Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1249:

Sáng hôm sau, Ngụy Trưng đeo hoành đao đứng gác ở cổng Trường Lạc. Lão vốn đã yếu sức, đứng một lúc đã toát mồ hôi, ho không ngừng.

Dù cơ thể khó chịu đến mấy, Ngụy Trưng vẫn đứng gác. Chưa hết một buổi sáng, ông đã chặn lại hai vị công chúa, ba vị huân quý, mười mấy tên công tử bột nghênh ngang cưỡi ngựa ra khỏi thành, cuối cùng còn có hai đứa bé và một hòa thượng.

– Ngụy gia gia, tiểu tử không nghịch ngợm nữa, người tha cho tiểu tử một lần đi.

Vân Thọ hôm qua tới nhà Trình Giảo Kim chơi, hôm nay dẫn Hạ Lan ngồi xe ngựa vào cổng nam. Hai đứa bé cãi nhau ầm ĩ trong xe, Vân Thọ nổi giận ném ấm trà ra ngoài, không ngờ lại gặp phải Ngụy Trưng.

– Phạt đứng nửa canh giờ, nguôi giận rồi hẵng đi.

Ngụy Trưng xoa cái đầu tròn của Vân Thọ. Nó đành cùng Hạ Lan đứng dựa lưng vào tường thành, mặc cho người qua lại nhìn.

Ba vị huân quý thì chẳng nóng vội. Cung kính hỏi thăm Ngụy Trưng xong, họ đứng sang một bên chờ xử lý. Là đồng liêu bao năm, họ hiểu rằng mọi lời nói lúc này đều vô ích.

Một tên công tử bột mới tới Trường An vừa chửi một câu liền bị đám bạn đè xuống đất đánh một trận. Đánh xong, hắn còn bị Ngụy Trưng thêm vào tội đánh nhau. Cầu xin mãi không được, lòng hắn thầm chửi rủa: đúng là ăn no rửng mỡ mới dám đi qua cửa Trường Lạc này!

Vị hòa thượng tỏ ra bình tĩnh, đứng đó ai cũng khen phong thái tốt. Áo tăng xanh nhạt mặc trên người, nếu không trọc đầu thì ai cũng cho rằng đó là một thế gia công tử. Tội danh của nhà sư này là mang theo quá nhiều tiền. Kiểm tra xong, xác định không có vấn đề gì mới cho qua.

Trong thoáng chốc đó, vị hòa thượng tuấn tú đã cùng hai vị công chúa trò chuyện vui vẻ qua khung cửa xe.

– Điện hạ còn chưa biết, ở trên thảo nguyên bao la, tới mùa xuân đẹp tới mức làm người ta ngạt thở. Hoa tươi nở rộ, cừu dê trắng muốt, cỏ non xanh tốt dưới trời xanh, mục dân hát ca dao. Sự yên bình và tự tại nơi đó khiến bần tăng có lúc muốn phạm giới, không về Trung Nguyên nữa, chỉ muốn ở lại cho tới giấc ngủ dài.

– May mà Phật tổ từ bi, bần tăng đã nhìn thấy tòa miếu vàng son lộng lẫy, hùng vĩ tráng lệ, đó mới là Phật quốc. Bần tăng biết, có tăng tất nhiên có miếu, có Bồ Tát tất nhiên cần đạo tràng, nên bần tăng đã phát nguyện xây dựng đạo tràng Phật quốc hùng vĩ ở thảo nguyên, để cầu nguyện cho những người thiện lương hào sảng nơi đó.

Trong xe truyền ra một giọng nữ lười nhác:

– Chẳng ngờ ngươi, vị hòa thượng thanh tú này, lại là đệ tử của Huyền Trang đại s��. Nếu muốn hóa duyên, hãy giải thích Phật pháp cho tỷ muội ta nghe. Nếu lời giải thông suốt, ta sẽ giúp ngươi hoàn thành ước nguyện.

Vị hòa thượng chắp tay, cung kính đáp:

– Hướng thế nhân truyền bá Phật pháp cũng là trách nhiệm tăng nhân của Biện Cơ.

Ngụy Trưng thở dài. Một vị hòa thượng như tẩu hỏa nhập ma gặp phải mấy công chúa thối nát, chắc chỉ rủ nhau làm chuyện xấu mà thôi. Nghĩ tới đó, ông phẩy tay cho đi luôn, không cần mình trừng phạt nữa, để họ thong dong tự mình bước đến đoạn đầu đài.

Hoàng đế hiện cực kỳ đắc chí, hùng tâm muốn nuốt chửng thiên hạ. Vì lợi ích bản thân, ông ta dung thứ mọi tỳ vết đạo đức, chỉ cần không phạm tội mưu phản, sau khi chết thế nào cũng sẽ có một cái thụy tốt.

Huân quý đi rồi, công tử bột đi rồi, chỉ còn Vân Thọ và Hạ Lan. Không phải không muốn đi, mà chưa đến giờ.

Ngụy Trưng cười hài lòng, đi tới bên hai đứa bé. Lão phó mang ghế tới, ông ta ngồi xuống ghế trò chuyện với Vân Thọ.

– Cha ngươi sẽ không sao đâu. Lạc Đà đã đưa đi rồi, có thành Lạc Đà, cha ngươi phòng thủ khu vực Tam Giác sẽ không phiền toái gì. Còn nếu người Thổ Phồn muốn chặn đường lui của cha ngươi thì sẽ có Tô Định Phương. Hiện An Tây cũng thuộc quyền quản hạt của ông ấy, ông ấy là trưởng quan tối cao ở đó.

– Ngươi còn nhỏ không hiểu. Nếu không có ý chỉ của triều đình, sẽ không được tới gần Ngọc Môn Quan năm trăm dặm. Nhất thời khó nói rõ cho ngươi được.

– Ừm, không tệ, hoa quả của nhà ngươi được lắm. Lão phu giờ không thể ăn lê, ăn bánh ngọt không có vấn đề. Về nói với mẫu thân ngươi, không cần lo lắng. Người Tây Vực đánh trận cũng cần ăn, dù có trăm vạn người cũng không thể cùng lúc ào tới tất cả.

– Ồ, đây là nước quả gì thế? Đào ư? Mùa đông mà có đào mật thì chỉ có nhà ngươi mới có thôi! Mùi vị rất được, mai vào cung học mang cho gia gia một ít nữa, thứ này uống rất bổ người.

– Ở trong cung phải giữ quy củ, đừng có suốt ngày cãi vã với con cháu hoàng tộc. Thư viện Ngọc Sơn tốt như vậy không theo, lại cứ thích vào chốn hoàng cung hỗn tạp chịu khổ.

– Lão thất phu, ngươi giải thích cho trẫm, hoàng cung hỗn tạp chỗ nào?

Giọng Lý Nhị đột nhiên vang lên. Ngụy Trưng chẳng bất ngờ. Ông đứng dậy cung kính thi lễ, mới cúi lưng được một nửa, nhận ra hoàng đế không mặc long bào, ông liền thẳng người dậy.

– Nói hoàng cung hỗn tạp là thần lỡ mồm, xin bệ hạ thứ tội. Nếu bệ hạ thấy không trừng phạt thì không nguôi giận, vậy để lão thần đi gác Ngọc Môn Quan, ba nghìn dặm đường, vừa đúng với luật định của triều đình.

Lý Nhị chắp tay đi qua, bảo Vân Thọ cút đi ngay. "Còn nghịch ngợm nữa sẽ bị đánh gãy chân!" Nhìn Vân Thọ kéo Hạ Lan chạy mất, ông mới sầm nét mặt lại nói:

– Nghe lời một phía thì u tối, nghe nhiều phía mới sáng suốt. Ngươi nói đạo lý này vô số lần rồi, hôm nay trẫm cho ngươi một cơ hội nói rõ ràng, để dẫu có trừng phạt, cũng không ai nói trẫm không cho ngươi cơ hội giải thích.

– Chuyện Khởi Cư Chú đúng là có. Chử Toại Lương nói không sai, thần đã đem những lời nói giữa thần và bệ hạ giao cho Nhan gia chép vào Khởi Cư Chú. Ngay cả đạo ý chỉ của bệ hạ hôm qua, thần cũng đã đưa cho Nhan gia. Nhan gia công chính vô tư sẽ không viết lung tung. Đó là cách vi thần bổ khuyết cho Khởi Cư Chú. Luật pháp quy định bệ hạ không được xem, nhưng không hề cấm vi thần xem. Vi thần có chút tham lam, muốn trước khi nhắm mắt xuôi tay được xem kiếp này mình đã phấn đấu được những gì, người đời đánh giá ra sao, chỉ vậy thôi.

– Ngươi quan tâm tới thanh danh sau khi chết vậy sao?

– Tất nhiên. Cả đời thần không bận tâm tới tiền tài, không để ý tới quan chức, ngược lại cực kỳ để ý tới thanh danh. Hổ chết để lại da, người chết để lại tiếng. Lão thần muốn để lại tiếng thơm cho hậu thế, có gì là không được?

Ngụy Trưng vẫn bình thản nói:

– Ngươi muốn để lại thanh danh tốt trẫm không cản, chỉ muốn hỏi bao năm qua ngươi kiệt lực bảo hộ sĩ tộc Sơn Đông là vì lẽ gì? Dưới thanh thiên bạch nhật, đừng nói những lời quỷ biện nữa.

Lý Nhị gần như rít lên từ kẽ răng:

– Ha ha ha, đúng là có chút lòng riêng, nhưng làm thế thì thần chẳng có lợi lộc gì. Thần lại muốn hỏi bệ hạ, hiện quyền lực của bệ hạ đã tới đỉnh cao, nói một lời có thể khiến thiên hạ biến sắc, tứ hải chấn động, nhưng lòng bệ hạ có yên ổn không?

– Trẫm là thiên tử, có quyền lực vô thượng thì có gì không được? Lão thất phu, ngươi luôn tìm mọi cách ngáng chân trẫm, đáng hận.

– Bệ hạ, tuấn mã thoát cương không phải tuấn mã nhanh nhất.

– Trẫm là thần long, ở chín tầng trời làm mưa gió, cầm lôi điện giáng phạt thế nhân.

Ngụy Trưng ngẩn ra, dang tay nói:

– Bệ hạ tất nhiên là thần long. Dám hỏi bệ hạ, đám kiến hôi nhân gian có phải dù bệ hạ giáng sương giá hay bão tố đều phải vỗ tay khen ngợi? Mấy năm trước bệ hạ nói nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền, thần vô cùng vui mừng. Hiện bệ hạ thành thần long nuốt mây nhả khói, có thể khiến thế nhân phải làm theo ý chỉ của mình đến mức nào?

– Nếu bệ hạ đã là thần long chín tầng trời thì dòng nước nhân gian cũng chẳng cản trở được bệ hạ nữa. Thần không còn lời nào để nói nữa. Thần chỉ mong làm chức này tới chết. Nếu chết rồi cũng không mong có mộ, xin hãy đốt thần thành tro, rải ở cổng thành. Có lẽ khi địch tới, u hồn của thần còn có thể kéo chân được một tên địch.

– To gan, ngươi dám nguyền rủa Đại Đường diệt quốc.

– Nếu bệ hạ cứ tiếp tục cố chấp, không nghe can gián, họa vong quốc sớm muộn cũng tới. Nếu không phải dị tộc vào thành thì cũng là nông dân nổi dậy. Bất kể thế nào, thần sống là thần tử Đại Đường, chết làm ma Đại Đường. Bệ hạ yên tâm, thần không hề nguyền rủa nó đâu, vì quốc gia này có mồ hôi nước mắt của thần.

– Đến giờ rồi, xin bệ hạ quay về, thần còn đi canh cổng.

Truyện này thuộc về truyen.free, nơi lưu giữ những dòng chữ đầy tâm huyết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free