Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 123:

Vân Diệp thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng qua được màn này. Việc vừa rồi dốc toàn lực công kích hoàng đế đã mang lại hiệu quả không tồi. Nếu cứ giả bộ nơm nớp lo sợ thì khó mà qua được dễ dàng, chỉ là cuối cùng lại không ngờ mình ra tay thật sự.

Ha, thể hiện cho Lý Nhị thấy điểm yếu nhất của bản thân, tha hồ bộc lộ sự điên cuồng, ông ấy sẽ nghĩ mình là một thi��u niên bồng bột, nông nổi. Nhờ công lao trước đây mà ông ấy sẽ chẳng làm gì mình, lại còn tin rằng mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Còn nếu thể hiện sự chín chắn vượt tuổi tác, e rằng đại họa ắt sẽ đến ngay.

Lý Cương dạy mình về việc triều chính thật sự hữu ích, chắc chắn phải cảm tạ lão già ấy.

Đổi sang một tư thế nằm thoải mái hơn, vừa rồi mệt thực sự, tay chân rã rời.

Nếu Lý Nhị còn không lo nạn châu chấu thì mình có gì phải bận tâm.

Thật đáng khâm phục, đáng khâm phục! Không hổ danh là Lý đại đế vang danh thiên cổ, diễn xuất ngang ngửa với diễn viên chính đoạt giải Oscar. Y phục vải thô trên người biểu thị quyết tâm cùng con dân gánh chịu tai họa, giọng nói run run khiến người ta cảm nhận được nỗi đau trong tâm khảm ông ta, âm điệu trầm bổng cầu khẩn trời cao tha thứ. Thái tử áo gai giày cỏ, tay bê một cái mâm son, cung kính quỳ sau lưng Lý Nhị. Thỉnh thoảng khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, Vân Diệp biết hắn đang cảm thấy ghê tởm vì sắp phải ăn châu chấu, còn kẻ không biết thì lầm tưởng hắn đang đau xót.

Vân Diệp đứng sau màn, thỉnh thoảng lấy một con châu chấu bọc bột trộn trứng gà trên khay ném vào miệng, nhai rào rạo món châu chấu chiên dầu, hưng phấn nhìn Lý Nhị biểu diễn trước mặt vạn người.

Y không có tư cách chen vào đám quần thần trang phục rực rỡ, lẩm nhẩm đọc bài tế lễ khó hiểu kia. Trường Tôn hoàng hậu bảo y ở lại cùng các hoàng tử công chúa, không cho đi đâu hết, nói rằng nếu còn dám chạy tới Tần Lĩnh làm dã nhân lần nữa thì sẽ đày cả nhà y đến đó.

Không dám tưởng tượng cảnh cả nhà sống trong hang động, cho nên y cố nén ý muốn tìm người tâm sự, ngoan ngoãn đứng trong rèm, ăn châu chấu, xem biểu diễn.

Lý Nhị bi thương đến mức tưởng chừng sắp ngất, hai tay giang ra, ống tay áo rộng quét ngang mắt, tức khắc nước mắt giàn giụa. Trong đám đại thần cũng vang lên tiếng nghẹn ngào đau thương.

Ế, vô lý thế. Dù ống tay áo có ngâm gừng thì làm sao ra nhiều nước mắt đến vậy? Vân Diệp đã thử qua rồi, cùng lắm là xót mắt một chút, dụi qua là hết. Việc Lý Nhị có thể thể hiện sự bi thương giả dối đến tột cùng như vậy khiến Vân Diệp thực sự bái phục.

Đưa tay về phía cái khay chuẩn bị xoa dịu tâm hồn sắp bị đả kích của bản thân, ai ngờ trống không. Cúi đầu nhìn, hết mẹ nó rồi. Quái lạ thay, mới nãy còn một khay lớn, đã ăn được mấy con đâu cơ chứ.

Ngẩng đầu lên, y nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của vị hoàng hậu vận y phục vải, trâm cài đơn sơ. Đôi mắt mỹ lệ đó phát ra lửa giận ngùn ngụt. Nhìn xung quanh, thôi xong rồi. Lan Lăng, Nhữ Dương, Lý Thái, Lý Khác đều đang ăn châu chấu, miệng nhai rào rạo. Nhất là Lan Lăng, chỉ thoáng chốc con châu chấu đã đứt gân nát cốt trong miệng, còn thỉnh thoảng lè cái lưỡi nhỏ hồng hồng liếm miệng. Lại còn mấy hoàng tử công chúa nhỏ tuổi đưa tay xin Vân Diệp, bị các mẫu thân tóm chặt lấy.

Thôi xong rồi, lần này đắc tội sạch với các phi tần có uy thế trong cung rồi.

Trước mặt hoàng hậu, Vân Diệp chẳng còn cách nào giải thích, cũng chẳng dám giải thích. Y vội khom lưng rụt cổ, giả bộ đáng thương. Chưa thành niên thì con mẹ nó không có nhân quyền. Có hầu gia nào lại bị nhét vào giữa đám phi tần thế này ư? Lý Nhị không sợ có scandal tình dục à?

Lão tử là nam nhi bảy thước, lúc này đáng lẽ phải mặc triều phục, đội kim quan, tay cầm bạch ngọc, ở trong đám đại thần cùng Lý Nhị tụng kinh, chứ không phải để đối diện với những cặp mắt mỹ lệ đầy thù hận kia.

Còn may, đang tế trời, hoàng hậu chưa phát tác. Bà chỉ phất ống tay áo, ý chỉ sự tức giận tột độ và hậu quả khôn lường, rồi quay về ghế ngồi xuống.

– Diệp ca nhi, thứ này ngon thật đấy, còn nữa không?

Lý Khác len lén hỏi.

– Còn, mà còn rất nhiều. Đợi quay về ta làm cho ngươi, muốn ăn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Vân Diệp nói với Lý Khác đầy thâm ý, chẳng hề để ý vẻ kinh hoàng của Dương phi.

– Ta cũng muốn.

Lan Lăng vươn bàn tay bóng mỡ ra, tiếc nuối nhìn cái khay trống trên tay Vân Diệp.

– Không thành vấn đề, chúng ta ăn hết thứ ngon lành này, ăn cho bằng hết, không chừa lại gì.

Vân Diệp đột nhiên nhớ tới chuyện nãi nãi sai các muội muội đi chăn lợn, trong lòng chợt nảy sinh một ý tưởng.

Gọi một thái giám tới, dặn dò vài câu. Tên thái giám nhìn hoàng hậu, thấy hoàng hậu gật đầu liền vội vàng rời đi.

– Ngươi bày trò gì thế? Tuy nói ngươi thích nghịch ngợm, nhưng đối với chuyện đại sự thì không được phép tùy tiện. Bổn cung muốn xem xem ngươi lại có chủ ý quái quỷ gì?

– Tiểu thần nhớ tới lão nãi nãi trong nhà bắt huynh muội chúng thần đi chăn lợn, nên thần tính tái diễn trò cũ ấy.

– Có hiệu quả không?

– Hiệu quả rõ ràng.

– Vậy thì thử đi. Nếu như không có hiệu quả, ngươi sẽ biết hậu quả của việc đưa ra chủ ý bậy bạ.

Trường Tôn hoàng hậu vì giúp trượng phu qua được ải khó chẳng chút do dự, sẵn sàng bán đứng con cái của mình và các hoàng tử, công chúa của Lý Nhị.

– Tỷ tỷ.

Dương phi cuống lên, bà ta không muốn hai con trai mình phải thành dã nhân ăn châu chấu.

– Muội muội không cần nói nữa. Bây giờ là thời khắc sinh tử, bọn chúng là con của bệ hạ thì phải chuẩn bị để chịu khổ. Giúp được phụ hoàng là trách nhiệm, cũng là vinh diệu. Ta biết muội đau lòng, có điều đây chỉ là chuyện nhỏ, không nguy hiểm gì. Mấy ngày trước bổn cung còn ăn rồi, vị cũng không tệ, lát nữa các muội cũng thử đi.

Quyền uy của đại tỷ không thể đùa cợt được, chỉ một câu đã chặn đứng lời cầu xin của Dương phi, thậm chí còn kéo cả mình vào cuộc. Nôn khan vài cái, Dương phi vội vàng lấy khăn tay bịt miệng, sắc mặt trắng bệch.

– Ngươi biết rồi chứ? Làm sao mà ngươi lại nghĩ ra trò này? Không được nói ra đâu đấy.

Vân Diệp chọc chọc Lý Thái mặt tái mét ngây ra như gà gỗ.

Lý Thái nói nhỏ:

– Cái này có khó gì đâu, chỉ cần suy luận một chút là ra ngay. Cũng không khó để biết được chân tướng sự việc. Ngươi thực sự muốn làm thế à?

– Nói thừa, cha ngươi, đại ca ngươi, mẹ ngươi còn ăn nữa là. Vì Lý gia đời đời bền vững, dù khó ăn đến mấy cũng phải ăn. Hơn nữa, không phải vừa rồi ngươi khen không ngớt miệng đấy à?

Lý Thái không nói nữa, nhìn phụ thân và đại ca qua màn.

Lại có mấy tiếng tù và trầm đục, tên thị vệ béo ú, má phị như con cóc, dốc toàn lực đánh trống thật vang, để lời khẩn cầu của phàm nhân vang vọng xa hơn.

Ba ly rượu mời trời, ba ly rượu mời đất. Giọng Lý Nhị bi thương vô tận, tràn ngập hối hận, xen lẫn với những tiếng nấc nghẹn ngào.

– Nếu như trẫm có sai thì tội là ở trẫm. Nếu trời cao có giáng tội, xin hãy giáng xuống một mình trẫm, chớ liên lụy tới người khác. Nay châu chấu tới, hãy để chúng ăn tim gan trẫm, đừng ăn lương thực của con dân trẫm.

Nói xong, ông mở cái khay Lý Thừa Càn dâng lên, lấy hai con châu chấu cho vào miệng nuốt sống.

Quan viên bách tính có mặt ai nấy đều rơi lệ. Trong đám võ tướng, Úy Trì lão ngốc vội vơ một nắm châu chấu cho vào miệng, nhai ngấu nghiến đến nỗi nước vàng chảy ra bên mép, trông vô cùng kinh tởm. Điều đó khiến các thần tử khác, những kẻ đang chuẩn bị nuốt châu chấu, thầm rủa trong lòng: "Cha tiên sư nhà ngươi, ăn uống tởm lợm như vậy bảo lão tử nuốt sao nổi!"

Phải nói rằng thần tử của Đại Đường thật đáng tin cậy. Dù ghê tởm thì ghê tởm, châu chấu cầm trong tay vẫn cho vào miệng không chút do dự.

Vân Diệp tập trung quan sát, không có ai làm trò gian xảo, tất cả đều nuốt châu chấu thật.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, hãy đón đọc tại nguồn chính thống để ủng hộ chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free