Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1243:

- Đại soái, sau này chúng ta phải sống trên lưng lạc đà à?

- Đúng thế, có lẽ sẽ hơi nồng mùi một chút, nhưng đành chấp nhận thôi. Thành trì của chúng ta phải di chuyển trên sa mạc, chúng ta đành sống trên lưng lạc đà. Thành lạc đà không phải nơi nào cũng đến được. Tuy nhiên, chỉ cần kỵ binh tác chiến trong bán kính ba trăm dặm quanh thành lạc đà, họ sẽ không cần mang quá nhiều v���t tư chiến đấu, chỉ cần lương khô cho hai ngày là đủ. Dựa lưng vào thành lạc đà, chúng ta có thể yên tâm mà tác chiến. Ha ha, dù là Diêm La điện thì lão tử cũng dám dẫn các ngươi xông vào.

Nghe Vân Diệp giảng giải, các quân sĩ bên cạnh cũng cười rộ lên. Quả đúng là vậy, họ chưa bao giờ hoài nghi sức chiến đấu của mình. Kẻ ngốc cũng biết dựa lưng vào thành mà tác chiến sẽ có lợi thế lớn đến mức nào. Thậm chí nếu không may bị địch bao vây, không thể về được thành, thì chuyện khiến người ta phấn khích nhất sẽ xảy ra: thành sẽ tự mình di chuyển đến cứu viện.

Giảng giải cho binh sĩ nghe về tính tất yếu của thành lạc đà xong, Vân Diệp quay trở lại lều soái. Phạm Hồng Nhất và Điền Nguyên Nghĩa đang đợi. Thành lạc đà không phải ngày một ngày hai mà xây dựng xong được. Chưa kể đến những vấn đề khác, chỉ riêng việc giải quyết vấn đề chuyển hướng cũng đã đủ đau đầu rồi. Địa thế Tây Vực phức tạp, địa hình nơi thành đi qua phải bằng phẳng. Không thể có chỗ nhấp nhô, chỗ lại bằng phẳng, khiến cả tòa thành bị nghiêng ngả, vậy thì còn ra thể thống gì nữa!

Vì vậy, cơ chế giữ thăng bằng là vô cùng quan trọng, tuyến đường di chuyển cũng vậy. Chỉ cần tòa thành này có thể dịch chuyển ngang dọc hai nghìn dặm, Vân Diệp tin rằng đại quân có khả năng phong tỏa hoàn toàn khu vực này. Dưới sự phối hợp của tình báo, khi người Hồ xông tới sẽ phát hiện trên đường chúng đi có một tòa thành sừng sững, như hổ đói rình mồi chờ đợi.

Đó là tình hình lý tưởng. Hiện thực làm sao có thể hoàn mỹ như vậy? Chỉ khi được kiểm nghiệm thực tế mới biết nó có thực sự hiệu quả, có đáp ứng được nhu cầu chiến tranh hay không. Hiện tại, Vân Diệp chỉ trông mong vào việc thành lạc đà có thể giảm bớt nỗi khổ bôn ba của binh sĩ.

Mong rằng nghiên cứu của thư viện sẽ mang tới tin tốt cho mình. Vân Diệp gần như muốn chắp tay xin ông trời chiếu cố rồi.

Chiết La Mạn Sơn vẫn tuyết trắng xóa, dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng chói mắt. Giờ đây, Vân Diệp không còn lạ lẫm với thứ ánh sáng này nữa. Vô Thiệt đã dễ dàng tạo ra rồi thu lại nó. Lão già này cứ như vừa có được chiếc đèn pin mới vậy, đang hưng phấn nghịch nút bấm, lúc bật lúc tắt như một tên ngốc.

Vân Diệp cho rằng thứ này nói không chừng có phóng xạ, y nghi ngờ tất cả những loại đá có khả năng phát sáng. Nhìn Vô Thiệt tắm mình trong ánh sáng như thần tiên qua vách tường, y liền dặn Na Nhật Mộ không được tới gần Vô Thiệt trong vòng mười trượng. Y không muốn sau này Na Nhật Mộ sinh ra thằng ngốc mặc quần sịp bên ngoài.

Hiện tại Na Nhật Mộ cực kỳ coi trọng cái bụng của mình. Lời phu quân chưa bao giờ sai. Nếu nói ánh sáng trắng kia hại đến nàng, có lẽ nàng đã không kìm được tò mò mà đến xem, nhưng nói nó hại đến đứa con trong bụng thì nàng nghe lời răm rắp, tránh Vô Thiệt thật xa. Khiến Vô Thiệt khi ăn cơm cứ thắc mắc vì sao từ lúc nhập đông không thấy Na Nhật Mộ đâu.

Vô Thiệt không bị rụng tóc, da cũng không nhăn. Vân Diệp bắt mạch cho ông ta và phát hiện, ông già này khỏe đến mức không thể khỏe hơn, mạch đập mạnh đến nỗi Vân Diệp vô cùng ghen tỵ. Ông ta nói rằng sau khi tắm thần quang liền ngủ ngon, tinh thần phấn chấn, có thể đấm chết cả trâu. Tóm lại, ông luôn lấy thân mình ra làm vật thí nghiệm để chứng minh ánh sáng kia là thứ tốt, hi vọng Vân Diệp rảnh rỗi mà chiếu cho ông ta một ít.

Kiếp trước có ánh sáng gì chưa chiếu qua sao? Loại nhìn rõ cả xương cốt cũng đã chiếu qua vài lần rồi, đến bác sĩ cũng chẳng muốn chiếu nhiều loại này. Mong Vân Diệp tiếp nhận ư, có mà nằm mơ!

- Sao lại có hại cho thân thể? Lão phu chiếu cả mùa đông có sao đâu, ngươi xem, tinh thần khỏe khoắn thế này, cảm tưởng bệnh ngầm đều không thuốc mà lành. Đây là thần quang, chỉ có thể gặp không thể cầu. Viên Thủ Thành suốt ngày muốn tới thiên trì tìm thần tiên, nhưng không biết thần tiên ở ngay bên cạnh. Tiểu tử, đó là cơ duyên! Có duyên đá một cục đá cũng tìm ra vàng, vô duyên đi mòn gót sắt cũng uổng công. Sao ngươi lại không biết trân trọng?

Vô Thiệt hơi giận rồi, bắt đầu thuyết giáo:

- Cơ duyên này là của ông, thích chiếu thì cứ chiếu. Dù sao cũng chín mươi rồi, ta còn chưa tới ba mươi, muốn sống thêm vài năm nữa, nói không chừng sau này có thể ăn cơm cùng bàn với thần tiên. Nếu chẳng may ông chiếu bạch quang mà thành thần tiên thì ông thành thần tiên cũng như ta thành thần tiên vậy. Chỉ cần người nhà ta thành thần tiên là ta vui rồi.

Vô Thiệt thấy Vân Diệp vẫn dửng dưng, có chút chán nản:

- Lão già Lưu Phương không ở Tây Vực, nếu không cùng lão hữu tắm thần quang, đánh cờ uống trà dưới thần quang, đó mới là cực lạc nhân gian, đáng tiếc.

- Không tiếc! Chẳng biết vì sao Lão Lưu nổi hứng dẫn thương đội nhà ta tới Đát La Tư, ta mới nhận được tin. Khi nào ông ta về Bắc Đình, hai người có thể cùng uống trà tán gẫu hưởng thụ thần quang rồi.

Vân Diệp đủng đỉnh nói ra tin tức về Lưu Phương, lão già lập tức vui mừng ra mặt. Ông ta uống cạn chén trà, chắp tay sau lưng cười nhạo Viên Thủ Thành. Hiện giờ, ông ta chỉ có thú vui đó và hưởng thụ thần quang nữa thôi.

Niềm vui lớn nhất của Phạm Hồng Nhất là khi đại soái nói tích trữ dầu hỏa như vậy là đủ rồi, thực ra là không còn chỗ mà chứa nữa. Hắn liền dỡ bỏ hạn chế, khuyến khích các thương nhân dùng hết khả năng sản xuất dầu hỏa. Đám thương nhân vì kiếm tiền đến cả mạng cũng không cần, nhờ vậy, ngay cả trong mùa đông khắc nghiệt, các đội lạc đà vẫn tấp nập qua lại.

Trên Cao Sơn có rất nhiều bông, nhưng không ai thu hoạch. Bông trắng muốt khắp núi đồi, Điền Nguyên Nghĩa xua bách tính đi hái bông giữa mùa đông. Đồ lười biếng! Mùa thu chẳng chịu lao động, để bông lãng phí ở đây. Không biết giá bông ở Đại Đường đắt đến thế nào sao? Nghe đại soái nói bông là vật tư quân sự ắt phải có của thành lạc đà, hắn chưa bao giờ hoài nghi lời đại soái, chỉ cần chấp hành mệnh lệnh là được.

Giáo úy từ Lâu Lan trở về nói, già trẻ nhà mình đã tới Ngọc Môn Quan, điều này làm hắn yên tâm không ít, chỉ cần nhập quan là không cần hộ tống nữa rồi. Lấy từ trong lòng ra một cái bình bạc uống ngụm rượu mạnh, phả ra một hơi: "Đây mới là cuộc sống." Điền Nguyên Nghĩa lẩm bẩm rồi nằm xuống đống bông, ngửa mặt nhìn trời xanh mây trắng, cảm giác lỗ chân lông toàn thân đều mang hơi ấm.

- Hoa ơi vì sao đỏ như thế, vì sao đỏ như thế, đỏ như ngọn lửa đang cháy, đỏ như ngọn lửa đang cháy, tượng trưng cho hữu nghị và ái tình thuần khiết...

Na Nhật Mộ mặc váy lụa, đeo khăn che mặt, hát bài ca dao êm ái, khiến đám quân sĩ ngồi quây quanh đống lửa ngất ngây. Chỉ dưới bầu trời xanh lam này, con chiền chiện Na Nhật Mộ mới thực sự sống lại. Nếu Tân Nguyệt biết nàng hát cho quân sĩ nghe, nàng sẽ bị đánh chết. Nhưng Vân Diệp lại thích Na Nhật Mộ thể hiện phong thái ngày xưa. Y cho rằng nữ tử thảo nguyên phải như thế, tình cảm nóng như lửa, dẻo dai kiên cường như da trâu già.

Bài hát này là Vân Diệp dạy cho Na Nhật Mộ, rất nhanh truyền khắp dưới chân Thiên Sơn, khiến cho Điền Nguyên Nghĩa nằm trên đống bông cũng nghe thấy bài ca triền miên uyển chuyển này. "Giá như không có chiến tranh thì tốt biết bao," Điền Nguyên Nghĩa thầm mơ tưởng.

Kỵ binh luôn xuất hiện từng đội, nếu đi đơn độc, nói không chừng sẽ mất tích. Điền Nguyên Nghĩa bực mình lắm: "Đám người này nghĩ cái gì thế không biết! Ngươi giết một người, sau đó đại quân bao vây thôn, cuối cùng đến cả dê cũng giết sạch mới thôi. Khổ đến thế làm gì, trước khi làm không chịu động não à?"

Đám người Hồ đang hái bông trong ruộng lại cầm chĩa gỗ vây tới. "Bọn chúng muốn làm cái gì? Bên cạnh mình còn có năm mươi binh sĩ, toàn là lão binh nghe nói từ Huyền Giáp quân ra. Mấy trăm người chưa đủ cho họ giết!"

"Đám người này đều là thân vệ của đ��i soái, đừng thấy tóc hoa râm mà xem thường! Chúng định giết người xong rồi về nhà, để đại quân tới thì nói không biết gì hết sao?"

"Đám người này nghĩ gì thế? Chẳng lẽ đại quân rảnh rỗi mà ngồi nghe chúng giải thích? Quân Tư mã có rảnh mà đi phân biệt lương dân với bạo dân à? Đây là quân đội, không phải nha môn. Bọn họ giết người xong mới viết báo cáo, có khi còn chẳng viết..."

Bản văn này là thành quả của sự lao động sáng tạo, thuộc về truyen.free và sẽ được cập nhật liên tục.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free