(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1233:
Nếu đúng là những dũng sĩ thực thụ, ta sẽ trả cho ngươi một cái giá xứng tầm mãnh tướng, còn nếu ngươi chỉ mang đến sáu mươi ba con chó hoang, chứ không phải sư tử, thì ta sẽ chẳng trả ngươi một xu nào.
Hắc Phong không ngờ hôm nay lại may mắn đến thế.
A Bặc Đỗ Lạp lập tức thẳng lưng. Gia tộc A Cổ Thái là gia tộc lâu đời, nhưng đến đời này lại toàn những kẻ vô dụng. Trong khi đó, chiến nô của gia tộc này lại nổi tiếng dũng mãnh và trung thành.
– Lão gia tôn quý, những chiến nô này đã nằm trong tay tiểu nhân nửa năm rồi. Trước đây cũng có người hỏi mua, tiếc là họ không đủ khả năng. Lời ngài nói chí lý, hàng tốt thì giá phải tốt chứ.
Tiểu Miêu chẳng thèm để ý đến màn cò kè mặc cả của họ. Đôi mắt nàng không ngừng lướt qua lướt lại trên những nữ nô. Cứ ánh mắt nàng chạm tới ai, nữ nô đó lại quỳ sụp xuống, khẩn khoản cầu xin Tiểu Miêu mang mình đi.
Hắc Phong dĩ nhiên hiểu ý Tiểu Miêu, vội nói:
– Những nữ tử này quả thực đáng thương, nhưng chúng ta không thể nào cứu được tất cả. Nếu con thích, lát nữa vào lều chọn lấy hai nữ nô, chúng ta chỉ có thể làm được chừng đó thôi.
– Nếu hầu gia ở đây, chắc chắn người sẽ cứu tất cả họ.
Tiểu Miêu bĩu môi hờn dỗi nói.
Hắc Phong chỉ biết lắc đầu:
– Người đáng thương trên đời này thì nhiều vô kể, dù là hầu gia cũng không thể cứu vớt được tất cả họ. Chẳng lẽ Đại Đường không có nô lệ sao?
– Đ��ơng nhiên là không có. Những nha hoàn, phó dịch trong nhà ta đều là người đến giúp việc, ai nấy đều được ăn no, mặc ấm. Như Tiểu Hoa hầu hạ ta, đó là đến phủ học quy củ, học xong sẽ được gả vào nhà tử tế.
Hắc Phong ngớ người ra. Vừa rồi ông ta chỉ thuận miệng nói thế, không ngờ Hầu phủ lại có đãi ngộ như vậy. Mà ông ta biết Tiểu Miêu không bao giờ nói dối.
"Chẳng lẽ đó là thiên đường sao?" Hắc Phong lẩm bẩm một tiếng rồi theo A Bặc Đỗ Lạp vào lều. Ông ta nhìn thấy đám người đang đứng tựa vào vách lều. Họ rõ ràng khác hẳn những nô lệ bên ngoài, thân thể cường tráng hơn nhiều. Một chiến sĩ tóc hoa râm liền cúi chào Hắc Phong:
– Lão gia tôn quý, chúng tôi sáu mươi ba người chỉ đồng ý bán cùng nhau, không muốn bị tách rời.
Nói xong thì khoanh tay lùi về, tựa vào vách lều.
Hắc Phong vui mừng nói:
– Tốt lắm, vừa nhìn đã biết là những chiến sĩ dũng mãnh rồi. Hiếm có nhất là lại còn biết nói tiếng Đột Quyết. Bao nhiêu tiền cũng được, ta mua hết!
Mắt A Bặc Đỗ Lạp cười híp mắt đến nỗi không thấy trời đất đâu nữa:
– Ba nghìn lượng bạc, ngài thấy họ có xứng đáng với giá này không?
Tiểu Miêu nhìn lão chiến nô kia, thấy ông ta thống khổ nhắm nghiền mắt, hai nắm đấm siết chặt. Lòng nàng không khỏi cảm thấy bi ai cho số phận của họ. Tiểu Miêu nhận ra, họ chính là những dũng sĩ từng trải qua trăm trận chiến.
Thấy Hắc Phong còn định mặc cả, lửa giận bỗng bốc lên trong lòng Tiểu Miêu. Nàng bèn lấy trong túi ra một hạt châu màu lam, giọng nói tuy không được lưu loát cho lắm nhưng vẫn dứt khoát nói với A Bặc Đỗ Lạp:
– Ta mua.
Mọi người đều nhìn chằm chằm vào hạt trân châu màu lam, A Bặc Đỗ Lạp khó nhọc nuốt khan:
– Tẩu bàn châu!...
– Họ xứng với giá này.
Tiểu Miêu nói với lão chiến nô.
– Điện hạ tôn kính, xin cho kẻ hèn A Bặc Đỗ Lạp này được chiêm ngưỡng kỹ hơn viên trân châu mỹ lệ đó.
Vừa nhìn thấy viên trân châu, hắn như bị đấm mạnh vào bụng, thân thể khụy hẳn xuống, không dám nhìn thẳng vào Tiểu Miêu nữa. Với hắn, kẻ có thể lấy ra thứ trân châu vô giá này, hẳn chỉ có vương tộc mà thôi.
Những người Ba Tư đứng tựa vào tường bất giác đứng thẳng hơn, tháo mũ trên đầu xuống. Trên mình họ chỉ còn chiếc áo gai cộc, thân dưới quấn váy, đi chân trần trên nền đất lạnh giá nhưng dường như chẳng hề cảm thấy gì. Những cánh tay, bắp đùi cường tráng lộ ra ngoài, phô bày sức chiến đấu mạnh mẽ của họ.
Hắc Phong ngẩng đầu nhìn trời. Ông ta không có quyền bình phẩm cách làm việc của Tiểu Miêu, đành đứng ngoài cuộc. Tiểu Miêu chỉ tay về phía đội chiến nô, khó nhọc dùng vốn tiếng Đột Quyết mới học được để nói:
– Mở cửa, cho họ vũ khí và khôi giáp.
Kiểm nghiệm xong trân châu, A Bặc Đỗ Lạp cười toe toét không ngớt, rối rít vâng lời. Hắn liền sai một đám người vào cởi xích cho các chiến nô, rồi mang cả thuẫn lớn, đoản kiếm cùng một đống giáp da đến cho họ tùy ý lựa chọn. Chừng một tuần hương sau, một đội chiến nô vũ trang đầy đủ đã xuất hiện trước mắt Tiểu Miêu.
– Điện hạ thấy đó, họ rất mạnh mẽ. Để họ bảo vệ tài sản của Điện hạ, nhất định sẽ vô cùng an toàn. Điện hạ tôn kính còn cần gì nữa không, kẻ hèn A Bặc Đỗ Lạp này nguyện dốc sức vì người.
Tiểu Miêu hài lòng gật đầu, bắt chước Vân Diệp chắp tay sau lưng chuẩn bị đi ra ngoài. Hai nữ nô nhỏ tuổi đang rúc trong góc tường liền nhào tới dưới chân Tiểu Miêu, không ngừng khẩn cầu nàng mang mình đi.
Tiểu Miêu chỉ tay về phía hai nữ nô rồi nói:
– Cả hai người họ nữa.
Sắc mặt A Bặc Đỗ Lạp rất khó coi, dù khó chịu vẫn nuốt khan rồi gật đầu đồng ý. Sau đó đưa một chồng khế ước cho Hắc Phong xem. Lúc này, hắn đã khẳng định Tiểu Miêu mới là chủ nhân thực sự, còn Hắc Phong chỉ còn là một nhân vật kiểu quản gia, bởi sự cao quý là thứ không thể giả vờ được. Hành động không thèm bận tâm đến viên trân châu vô giá của Tiểu Miêu đã chứng minh thân phận cao quý của nàng, còn hữu hiệu hơn bất kỳ huân chương quý tộc nào.
Khi trở về đại viện nơi họ ở, Khúc Trác nhận ra sự sơ hở trong hành động của Tiểu Miêu, chẳng kịp trách cứ nàng, lập tức điều chỉnh lại thân phận: mình là gia thần, Cẩu Tử là gia tướng, Hắc Phong là quản gia, còn những người kh��c là phó dịch. Riêng Tiểu Miêu, đành phải là vị công chúa cuối cùng còn sót lại của gia tộc.
Hành động của Tiểu Miêu đã làm đảo lộn mọi chuẩn bị của Khúc Trác. Mặc dù chuẩn bị tây tiến đang là chủ trương chính ở thành Toái Diệp, nhưng những người Bột Luật, Thổ Hoa La, Toa San, Đại Thực đang sống ở đây lại không hề tỏ ra kinh hoàng. Họ làm ăn ở thành Toái Diệp, sống hòa hợp với các bộ tộc khác, đây rõ ràng không phải là một mối quan hệ bình thường. Khúc Trác nhìn Tiểu Miêu vô tư chơi đùa với hai nữ nô, chỉ biết thở dài ngao ngán.
Có điều hắn chỉ ủ rũ chưa đầy năm ngày thì mắt đã lại sáng lên. Hành động của Tiểu Miêu tuy lỗ mãng, nhưng lại mở ra cơ hội cho họ bước vào xã hội thượng lưu, bởi vì hắn đã nhận được một thiếp mời dự yến hội.
Tiểu Miêu chẳng thèm xem, nói thẳng "không đi", khiến mặt Khúc Trác đen như đít nồi.
– Ta là tiểu nương tử còn chưa xuất giá mà, vì sao phải đến cùng chỗ với đám nam nhân vừa thối vừa bẩn đó chứ? Ngươi thích thì cứ đi, còn nếu không tra ra vấn đề, tối nay ta sẽ đích thân đến nhà thành chủ, xem xem liệu có tìm ra được vấn đề gì không!
– Bà cô của tôi ơi, giờ bà cô mới nhớ ra mình là một tiểu nương tử sao? Nếu vậy thì giờ này bà cô phải ở tú lâu trong thành Trường An mà thuê hoa, chứ đâu phải cầm trường thương đi so tài với chiến nô thế này. Chuyện có thể giải quyết bằng trí tuệ, vì sao cứ phải đến nhà thành chủ làm náo loạn cả thành chứ? Âm thầm hoàn thành nhiệm vụ mới là thượng sách đó!
Mặt Khúc Trác nhăn nhó như cái bị rách. Định nhờ Cẩu Tử nói giúp mình vài câu, ai ngờ lúc này Cẩu Tử đã bị trường thương của Tiểu Miêu cuốn vào vòng chiến, đang múa trường đao tả xung hữu đột giữa những bóng thương rợp trời. Sau khi lăn lộn dưới đất hai vòng, hắn bị cán thương của Tiểu Miêu quất vào lưng mà bay lên, rồi rơi xuống đống cỏ, giả vờ chết.
Hai thị nữ mới mua được thì vỗ tay reo hò, đám chiến nô đều lộ vẻ bội phục. Họ phát hiện ngay cả đám người mình cũng không thể ngăn cản nổi Tiểu Miêu. Trường thương trong tay Tiểu Miêu tựa như một con rồng, khiến người ta không sao đề phòng nổi. Té ra vị tân chủ nhân của họ mới chính là một mãnh tướng vô địch thực sự.
Tiểu Miêu bĩu môi, đâm mạnh trường thương xuống đất. Sàn đá tức thì nứt toác ra, trường thương cắm thẳng xuống, đứng im lìm.
– Thương pháp của sư muội quả nhiên lợi hại, ngu huynh chỉ chống đỡ được chưa đầy mười chiêu, bội phục thật!
– Ta là sư cô, còn ngươi là đồ tôn của sư phụ. Vì cái cách xưng hô này mà ta đã đánh ngươi vô số lần rồi, tới giờ vẫn chưa nhớ sao? Nếu ngươi dám bảo ta tham gia yến hội vớ vẩn gì đó, ta sẽ đánh ngươi đấy! Ta không cần biết các ngươi tính toán gì, có phải định gả ta đi không? Đừng có mà nằm mơ! Chuyện này ta chỉ nghe lời sư phụ và hầu gia thôi. Các ngươi thì làm sao mà tìm được nhà tốt cho ta chứ.
Tất cả bản quyền cho nội dung này được giữ bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.