(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1241:
Khi một người rời đi, những người khác cũng lần lượt đứng dậy chuẩn bị ra về. Lão nông, người hiền lành nhất, mỉm cười rồi cưỡi xe trâu đi. Còn vị đạo sĩ kỳ lạ nhất thì lại bước đi trên mái nhà.
Chỉ riêng vị phiên tăng vẫn còn ngồi gặm xương ngan. Tiểu Vũ để ý thấy ông ta ăn cả xương. Ăn xong, phiên tăng niệm một câu kinh văn, rồi đứng dậy cất tiếng hỏi v��i âm điệu kỳ quái:
- Khổng Tước Minh Vương đâu?
Tiểu Vũ lắc đầu, nàng thật sự không biết. Năm xưa, người đó đã bị Lưu Tiến Bảo vác đến xưởng rượu, rồi cho vào lò thiêu thành tro mất rồi.
- Đĩa Quang Minh bị vỡ làm đôi, ta tìm được một nửa. Hãy cho ta biết nửa còn lại ở đâu? Lão tăng sẽ tự mình đi lấy.
Vị phiên tăng nói rất hùng hồn, chẳng biết ỷ vào điều gì mà lại lớn lối đến thế.
Lý Cương liếc nhìn Đơn Ưng, thấy hắn cúi đầu không nói, thở dài một tiếng, đoạn bị Tiểu Vũ đẩy ra ngoài. Cửa còn chưa kịp đóng, đã nghe thấy tiếng quyền cước xé gió.
- Hôm nay là ngày đại hỉ, ôi, một ngày lành như thế này mà bị hủy hoại mất rồi.
Lý Cương vỗ nhẹ vào tay Tiểu Vũ, đầy tiếc nuối:
- Lý gia gia, có sao đâu ạ. Hôm nay Tiểu Vũ mặc váy đỏ, có thêm chút máu thì mới càng cát tường. Chuyện Đĩa Quang Minh sư phụ từng kể, nói đó là thánh vật của Bái Hỏa giáo, bị sư phụ chém làm đôi, đây là mối thù không đội trời chung. Hôm nay, vị phiên tăng này đã nhắc đến, vậy thì đừng mong còn sống nữa. Gia gia nói xem, Đơn Ưng cô phụ và Hàn Triệt thần vương có đánh thắng được phiên tăng không ạ?
Lý Cương nghĩ một chút rồi nói:
- Lý Thạch nói với ta, nếu trên đời này có ai đạt đến cực hạn của võ học, thì đó chỉ có thể là Đơn Ưng và Vô Thiệt. Ngay cả Hàn Triệt và Hi Đồng cũng không thể sánh bằng. Vậy nên con đừng lo, cứ yên tâm làm tân nương đi. Con xem, xe ngựa của Tiểu Kiệt đã tới rồi kìa.
Lão Triệu thay Tiểu Vũ, đẩy xe của Lý Cương đi:
- Tiểu nương tử đừng lo, người của xưởng rượu đã đến rồi, sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này. Lão nô còn chưa kịp chúc mừng tiểu nương tử, đây là khăn gấm do tiểu nữ nhi nhà lão nô thêu. Tay nghề hơi vụng về, xin tiểu nương tử chớ chê cười.
Tiểu Vũ nhận lấy khăn gấm, tạ ơn Lão Triệu, rồi thấy mấy lão nhân của xưởng rượu đẩy một cỗ xe đi tới tiểu viện.
Gia thần Lão Đàm bước vào tiểu viện, dặn những người khác chờ ở ngoài. Ông thấy cô gia đang cùng khách uống rượu. Bên cạnh giá giết lợn, có một người đang bị treo. Hắn vẫn chưa chết hẳn, ngực khẽ phập phồng, máu đen từ miệng chảy ra. Phổi đã bị đánh vỡ, xem ra người này chết chắc rồi.
- Hỏi rõ xem có đồng bọn không, sau đó đem thiêu đi.
Đơn Ưng chỉ nói một câu rồi tiếp tục cùng Hàn Triệt uống rượu.
Địch Nhân Kiệt hôm nay mặt mày rạng rỡ, cưỡi trên lưng ngựa, đắc ý vô cùng. Chẳng chịu nổi mẫu thân khẩn khoản ép thoa phấn, mặt trắng môi đỏ, thế mà trên đường vẫn có người khen hắn là nhân tài.
Đứng đợi ở cửa rất lâu mà vẫn không thấy mở, thế là Thẩm Công Hải đứng bên cạnh liền cao giọng đọc thơ. Hôm nay, hắn còn đặc biệt mặc giáp da bên ngoài. Chuyến phù rể lần này quả không dễ dàng gì, nhất là khi đám phụ nhân nhà họ Vân đã nổi tiếng ác danh lẫy lừng.
Thẩm Công Hải còn chưa kịp hối lộ đám người gác cửa thì cánh cổng đã bật mở. Bên trong, toàn phụ nhân mặc lễ phục. Hắn rợn sống lưng. Đám phụ nhân chẳng hề hứng thú với tiền bạc hắn chuẩn bị. Chỉ cần nhìn bộ mặt háo hức của họ là biết hôm nay khó thoát khỏi kiếp nạn này rồi.
Đây là một hủ tục. Tân lang có lẽ sẽ không bị đánh đập gì, chủ yếu là vì phải nghĩ cho tân nương, đánh tượng trưng vài cái là xong. Nhưng phù rể thì thuần túy là bao cát. Kẻ nào quan hệ không tốt thì đánh chết cũng chẳng dám làm việc này.
Địch Nhân Kiệt hưng phấn đi qua cánh cổng phủ, vào tìm "lão bà" của mình. Hắn không hề phát hiện Bàng Thi Nhi đang ôm một cây gậy hoa nhỏ, mỉm cười duyên dáng với mình. Lúc này, làm gì còn để ý đến nữ nhân khác nữa. Dù có bị đánh mấy gậy không nặng không nhẹ, mặc dù trong số đó có cả gậy mang gai, Địch Nhân Kiệt cũng kệ, chỉ nghĩ rằng đám nữ nhân này lại bày ra trò mới.
Thẩm Công Hải nhặt vội cái mũ sắt đội lên đầu rồi xông vào. Gậy trút xuống như mưa. Mũ sắt kêu coong coong. Không biết phụ nhân nào chơi xỏ, hắn bị gạt ngã, rồi sau đó bị đánh túi bụi vào mông. Giáp da cũng chẳng bảo vệ nổi vòng ba của hắn.
Nhân lúc Địch Nhân Kiệt đang bái kiến Tân Nguyệt và Trình Xử Mặc, Bàng Thi Nhi lén lút đi lên tú lâu của Tiểu Vũ. Ngồi ở cửa, nàng nhìn hỉ nương trang điểm cho Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ mỉm cười với Bàng Thi Nhi.
Mình là người thắng cuộc. Hồi ở thư viện, B��ng Thi Nhi từng chú ý tới Tiểu Kiệt, biết hắn không phải người tầm thường. Nhưng vô ích, Tiểu Kiệt vẫn chỉ thích mình. Sư phụ nói không sai, mình chỉ có thể gả cho Tiểu Kiệt mà thôi.
- Thi Nhi, muội tới rồi. Hôm nay tỷ tỷ xuất giá, lòng dâng trào bao nỗi chua xót, không biết muội có người trong lòng chưa?
- Chưa có. Tỷ cướp mất rồi, thứ thừa lại muội không thèm đâu.
Tiểu Vũ cười càng tươi, có ý tốt khuyên nhủ:
- Không được. Nữ nhân rồi cũng phải qua cửa ải này. Nam nhân tốt trong thư viện nhiều lắm, muội cần gì phải khổ sở đến thế.
- Muội tặng tỷ tỷ một phần đại lễ, hi vọng tỷ tỷ thích.
Tiểu Vũ bảo hỉ nương đang vẽ mặt cho mình lùi ra, rồi nắm tay Bàng Thi Nhi:
- Muội đừng đi tuyết nguyên truyền giáo nữa. Sức khỏe muội không tốt, phải tự chăm sóc bản thân cho tốt. Đây là áo của ta, muội mặc vào để chống phong hàn.
Nói rồi, nàng lấy trên giá một chiếc áo lông chồn, khoác lên người Bàng Thi Nhi, vô cùng tình cảm.
Bàng Thi Nhi mỉm cười cảm tạ Tiểu Vũ, nhưng vừa rời tú lâu liền ném chiếc áo lông cho thị n��, nói là thưởng. Mặt nàng đanh lại, nắm chặt lan can. Một lúc lâu sau, nàng mới thở đều trở lại, nói qua kẽ răng đầy vẻ nghiến ngẩm:
- Lễ vật của ta là cho ngươi một đêm tân hôn khó quên.
Tân Nguyệt mang theo hơi rượu thoang thoảng đến gặp Tiểu Vũ. Đây vốn là đặc quyền chỉ mẫu thân mới có, nhưng mẫu thân của Tiểu Vũ đã là thứ thiếp, nên sau này, nếu Tiểu Vũ không muốn mất thân phận thì chỉ có thể để Tân Nguyệt tới xem trang điểm.
Nhìn Tiểu Vũ từ trên xuống dưới một lượt, Tân Nguyệt cười như hoa nở, khoác tay Tiểu Vũ, cứ như thể Tiểu Vũ là khuê nữ của nàng vậy.
- Đáng lẽ phải do mẫu thân ngươi tới, nhưng bà ấy sống chết không chịu đến, đành nhờ ta thay mặt. Ngươi phải hiểu đây là nỗi khổ tâm của mẹ ngươi, đừng trách bà ấy. Nhưng không sao cả, ngươi từ lúc chín tuổi đã tới nhà, sư nương đã nhìn ngươi lớn lên, ta thay mẫu thân ngươi cũng chẳng có gì không ổn cả.
Tiểu Vũ phủ phục trong lòng, nói mấy câu biểu thị sự cảm kích, với ý tứ là không muốn xuất giá. Tân Nguyệt nghiêm chỉnh giáo huấn một phen, rồi lấm lét nhét một bức xuân cung vào chăn của Tiểu Vũ. Lát nữa, chiếc giường này sẽ thành một phần hồi môn được đưa tới tân phòng.
Của hồi môn của Tiểu Vũ rất hoành tráng, chẳng kém của Thì Thì chút nào. Tiểu Nha xem qua rồi đắc ý nói không bằng của nàng, chẳng những Tân Nguyệt tối sầm mặt, mà Tiểu Vũ cũng rất muốn bịt miệng Tiểu Nha.
May mà hôn lễ diễn ra rất thuận lợi. Lý Thừa Càn phái lễ quan tới chủ trì, Tiểu Vũ được Vân Thọ vui sướng cõng ra xe ngựa. Với Vân Thọ mà nói, Tiểu Vũ gả đi thực sự là một chuyện quá đỗi sung sướng.
Cho nên nó rất hăng hái.
Tiểu Vũ nằm trên lưng Vân Thọ, ghé vào tai nói nhỏ:
- Thằng bé béo, đừng có đắc ý. Sư nương đã đồng ý giữ lại tú lâu cho tỷ rồi, thư phòng của sư phụ vẫn sẽ do tỷ sử dụng. Nếu đệ không đối xử tốt với Hạ Lan thì hừm...!
Vân Thọ muốn hỏi: "Tỷ đã xuất giá rồi sao còn ở lì trong nhà?" Nhưng Tiểu Vũ không cho nó cơ hội, rèm xe đã hạ xuống khiến Vân Thọ không tiện nói thêm gì nữa.
Về tới Địch gia, tiếng trống dọn phố đã vang lên. Khách khứa lục tục rời đi, vì nếu không đi ngay thì lát nữa sẽ không thể đi nổi nữa. Chỉ còn lại chí thân và những người hàng xóm thân thiết.
Nụ cười trên mặt Địch Tri Tốn cả ngày chưa hề tắt, phu nhân của ông ta cũng vậy. Hai đứa đệ đệ cũng đã thay áo mới, hân hoan nghênh đón tẩu tẩu của mình.
Nhìn đôi uyên ương hành lễ dâng trà, Địch Tri Tốn nghiêm mặt giáo huấn vài câu, rồi lại bắt đầu cười ha hả đi tìm đồng liêu khoe khoang. Nàng dâu chẳng những đẹp như tiên, trí tuệ cũng đứng hàng đầu ở Trường An, ông chẳng còn gì để không hài lòng nữa.
***
Tuyệt tác này là của truyen.free, xin chân thành cảm ơn quý vị độc giả đã đón đọc.