(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1230:
Hàn Triệt vào xe ngựa, rót một cốc nước lớn súc miệng rồi nói với Bàng Thi Nhi: – Thứ rượu cồn này của Vân gia không được nuốt vào bụng, đến giờ dạ dày ta vẫn còn nóng ran, chỉ sợ dùng nhiều sẽ có hại.
– Đại ca, tên thượng sư kia là kẻ lừa đảo, thấy chúng ta tới phá bát cơm của hắn nên mới ra ngăn cản, sao huynh còn nói đỡ cho hắn? Giết hắn luôn cho rồi! Hắn làm gì có thần lực? Chỉ cần huynh còn lúa mì trong túi, muội không tin hắn có thể khiến lúa mì ngừng chảy được nữa.
– Muội thì hiểu gì. Đây là lúc cả hai bên cần giữ thể diện cho nhau. Trên đời này, kẻ không tin thần linh nhất chính là đám người chúng ta. Hắn có thần linh cần bảo vệ, chúng ta cũng có thần linh cần bảo vệ, không hề mâu thuẫn. Chúng ta còn phải cùng bảo vệ những vị thần do đám thượng sư kia tạo ra từ trước. Bởi vậy, chúng ta mới có thể gặp Tuyết Sơn thì nói là Tuyết Sơn thần, gặp lúa mì thì nói là thần lúa mì.
Hàn Triệt kiên nhẫn giải thích: – Muội có tin không, tên thượng sư kia cũng biết chúng ta là kẻ giả mạo, nhưng hắn sẽ không vạch trần chúng ta. Bởi vì làm như thế, cả hai bên đều không có lợi gì. Hắn diễn trò không thâm sâu bằng ta nên đành chịu thất bại thôi, nhưng vẫn phải nói rằng thần linh của ta đã đánh bại thần linh của hắn. Như thế, sau này tên thượng sư đó vẫn có thể dựa vào buôn thần bán thánh để sinh tồn. Muội nghĩ dung hợp tôn giáo là từ đâu mà ra? Chính là từ việc thừa nhận lẫn nhau, ca tụng lẫn nhau, cuối cùng là hướng tới một mục tiêu cao hơn.
Bàng Thi Nhi nhìn ca ca, đặt sách xuống cười duyên: – Muốn lừa người, trước tiên phải lừa mình. Ca ca đã nhập đạo rồi, vài năm nữa, muội tin huynh sẽ tin chắc tất cả thần linh trên đời đều tồn tại. Ai biết được căn cơ của Bạch Thạch cung ta lại được kiến lập trên lời nói dối.
Hàn Triệt vén rèm xe, chỉ vào đám tín đồ đang điên cuồng cầu nguyện: – Muội xem lòng tin của họ kìa! Ông già kia lấy đao rạch mặt, giang tay cầu khẩn ta, muội có cảm nhận được sự thành kính đó không? Thi Nhi, bị người ta lừa cả đời cũng là một loại hạnh phúc. Chúng ta cần vững tin rằng người tốt trên đời sẽ được báo đáp, tin rằng kẻ ác sẽ bị trừng phạt, tin tưởng những điều tốt đẹp, rằng trong cõi u minh có thần Phật đang phù hộ. Niềm tin này không thể đổ vỡ, ta ở thư viện đã nhìn thấu điều đó rồi.
Bàng Thi Nhi không biết trả lời lý luận có vẻ điên đảo này của ca ca thế nào, cũng không thể nào phản bác được. Hình như những gì ca ca nói lại có lý. Nhưng học ��� thư viện bao năm, nàng không tin rằng thế giới này lại tồn tại được chỉ nhờ vào sự lừa gạt.
Vân Diệp đã giải thích với Viên Thủ Thành mấy lần rồi rằng y mang trọng trách trên vai, không thể cùng bọn họ đi chơi lung tung được. Hiện giờ Tây Vực đâu đâu cũng bất thường. Quách Hiếu Khác điên cuồng mở rộng An Tây đô hộ phủ, Vân Diệp đã ba lần mời ông ta quay về, nhưng đều bị Quách Hiếu Khác phớt lờ. Đại quân của ông ta đã tới Cô Mặc Châu, nếu không bị chiến tranh chặn lại, ông ta vẫn sẽ tiếp tục tiến về phía tây.
Tuyết Sơn hiện ra ngay trước mắt, dưới nền trời xanh trở nên vô cùng mỹ lệ. Mây lững lờ trôi trên lưng núi, như tấm lụa mỏng quấn quanh người thiếu nữ. Chân núi phồn hoa tựa gấm, lưng núi là rừng tùng san sát, lên cao hơn nữa là tuyết trắng mênh mông. Giữa tuyết trắng và rừng tùng, là một hồ nước đẹp tuyệt vời.
Vân Diệp không đi, Vô Thiệt cũng không đi. Ông ta giữ bốn tấm ngọc bài và cho rằng mình là người gần thần tiên nhất, dù Thiên Trì đầy dụ hoặc và gần ngay trước mắt, ông ta vẫn không muốn bỏ ngọc bài để lên Tuyết Sơn.
Viên Thủ Thành muốn một số binh sĩ đi cùng. Vân Diệp nghĩ tới cảnh ngộ của Dạ Đà, liền từ chối. Trên núi quá nguy hiểm, đệ đệ của Dạ Đà bị đại tinh tinh xé làm đôi, vì sao mình phải đưa bộ hạ cho Viên Thủ Thành làm vật tế mạng?
Nhưng cũng không thể làm mất mặt lão già. May mà thủ hạ có một người rất tài giỏi, đó là Điền Nguyên Nghĩa. Biết Đại tướng quân thương yêu bộ hạ, ông ta liền lựa chọn năm mươi dũng sĩ từ trong quân ngũ phó tòng, nói với họ rằng, chỉ cần bảo vệ mấy vị đạo gia bình an trở về sẽ được thưởng ngàn vàng, thăng quan ba cấp.
Dũng sĩ đều thích tiền, nên rất hài lòng với đãi ngộ này.
Viên Thủ Thành lại không hài lòng. Với địa vị cao vời vợi của mình, ông cho rằng việc Vân Diệp không phái tinh binh đi bảo vệ mình là thất lễ. Ông ta nghĩ ít nhất phải phái một đội quân theo, mà người dẫn đội ít ra cũng phải là giáo úy mới được.
Vân Diệp đang không biết giải thích ra sao thì Điền Nguyên Nghĩa lên tiếng: – Lão thần tiên thân thủ mạnh mẽ, phun mây nhả sương tất nhiên không cần bảo vệ. Mấy vị đạo gia bên cạnh cũng là kỳ nhân dị sĩ, nói tới bảo vệ họ thì chỉ khiến người ta cười cho thôi. Lão thần tiên chỉ cần phu vác đồ, người dẫn đường và người dò đường.
– Lão thần tiên nghĩ xem, Thiên Trì vốn là đất thần tiên. Nguy hiểm ở đó không phải là con người, mà là do hoàn cảnh khắc nghiệt, nói không chừng có các loại dị thú, hoặc trận pháp mà thần tiên để lại. Đám Hồ nhân này đi mở đường, nếu có chết cũng không thành vấn đề. Nếu là con cháu chúng ta mà gặp nguy hiểm lại cần lão thần tiên giúp đỡ, thì sẽ ảnh hưởng tới hành trình của người.
Viên Thủ Thành hồ nghi nhìn Vân Diệp, thấy y gật đầu liền đồng ý.
– Tiểu tử, kỳ thực lão phu có dụ lệnh của bệ hạ trong tay, lệnh cho ngươi toàn lực giúp đỡ lão phu. Thôi bỏ đi. Nể tình ngươi yêu lính như con, lão phu sẽ không lấy ra nữa.
Vân Diệp gật đầu: – Dù tiên sinh có lấy dụ lệnh của bệ hạ ra thì tướng ở ngoài cũng có quyền không nhận quân lệnh, huống hồ là mệnh lệnh bừa bãi này, vãn bối càng không thể tiếp nhận.
Đối diện với sự cứng rắn của y, Viên Thủ Thành hết cách, đành bảo năm đạo sĩ đi chuẩn bị.
– Không cần thiết. Những thứ cần dùng vãn bối đã chuẩn bị xong rồi. Lên Tuyết Sơn cần dùng thứ gì thì không ai hiểu rõ hơn vãn bối nữa: túi ngủ, nhiên liệu, lò sưởi, lều bạt, y phục, giày tuyết, găng tay, dây thừng... Ngay cả xẻng quân dụng, e rằng lão gia cũng phải học dùng lại từ đầu. Thực ra vãn bối không yên tâm để mọi người lên núi vào lúc này. Tốt nhất là đến năm sau, đợi vãn bối xử lý xong quân vụ rồi cùng mọi người đi, như thế mới là ổn thỏa nhất.
Không phải Vân Diệp nói lời khách sáo. Leo Tuyết Sơn đâu có dễ, huống hồ đang ở thời đại còn hoang sơ, nhiều dã thú cổ xưa vẫn còn chưa bị diệt tuyệt.
Viên Thủ Thành cười ha hả, vỗ vai Vân Diệp: – Đúng là chàng trai tốt, có điều năm sau thì lâu quá rồi, lão phu chỉ muốn đi bây giờ. Lão phu già rồi, tối nay nằm xuống, chẳng biết mai còn dậy nổi không, không đợi được nữa. Nếu ngươi đã chuẩn bị xong rồi, lão phu sẽ học dùng thật tốt. Thiên Sơn! Lão phu muốn được thấy bộ mặt chân thực của ngươi.
Bất kể là lão già bị trường sinh che mờ hai mắt, hay là tinh thần tìm hiểu chân tướng, Vân Diệp không thể không bội phục. Trong số những đại nho mà Vân Diệp từng biết, ngay cả Hứa Kính Tông cũng như thế: chỉ cần là học vấn, họ sẽ không cẩu thả, chỗ nào đọc sách không hiểu sẽ đánh dấu rõ ràng, sau đó thỉnh giáo người khác.
Lần này, việc ném Hứa Kính Tông ở lại thành Loạn Thạch là để ông ta trông coi đường về cho mình. Vân Diệp luôn cảm thấy Tây Vực có vẻ không yên ổn lắm, có lẽ do xưa nay mình hay bi quan thái quá.
Nhưng con số không nói dối: ba năm trước, số lần cường đạo đánh cướp chỉ có chín lần, mà còn nhắm vào các thương đoàn. Hai năm trước, con số đó giảm xuống ba lần, là do biên quân đã ra sức chỉnh đốn. Nhưng năm nay, số lần cường đạo tập kích thành trấn lên tới con số đáng sợ: bốn mươi mốt lần. Điều này nói lên điều gì? Thế lực sau lưng chúng đang chuẩn bị một hành động lớn, vậy mục tiêu của chúng là gì?
Đình Châu hay An Tây? Nếu để Vân Diệp lựa chọn, Quách Hiếu Khác chính là mục tiêu tốt nhất. Năm nghìn tên cường đạo còn dám khai chiến với ba vạn quân của mình, vậy việc tụ tập một đám đông đi kiếm Lão Quách chắc hẳn không thành vấn đề.
Nội dung bản dịch này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free.