Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 124:

Con bà nó, tưởng có chút vinh hoa phú quý mà dễ à? Châu chấu sống thôi đã khiến lão tử đây nhìn còn buồn nôn, vậy mà đám lão đại sống an nhàn sung sướng này lại ăn không chút do dự, như thể ăn bánh vậy. Có mấy vị còn nhóp nhép, bộ dạng thèm thuồng.

So ra thì Lý Thừa Càn thật đáng thương, mặt vàng như nghệ giờ đỏ bừng, quẳng khay xuống, nhắm tịt mắt nuốt mấy con châu chấu.

Vân Diệp trong lòng cầu khẩn thái tử điện hạ đừng có nhổ ra.

Lý Thái tóm chặt lấy ống tay áo Vân Diệp, nói nhỏ:

– Cứu ta với, ta không muốn nuốt châu chấu.

– Hừ! Giang sơn này là của Lý gia các ngươi, bệ hạ, thái tử, vương gia, đại thần ai cũng ăn hết cả rồi, cớ sao ngươi lại không ăn?

Lý Thái mặt mày tuyệt vọng:

– Ta thà ăn châu chấu do ngươi chế biến còn hơn, chứ ăn sống thế này thì chết mất.

Mọi người đều chờ đợi phản ứng của ông trời. Một lão đạo râu tóc bạc trắng, tay cầm phất trần, bước chân loạng choạng, người lắc lư, ném một tờ giấy vàng lên cao rồi ngồi bệt xuống tế đàn, chẳng nói thêm lời nào.

– Còn nửa canh giờ nữa mới kết thúc. Hiện giờ, Thanh Tước, Khác Nhi, Nhữ Dương, Lan Lăng, Hành Sơn các con hãy theo mẫu hậu.

Trường Tôn hoàng hậu đã lên tiếng. Trong cung đưa tới một giỏ lớn châu chấu chiên giòn.

Trường Tôn hoàng hậu cẩn thận nhón một con đưa vào miệng, nhai vội vàng vài cái rồi nuốt. Thế mà đám Lý Khác, Lan Lăng lại mừng ra mặt, chúng bốc cả nắm ăn ngon lành. Châu chấu bên ngoài được tẩm bột trứng gà, ăn thơm ngon, nhai giòn rụm.

Lần này có cơ hội xuất hiện đều là phi tử có con. Những người không có con thì chẳng ai được đi. Kẻ vô tâm thì cứ thế ăn không ngừng, còn người hiểu chuyện như Dương phi lại nhíu mày, mãi không hạ quyết tâm được. Thấy mẫu thân không khỏe, Lý Khác đi tới cầm lấy con châu chấu trong tay mẫu thân:

– Mẫu thân không thoải mái ạ? Thứ này tuy ngon, nhưng nhiều dầu quá. Mẫu thân không thích ăn thức ăn mỡ màng, để con ăn hộ cho.

Trong ánh mắt quỷ dị của Dương phi, Lý Khác vốn nổi tiếng sạch sẽ, vậy mà lúc này lại ăn châu chấu ngon lành như thường.

Trường Tôn thị đúng là hoàng hậu tốt. Bà dắt các hoàng tử, hoàng nữ bê khay châu chấu mời các vương công đại thần.

Các vị đại thần cảm kích rơi lệ. Vừa rồi nuốt sống châu chấu, dạ dày vẫn đang cồn cào. Hoàng hậu quả là kịp thời ban ơn cứu giúp như tặng than giữa trời tuyết lạnh. Họ vội vàng nhón châu chấu trong khay ăn một cách ngon lành.

Vân Diệp thấy mình nên chạy trốn thôi, nếu không đợi các vị đại thần, vương công, phi tử, vương tử, công chúa kia hiểu ra, cái mạng nhỏ của mình khó mà giữ được! Lý Nhị chắc chắn sẽ không bao giờ nhận rằng ý tưởng tuyệt diệu này là của mình.

Vả lại, mỹ nhân dù đẹp đến mấy mà cứ nôn ọe thì e rằng cũng chẳng còn vẻ đẹp nào nữa.

Không biết là Lý Nhị đã làm việc gì khiến trời và người đều oán giận, mà ông trời không chịu giúp ông ta. Đại tế xong, bầu trời âm u đến đáng sợ, mây đen kìn kịt bao phủ trên đầu mọi người cứ như một cái nồi úp ngược. Sắc mặt Lý Nhị còn đáng sợ hơn, mà quái dị hơn nữa là trên không lại chẳng có lấy một cơn gió nào.

Cá chép hoa trong Ngự hoa viên đồng loạt thò miệng lên khỏi mặt nước, đớp đớp không khí.

Vân Diệp đã câu được mười mấy con cá chép, trong khi Lý Thừa Càn vẫn gục vào cây, nôn ọe hết lần này đến lần khác. Y lại dùng vợt thêm bốn con cá nữa, thong thả đổ vào chậu. Nói ra thì Tiểu Nha đã đòi y nuôi cá vàng từ lâu rồi, mà cá chép hoa trong hoàng gia lại càng hiếm có.

– Diệp Tử, ngươi câu cá toàn dùng vợt thế à?

Lý Thừa Càn không bỏ qua đư���c nữa rồi:

– Đúng vậy, đôi khi ta còn dùng cả lưới nữa. Có chuyện gì sao?

– Không sao, ngươi cứ câu cá tiếp đi, ta muốn nôn thêm một lúc nữa.

Nhớ lại mùi vị châu chấu trong dạ dày, Lý Thừa Càn lại tiếp tục nôn khan.

Lý Nhị và các đại thần đã nghị sự ở Thái Cực cung phía trước ba canh giờ rồi. Cuộc tranh luận về việc liệu châu chấu có phải thần sủng (thú cưng của thần linh) hay không, có thể giết để ăn, có thể mua bán hay không, diễn ra vô cùng náo nhiệt.

Cuộc tranh cãi kéo dài từ chuyện Trụ Vương bạo ngược khiến nhà Thương diệt vong, đến mười tám lộ phản vương khởi nghĩa cuối đời Tùy; từ thuyết thiên nhân cảm ứng đến việc đế vương thất đức, và cuối cùng dừng lại ở chuyện Lý Nhị nạp thê thiếp của huynh đệ. Có thể tưởng tượng được tâm trạng Lý Nhị tồi tệ đến mức nào. Ông ta có một nửa huyết thống người Hồ, mà việc huynh trưởng nạp thê của đệ đệ là hợp với truyền thống của người Hồ, là một dạng ban ơn chứ không phải trái đạo đức. Trên đại thảo nguyên, phụ nữ không có chồng khó mà sống sót qua vài ngày trong môi trường tự nhiên khắc nghiệt. Người Hồ cưới thêm một người vợ là thêm một phần gánh nặng, thêm một phần áp lực sinh hoạt. Lấy vợ của huynh đệ cũng đồng nghĩa với việc phải nuôi dưỡng cả con cái của huynh đệ đó, chứ đâu phải chỉ vì ham mê sắc đẹp đơn thuần.

Ông ta là hoàng đế người Hán, không phải đối mặt với áp lực cuộc sống hay lo lắng không nuôi nổi. Bởi vậy, tất cả chỉ nhìn thấy ông ta chiếm đoạt tẩu tử, khinh nhục đệ muội, háo sắc ngang với Kiệt Trụ. Họ đứng trên tầm cao đạo nghĩa để chỉ trích, phê phán ông ta, khiến Lý Nhị vốn bản tính cao ngạo tức đến xì khói lỗ mũi, nhưng lại không thể cãi lại được.

Hào tộc Sơn Đông bắt đầu dùng miệng lưỡi, bút mực để công kích. Bọn họ luôn tự kiêu ngạo về dòng họ của mình, bất bình vì hoàng đế hạ mình xuống ngang hàng với các hào môn khác. Niềm tin gia tộc cao hơn tất cả khiến họ không lùi bước trước quyền uy của hoàng đế, họ không có đường lùi, đây thực sự là một cuộc chiến sống còn.

Vân Diệp đang câu cá biết rằng trong lịch sử, Lý Nhị đã thành công được một nửa, hạ bệ rất nhiều hào môn truyền thống như Thôi, Lô, Bùi, Vương, Trịnh xuống hàng tam đẳng. Một nửa còn lại thì do nạn châu chấu mà không xử lý được triệt để, cho tới khi Võ Mị Nương – người phụ nữ nghịch thiên kia xuất hiện – mới hoàn toàn quét sạch năm hào môn đó vào đống rác của lịch sử.

Trời giáng thiên tai, theo các điển tịch ghi chép, là bởi hoàng đế vô đạo, làm việc trái lẽ nên mới rước lấy tai họa. Các hào môn Sơn Đông nếu không lợi dụng thời cơ này thì thật có lỗi với bản thân họ. Họ chẳng bận tâm có bao nhiêu người chết đói, chỉ quan tâm có bảo vệ được địa vị của gia tộc hay không, mặc kệ thời đại biến đổi thế nào, gia tộc ta phải đứng vững vạn năm.

Trường Tôn Vô Kỵ, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, những trung thần của Lý Nhị, nối nhau phản biện, song hiệu quả rất thấp.

Lô Thọ, tức Lô Tử An, với khuôn mặt rỗ, giờ đây vì nhiệt huyết kích thích mà từng hạt mụn như sáng bóng lên. Ông ta chỉ tay về phía mây đen ngoài đại điện, lớn tiếng nói:

– Trời cao làm chứng, Lô gia đời đời thi lễ truyền gia, chưa bao giờ làm việc ác. Chúng tôi thuận theo thiên mệnh mà sống bằng nghề canh cửi, tiều phu, ngư nghiệp, hái lượm, tại sao lại gặp phải sự sỉ nhục lớn đến vậy? Xin trời cao giáng Lôi thần đánh ta thành tro bụi. Ta không nỡ nhìn những sinh mệnh cao quý nhất thế gian bị đạp vào bùn đất, đồng bạn với sâu bọ!

Nói xong, ông ta đứng dậy đi ra ngoài đại điện, bò lên giả sơn, hai tay giơ cao chờ đợi bị sét đánh. Lão già này đã nghiên cứu trước rồi. Nơi đây quanh năm bị sét đánh, nên người ta mới dựng hòn giả sơn này với mục đích hàng yêu trấn tà, nào ngờ dựng xong lại càng bị sét đánh dữ dội hơn.

Hôm nay mây đen hạ thấp, những chí sĩ có học trong nhà đã sớm dự liệu được sẽ có sét đánh. Trên đại điện, năm hào môn lớn lấy đó để đặt hi vọng. Nếu Lô Thọ bị sét đánh chết, coi như họ thắng chắc. Chỉ cần gia tộc được truyền thừa, sống chết cá nhân nào đáng kể.

Lý Nhị và các thần đi ra ngoài điện, nhìn thấy cảnh trước mắt ai nấy đều biến sắc. Đang định b��o thị vệ đưa Lô Thọ xuống thì bị Lô Giang, Lô Bá ngăn lại. Lão Lô vui vẻ nói:

– Bệ hạ không cần phải làm thế. Tử An có thể chết dưới thiên phạt là chuyện ao ước, cớ sao lại ngăn cản? Lão phu nếu như không phải tuổi già sức yếu, không leo lên được giả sơn thì vinh dự này đâu tới lượt ông ta!

Mấy lão già này không phải là quan viên triều đình, mà là do bách tính đương địa dùng vạn nhân biểu tấu lên. Lão nào lão ấy tuổi cao đức sáng. Hoàng quyền đối với mấy lão già không sợ chết này gần như không có sức ước thúc nào. Trong nhà lại có dây mơ rễ má lằng nhằng với triều đình. Lý Nhị mà ra tay, chỉ chớp mắt sẽ có máu chảy thành sông, đầu người lăn lóc ngay.

Làm thế trước thiên tai không phải là ý hay, không khéo gây chiến hỏa bốn phương. Ném chuột sợ vỡ bình quý nên chẳng cách gì đối phó được với mấy lão thất phu này. Trong lòng Lý Nhị lúc thì lửa giận bừng bừng, lúc thì nguội lạnh chán nản.

Đất bằng nổi gió, cái nóng tan đi, đáng lẽ đây phải là hơi mát mà ai ai cũng thích. Thế nhưng trong mắt mọi người, nó lại ch���ng khác gì bùa đòi mạng của Lô Thọ. Nhìn Lô Thọ, tức Lô Tử An, múa may trên giả sơn chờ đợi cái chết, mọi người chỉ thấy toàn thân ớn lạnh.

– Ê, gác cửa Lô gia, ngươi leo lên cao thế làm gì? Không sợ bị sét đánh à?

Một giọng nói bất chợt vang lên từ đại điện, khiến mọi người ngạc nhiên. Chỉ thấy Vân Diệp vác một ít cọc sắt nhỏ đứng trên nóc Thái Cực cung, cất tiếng hỏi Lô Thọ.

Lô Thọ thấy kẻ còn chán sống hơn mình thì hơi ngẩn người, chớp mắt đã tỉnh táo lại:

– Tiểu tử vô lễ! Lão phu chính là Lô Tử An, là huynh đệ của gia chủ Lô gia cơ mà, ai bảo ta thành gác cửa bao giờ?

– Đừng vờ vịt. Ngươi chính là tên gác cửa. Ta nghe Triệu Duyên Lăng nói tới ngươi. Hắn nói ngươi là tay gác cửa học vấn uyên thâm nhất của Lô gia, bảo ta sau này có cơ hội thì thỉnh giáo ngươi về Cam Thạch Tinh Kinh. Hắn còn nói ngươi có tạo nghệ phi phàm trong thiên văn học. Có hứng thú tới Ngọc Sơn thư viện của ta làm giáo viên cho ta không?

Vân Diệp vừa nói vừa nối từng thanh thép lại với nhau, buộc chúng ở nơi cao nhất của đại điện, rồi ném phần sắt thừa xuống mặt đất, tất cả đều đã được nối liền mạch.

Hai huynh đệ Lý Thừa Càn, Lý Thái cầm búa nhanh chóng đóng thanh sắt xuống đất, rồi dùng chân nện chặt.

– Tiểu tử, ngươi trèo lên nóc nhà làm gì thế? Sắp có sét rồi, xuống đi!

Tần Quỳnh cuống quýt hỏi.

Phòng Huyền Linh đang định quát mắng thì bị Lý Nhị với vẻ mặt hưng phấn ngăn lại:

– Cứ xem rồi hẵng nói. Tên tiểu tử này sợ chết lắm, sẽ không làm chuyện gì mà không nắm chắc phần thắng đâu.

– Tần bá bá, không sao đâu. Vãn bối có thiết mâu phòng thân của bệ hạ, không sợ sét đánh tới tìm.

Mắt Vân Diệp cẩn thận nhìn lên trời, nâng trường mâu của Lý Nhị cắm vào vòng sắt cố định chặt, lúc này mới thả lỏng được. Bà nội nó! Lão tử vì cắm cột thu lôi cho mà phải mạo hiểm bị sét đánh thế này. Lát nữa nhất định phải tìm Lý Nhị đòi công, không thể ít được!

Giờ thì xong rồi, chư vị ba mươi mét quanh đây sẽ không có nguy hiểm nữa.

Lô Thọ điên người nhìn Vân Diệp. Tên tiểu tử này cướp mất oai phong màn tuẫn thân bi tráng của mình. Tâm tình liệt sĩ vừa rồi được nung nấu đã bị phá hỏng đến bảy tám phần.

– Lão họ Lô kia, có học vấn uyên thâm như thế mà lại đi làm gác cửa cho người ta à? Sao không đến thư viện đi, ta sẽ xin bệ hạ phong cho ngươi làm Thất phẩm Giáo Thư Lang, làm thủ thư kiêm quét dọn thư viện. Chuyện nhẹ nhàng, lại vinh diệu tổ tông thế không hay sao?

– Thằng nhãi ranh vô tri! Tông sư một đời lại phải đến cái chỗ vứt đi của ngươi để dạy học à? Nằm mơ đi!

Lão Lô tức lắm rồi:

– Này cái đồ nô tài gác cửa kia, đừng tưởng rằng đánh bại được Triệu Duyên Lăng mà huênh hoang nhé. Tiểu Triệu giờ đang ở trong thư viện đốt lửa, hôm qua đun nước chưa sôi còn bị ta quất cho hai roi. Hắn ta tiến cử ngươi với ta, bảo ngươi đun nước giỏi lắm. Ta đã cho ngươi thể diện mà ngươi không muốn. Một tên nô phó dám lớn tiếng trước mặt bổn hầu gia, gia phong của Lô gia các ngươi không có trên có dưới như vậy đấy à?

Vân Diệp càng lúc càng ngang ngược:

– Vân hầu bớt giận, đây đúng là lão nhị Lô gia, không phải gác cửa, hay là Vân hầu nhớ nhầm?

Trường Tôn Vô Kỵ cười một cách xấu xa, thêm dầu vào lửa. Vừa rồi ông ta vừa bị lão già họ Lô mắng xối xả, giờ có cơ hội, cớ gì lại không đòi nợ cũ:

– Nhầm người? Nhưng mà, khi ông ta tỉ thí với Dương tiên sinh đến từ đất Thục, chẳng phải chính miệng ông ta nói mình là gác cửa hay sao? Đâu phải là một hai người nhìn thấy!

– Hả, có chuyện lạ thế này à? Chẳng trách Vân hầu nhận nhầm. Đổi lại là lão phu cũng thế. Ha ha ha ha.

Trên trời cao mơ hồ có tiếng sấm truyền tới.

– Mau xuống đi, sắp có sét đánh rồi đấy!

Tần Quỳnh cuống quýt giục:

– Tần bá bá, cháu nói có thiết mâu của bệ hạ hộ thân sẽ không sao mà! Bệ hạ là người có khí vận lớn, cháu chỉ hưởng chút hơi hám của người cũng đã dùng không hết rồi. Vài ba tia sét có đáng gì đâu.

– Nhãi con vô tri, ngươi cứ ở trên nóc nhà chờ chết đi! Lên đây, xin trời cao giáng Lôi thần đưa ta và tên tiểu tử này cùng đi!

– Lão già đừng hét. Nếu như ta bị sét đánh không chết thì sao? Không bằng chúng ta đánh cược.

Lời này khiến quân thần Đại Đường sắc mặt cổ quái, cùng nhìn về phía mấy lão già hào tộc Sơn Đông.

Lô Giang cùng mấy lão già nhìn nhau rồi đứng ra:

– Không biết Vân hầu muốn đánh cược thế nào?

– Ta cược là ta ngồi trên nóc nhà, có thiết mâu của bệ hạ hộ thân sẽ không bị sét đánh chết. Và Lô Thọ cũng sẽ bình an vô sự. Cược một vạn quan!

Không đợi Lô Giang nói, Lô Thọ đã cười điên cuồng:

– Ha ha ha, cược! Lấy mây tan làm hạn, tiểu tử ngươi sẽ thành tro tàn, còn muốn tiền à? Ha ha ha...

Cùng với tiếng cười điên dại của lão ta, những tia chớp dày đặc từ tầng mây bắn xuống, như rồng, như rắn, như đinh ba loang loáng cả chân trời. Tiếp ngay đó là tiếng sấm rền vang. Lý Thừa Càn khẩn trương bóp chặt tay Lý Thái, hoàn toàn mặc kệ hắn kêu thảm thiết.

Lý Nhị nhắm mắt lại không nỡ nhìn, quần thần ai nấy cúi đầu, lão Tần mắt đã nhòe lệ.

Trong mắt đám gia chủ các đại tộc, không phải là máu thì cũng là hàn quang lạnh lẽo.

Chỉ có Vân Diệp ngồi trên đầu thú mái điện, tò mò nghiên cứu kiến trúc cổ đại kia.

Tiếng sấm ngày càng gần, gió cũng mỗi lúc một lớn, ánh chớp chói lòa cuối cùng cũng xuất hiện trên đỉnh đầu. Lô Thọ đứng trên giả sơn như một kẻ tử vì đạo.

Vân Diệp chửi rủa đế vương đời trước không có não đi xây cung điện dốc ở giữa ba mặt núi, dễ bị sét đánh. Đây chẳng phải ăn no tự chuốc họa vào thân à?

Dưới con m��t mọi người, một tia sét ngoằn ngoèo từ trên trời hướng đỉnh đầu Vân Diệp đánh chéo xuống. Tia điện tung tóe, dường như có thần linh thật sự đang bảo vệ y. Đến ngay cả Lý Nhị cũng bắt đầu hoài nghi thiết mâu của mình có phải là thần khí hay không.

Lô Thọ không còn chút sức lực nào nữa. Cũng chẳng có tia sét nào tìm đến ông ta. Hôm nay, sét cứ như nhắm chuẩn vào thiết mâu, sấm chớp trong chu vi mười trượng đều bị thiết mâu hút hết.

Lô Giang quỳ nhũn trên mặt đất, khí thế vừa rồi biến mất sạch. Tinh khí của ông ta tựa hồ cũng theo đó mà đi. Một vị gia chủ hùng tâm bừng bừng chỉ chớp mắt đã thành ông già hấp hối.

Lý Thái cũng quên chuyện thái tử bóp mình, thấy Vân Diệp nhởn nhơ ngồi giữa sấm chớp, lẩm bẩm: Đây là sức mạnh của thần! Đây chính là sức mạnh của thần!

Vân Diệp ngồi ở nóc Thái Cực cung, điện quang lượn quanh, thêm vào bầu trời âm u, sấm nổ liên hồi, khiến khí thế của y trở nên tuyệt luân, hệt như thần giáng phàm.

Nếu như hiện giờ bày ra tư thế oai hùng, rồi hô vài tiếng thì càng hoàn mỹ.

Tiếc rằng hai chân y đã mềm nhũn, toàn thân bủn rủn, đũng quần ướt sũng. Đừng nói là không đứng lên nổi, mà cho dù đứng lên được y cũng chẳng dám đứng. Có thần tiên nào mà lại ướt đũng quần chứ?

Y hối hận muốn đấm ngực, giả thần tiên làm cái quái gì cơ chứ? Sấm sét tàn phá cách đỉnh đầu mười mấy mét, tiếng sấm làm lỗ tai y ù đặc rồi. Nhất là nhớ lại tỉ lệ phòng sét của cột thu lôi đời sau là hơn chín mươi bảy phần trăm. Đã có bao nhiêu con người chết trong ba phần trăm còn lại rồi? Lão tử có xui xẻo đến mức đó không? Vân Diệp thầm cầu khấn trường mâu của Lý Nhị có tác dụng của thần khí, bảo vệ cái mạng nhỏ của mình.

Nhìn thấy Vân Diệp trong sấm chớp yếu đuối như con gà con, Lý Nhị đột nhiên sinh lòng yêu thương. Hoàn cảnh của Vân Diệp lúc này khiến ông ta nhớ lại Thanh Tước hồi nhỏ bị chó săn của thái tử đuổi, nhưng cố nhịn không khóc. Ông ta phẫn nộ, cảm động, còn xen lẫn chút nhục nhã. Nhìn đám đại lão đang nắm quyền của hào môn Sơn Đông, sát khí trong mắt ông ta càng lúc càng đậm.

Đám Trường Tôn Vô Kỵ, Phòng Huyền Linh miệng chưa lúc nào khép lại. Úy Trì lão ngốc nhìn điện quang lượn lờ quanh thiết mâu mà không sao hiểu nổi. Rõ ràng mình đã từng dùng trường mâu của bệ hạ rồi, từ khâu rèn đúc bằng tân thiết cho đến thành phẩm đều chẳng có gì đặc biệt. Vậy mà vì sao nó lại có thể bảo vệ Vân tiểu tử bình an vô sự?

Vũ Văn Sĩ Cập quỳ ngay xuống đất, tung hô:

– Bệ hạ uy phong thiên tử chói ngời, sấm sét không thể quấy nhiễu! Lão thần chúc mừng bệ hạ!

Những lời này, từng câu từng chữ, đều được gửi gắm từ đội ngũ TruyenTV đến quý độc giả thân mến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free