chúng trả lời, mà đi thẳng vào điện Lưỡng Nghi. Thấy Trường Tôn thị đang ngồi ngây người một mình, bên cạnh không có bất cứ ai, Ông lấy làm lạ, theo lý mà nói, chuyện hai đứa bé phạm lỗi vặt vãnh thì cũng không cần đến mức khiến Hoàng hậu phải lo lắng như vậy chứ.

– Quan Âm tỷ, trẻ con mà, có gì to tát đâu chứ. Nàng nghĩ thoáng ra một chút đi. Sao lại giận dỗi chúng làm gì? Bọn chúng chỉ nghịch ngợm đôi chút, đâu có phạm phải sai lầm gì lớn lao.

Trường Tôn thị đứng dậy kéo tay Lý Nhị ngồi xuống giường nghỉ, lúc này mới lên ti���ng:

– Chuyện thì đúng là không lớn. Chỉ là Yên Dung muốn đi thăm mẫu thân, Tượng Nhi và cả Vân Thọ cũng vì thế mà chui lỗ chó, kết quả là Vân Thọ bị kẹt, làm hỏng mất cả một bức tường. Thiếp thân phát hiện ra sự khác biệt quá lớn giữa Vân Thọ và hai đứa bé kia, bởi vậy mới đâm ra bực bội.

Lý Nhị ồ một tiếng:

– Gì mà đến mức ấy chứ. Nếu luận về học vấn, Tượng Nhi còn hơn hẳn Vân Thọ, nó có tài nhìn qua là nhớ. Còn Vân Thọ thì không được như vậy, chẳng lẽ trẫm đã nhìn lầm thằng bé sao? Hay là thằng bé Vân Thọ đó có tài mà không chịu bộc lộ ra?

– Thiếp không nói về học vấn. Tượng Nhi đọc thuộc nhiều sách hơn thì đúng, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Vân gia đã có người nối dõi tài năng, còn nhà ta thì chưa. Càn Nhi trung chính ôn hòa, đó chính là phẩm chất của một bậc vua giữ nước, thiếp chẳng có gì phải lo lắng. Nhưng Tượng Nhi lại chẳng hề có chút trách nhiệm nào. Hôm nay thiếp truy hỏi, nó lại tìm cách đổ hết cho Vân Thọ. Thiếp hỏi nó có phải Vân Thọ đã đưa ra chủ ý chui lỗ chó không, câu trả lời của nó khiến thiếp vô cùng thất vọng.

Lý Nhị cười phá ra, vỗ nhẹ tay Trường Tôn thị:

– Chúng ta chỉ cần truyền lại giang sơn cho Thừa Càn là đủ, còn Thừa Càn trị vì thế nào thì đó là chuyện của nó. Trẫm đã bồi dưỡng ra một đế vương hợp cách, còn việc Thừa Càn làm được đến đâu thì đó cũng là chuyện của riêng nó. Nàng phải trách Thừa Càn mới đúng, chứ không phải hai đứa bé đang bị phạt ngoài kia. Đoàn Hồng, đi thả hai đứa bé ra, rồi truyền thái tử tới gặp trẫm.

Đoàn Hồng vâng lời đáp. Trường Tôn thị trầm ngâm nói:

– Chẳng lẽ môi trường trong hoàng cung lại không thể dạy dỗ ra được nhân tài ưu tú sao? Bệ hạ không lớn lên trong hoàng cung, Vân Diệp, Thanh Tước cũng thế. Có phải phương pháp giáo dục của thiếp đã sai lầm rồi không? Nếu đúng là thế, chi bằng đưa Tượng Nhi vào thư viện, ở đó sẽ không có kẻ hầu người hạ, nịnh bợ nó nữa. Lão Lý Cương mà nổi giận thì e rằng chẳng ai có thể cứu nổi nó đâu.

Vân Thọ không biết đế hậu đang nói chuyện gì. Nỗi khổ tâm duy nhất của nó lúc này là phải giải thích vết thương trên người với mẹ nó ra sao cho hợp lý. Nếu nói mình chui lỗ chó vào lãnh cung, chắc chắn mẹ nó sẽ sợ chết khiếp mất.

Nghĩ ngợi một lúc, nó cắn răng nhảy ùm từ xe ngựa xuống, rồi lăn lộn dưới đất, và dặn dò mã phu phải nói rằng lưng nó bị cọ vào càng xe. Lý Yên Dung cứ tròn xoe mắt nhìn Vân Thọ y như một con khỉ đang nghịch bùn vậy.

– Đừng hỏi gì nữa hết! Đã nói dối một lần là phải dùng vô số lời nói dối khác để giải thích. Sau này chúng ta cố gắng đừng nói dối nữa nhé, đau đầu chết đi được.

Vân Thọ tính toán mọi việc đâu ra đấy, nhưng lại không lường trước được tính cách nóng nảy của mẫu thân mình. Thấy nhi tử bị thương, bà liền muốn mắng mỏ giáo huấn mã phu một trận. Vân Thọ không thể nói dối thêm được nữa, đành khai tuốt hết sự thật ra. Lão nãi nãi nghe xong thì mặt mày hớn hở, khen không ngớt lời. Mẫu thân thì sợ tái cả mặt, đứng không vững nổi. Tiểu Nha cô cô thì vỗ tay cái đôm khen hay, còn dặn "Lần sau làm chuyện này nhớ phải mang theo cô cô nữa nhé!". Thế là cô cô liền bị lão nãi nãi và mẫu thân tát cho một cái rõ đau.

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free và chỉ được đăng tải tại đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free