Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1229:

Hàn Triệt do dự một hồi mới nói:

– Ta ở Linh châu gặp một nữ nhân rất tốt, dù nàng là ca kỹ ở thanh lâu, nhưng tính tình không tệ, chúng ta từng có một thời gian gắn bó. Hiện giờ nàng ấy có lẽ sắp sinh nở rồi. Bàng Chuẩn thúc đang canh giữ ở đó, thúc ấy sẽ không để nàng ấy thấy mặt con, sẽ mang thẳng đứa bé về đây cho ta. Nếu đứa bé thông minh, mọi việc chúng ta làm sẽ có ý nghĩa. Ngược lại, chúng ta sẽ chỉ làm lợi cho người khác mà thôi.

– Ai hưởng lợi?

Bàng Thi Nhi tò mò hỏi. Nàng chỉ làm thần nữ năm năm thôi, sau đó ca ca sẽ để nàng sống theo ý mình, ca ca sẽ chọn thần nữ khác, và chuyện Bạch Thạch cung sẽ không còn liên quan gì đến nàng nữa.

– Rất có thể là một thằng nhóc mập mạp. Chỉ cần nó chịu bái ta làm sư phụ, tự nhiên sẽ được kế thừa tất cả. Có điều e rằng người ta sẽ không chịu, cha nó lại có thành kiến với chúng ta.

– Được cho ăn còn chê hạt to à? Ca ca muội là nhân kiệt xuất chúng một đời, văn võ song toàn, lại còn xuất thân danh môn. Bạch Thạch cung có từ thời thần thoại, dù có nhận hoàng tử làm đệ tử cũng đủ tư cách, là kẻ nào không biết điều đến vậy?

Bàng Thi Nhi từng ghét Bạch Thạch cung trước kia, nhưng dù sao thì đó cũng là nhà của nàng. Nàng có thể ghét bỏ, nhưng ai dám xem thường thì đúng là đã chạm vào vảy ngược của nàng rồi.

– Vân Thọ, thằng nhóc mập mạp nhà Vân Diệp. Chỉ cần nhìn tướng mạo là biết ngay thằng nhóc đó có số đại phú đại quý. Bạch Thạch cung ta tuy có lịch sử lâu đời, nhưng gia thế người ta cũng chẳng hề kém cạnh. Thư viện Ngọc Sơn một nửa là của họ, ngay cả hoàng gia cũng phải thừa nhận. Huống hồ nhà họ còn có Bạch Ngọc Kinh, tuy hiện giờ chưa tìm ra, nhưng với trí tuệ của Vân Diệp, sớm muộn gì cũng sẽ phá giải được bí mật đó. Đến khi đó, Bạch Thạch cung của chúng ta sẽ chẳng còn lọt vào mắt họ nữa.

Bàng Thi Nhi đứng bật dậy, chém đinh chặt sắt nói:

– Không được, muội không đồng ý! Vân Diệp là con hồ ly giảo hoạt. Muội thấy những lời khác của lão già kia nói chỉ là đánh rắm, nhưng lão ta nói Vân Diệp là Tân Mị Nhân thì muội thấy chẳng sai chút nào. Ở thư viện mấy năm, muội đã nhìn ra kẻ này chính tà khó phân, tốt xấu khó nói, tính cách lại thiên biến vạn hóa đến mức cực đoan. Tiểu muội chỉ cần nhìn thấy bộ mặt dửng dưng của y là đã muốn buồn nôn rồi. Bạch Thạch cung dù có trao cho ăn mày cũng tuyệt đối không thể trao cho Vân gia!

Hàn Triệt đột nhiên kêu thảm một tiếng rồi ngã vật xuống sàn xe, ôm đầu đấm thùm thụp như thể phát điên. Bàng Thi Nhi mặt mày tái nhợt, vội vàng ôm lấy đầu Hàn Triệt, tay chân luống cuống, cứ ngỡ hắn bị phát bệnh cấp tính.

Hàn Triệt sau khi phát tiết xong thì gượng bò dậy, nhìn muội muội, chất vấn từng câu một:

– Muội thích Địch Nhân Kiệt phải không?

– Không! Làm sao muội có thể thích cái tên suốt ngày làm bộ làm tịch ra vẻ chính nhân quân tử đó chứ? Hắn ta giống hệt Vân Diệp, muội không thích loại tiên sinh cổ hủ đó, muội chỉ thích anh kiệt thiên hạ thôi cơ!

– Thế thì hết nói rồi! Xưa nay anh hùng có ai là người tốt lành đâu. Muội thử nói xem, trong số những người đó, có ai là tử tế không? Có điều, nếu nói đến anh kiệt thiên hạ thì sư đồ Vân Diệp cũng miễn cưỡng có thể coi là một. Muội luôn cho rằng ta là tuấn tài bất thế, sao lại quên ta đã thảm bại dưới tay hai người đó như thế nào rồi? Nếu muội mà thích Địch Nhân Kiệt, ta cũng chẳng lấy làm lạ.

– Muội vẫn luôn nói Tiểu Vũ sắp thành thân rồi, vậy chuyện đó liên quan gì tới muội chứ? Không lẽ điều muội bận tâm là Tiểu Vũ kết hôn với Địch Nhân Kiệt ư? Đừng lừa ca ca, chúng ta đã là những kẻ lừa đảo rồi, giờ huynh muội mình hãy nói thật lòng với nhau đi. Muội ghét Vân Diệp là vì y đã ngang ngược gả Tiểu Vũ cho Địch Nhân Kiệt, đúng không?

– Không sao đâu, muội tử. Bạch Thạch cung giờ chỉ còn ba chúng ta thôi. Nếu muội đã thích Địch Nhân Kiệt, ca ca sẽ đi sắp xếp mọi việc, dù có phải dùng đến thần nô cũng chẳng nề hà. Chỉ cần muội vui, dù có phải cướp Địch Nhân Kiệt về thành thân với muội cũng không hề khó khăn. Hãy nghĩ thật kỹ, chỉ cần muội quyết định là chúng ta sẽ ra tay ngay lập tức.

Hiện tại, người Hàn Triệt coi trọng nhất chỉ còn muội tử và Bàng Chuẩn, còn những chuyện khác, những người khác thì hắn chẳng bận tâm. Huống hồ trong lòng hắn, muội tử là người phụ nữ tốt nhất thiên hạ, để Địch Nhân Kiệt được thành thân với muội tử mình đã là món hời lớn cho tên đó rồi.

Bàng Thi Nhi tức giận mắng:

– Huynh đúng là chẳng biết xấu hổ, nhưng muội thì biết! Đường đường là công chúa của Bạch Thạch cung mà lại phải đi cướp nam nhân của người khác ư?

– Vậy ra muội thật sự đã thích Địch Nhân Kiệt rồi. Vừa nãy ta còn tưởng muội thích Vân Diệp cơ đấy. Nếu là Vân Diệp thì dễ thôi, cho y một gậy ngất xỉu, hôm sau tỉnh dậy phát hiện đã thành thân thì y sẽ đành cam chịu. Thích Địch Nhân Kiệt thì phiền phức thật đấy, tên này rắn mềm mặn ngọt đều không ăn thua.

Hàn Triệt đã nghĩ ra đến bảy tám cách để bắt cóc Địch Nhân Kiệt, nhưng cuối cùng đều phải loại bỏ. Hắn biết mình phải nghĩ cách khiến Địch Nhân Kiệt một lòng một dạ với muội tử của mình mới được.

Phía trước là Tây Nguyệt Hà, đoàn xe dừng lại. Vô số tín đồ đã quỳ bên sông chờ đợi Thần Vương ban phúc. Đây là nơi hiếm hoi còn trồng lúa mì, chỉ cần nhìn bông lúa trĩu nặng là đủ biết năm nay sẽ được bội thu. Hàn Triệt xoa đầu đám tín đồ, sau đó đi đến bên ruộng cung kính tế bái thần lúa mì. Hắn lấy một nắm lúa mì khẽ chà trong tay, chẳng mấy chốc những hạt lúa mì từ bàn tay hắn đã liên tục chảy xuống đầu một lão nhân. Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn thấy cảnh này. Họ thấy Hàn Triệt chỉ ngắt một bông lúa, nhưng vô số hạt lúa mì lại cứ thế tuôn ra, nhấn chìm chân lão nhân kia.

Khi tất cả mọi người đang quỳ bái thì một giọng nói thô hào bất chợt vang lên:

– Ba tháng mùa xuân nếu không gieo hạt, ba tháng mùa thu khó thu được sáu thành. Ba tháng mùa đông không cho bò ăn, ba tháng mùa xuân khó có sữa bò. Tuấn mã nếu không thường nuôi dưỡng, khi chiến đấu sao có thể rong ruổi? Tuy đói không ăn quàng, đó là bản tính dã mã kiêu ngạo. Tuy khát không uống nước cống, đó là bản tính dã ngưu hung mãnh. Thần Vương tới đất tần sơn của ta, chẳng lẽ cũng là bản tính đó sao?

Nghe đoạn ca dao này, dòng lúa mì đang chảy từ trong tay Hàn Triệt bỗng ngừng lại. Hắn thở dài nói với mọi người:

– Thấy các ngươi thiếu ăn thiếu mặc, ta xin thần lúa mì cho các ngươi một ít. Không ngờ vị thượng sư kia lại dùng pháp lực ngăn cản, thế thì sang năm sẽ lại mất mùa. Thôi vậy, để ta cầu phúc cho các ngươi.

Người dân quỳ dưới đất nghe thế liền gào khóc. Nếu năm sau không được Thần Lúa Mì phù hộ nữa, họ sẽ bị chết đói. Họ không dám trách vị thần sư mặc áo da, đầu đội mũ cao kia, chỉ không ngừng khẩn cầu Thần Vương ra tay cứu giúp họ.

– Ngọc biếc khói xanh chín tầng mây, ngọc long xanh biếc chấn thiên đình. Điện quang chớp chớp hồng quang rọi, mưa bụi li ti cam lộ tuôn. Dùng cam lộ tinh khiết này ủ mỹ tửu, muốn ủ mỹ tửu phải trồng lương thực trư��c. Đất lành mưa ướt ngũ cốc dồi dào, ta Thần Vương xin đảm bảo điều đó.

Hàn Triệt đọc một đoạn, lấy một bình rượu ra, rót vào chén. Hương rượu lan tỏa. Hắn uống một ngụm, lập tức thấy một con hỏa long từ miệng mình phun ra. Con hỏa long bắn thẳng về phía vị thượng sư, đốt cháy bộ áo da của y. Vị thượng sư kia kêu gào thảm thiết, toàn thân bốc cháy rồi nhảy thẳng xuống sông Tây Nguyệt. Lửa tắt rồi, nhưng y vẫn không dừng lại, chống gậy lội qua sông, học tiếng sói tru mà vội vàng tiến vào bắc sơn đối diện.

Hàn Triệt phun ra nốt tia lửa cuối cùng, mỉm cười nói với người dân:

– Không sao nữa rồi. Ta đã trừng phạt thượng sư kia. Thần Lúa Mì cũng đã nhận lời thỉnh cầu của các ngươi. Thần nói rằng, chỉ cần năm nay các ngươi ủ thêm vài bình rượu dâng lên cho Người, năm sau nhất định sẽ bội thu. Ta đã đảm bảo rồi, các ngươi ngàn vạn lần đừng quên cung phụng Người.

Nói đoạn, hắn xoay người bước đi, tựa hồ vô cùng mệt mỏi, cần thuộc hạ đỡ mới có thể lên được xe ngựa. Vô số người dân vẫn quỳ bái bóng lưng hắn.

Mọi bản quyền dịch thuật đều thuộc về truyen.free, mời bạn đọc truy cập để khám phá thêm nhiều nội dung hấp dẫn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free