Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1251:

Tiểu Vũ trở về, nắm tay Vân Hương chơi đùa một lát. Chịu không nổi dáng vẻ đứng ngồi không yên của Tân Nguyệt, nàng liền nói:

– Sư nương sợ điều gì? Sợ sư phụ con chiến bại, cuối cùng cả nhà gặp họa theo sao?

Tân Nguyệt nước mắt lem nhem:

– Sư phụ con ở biên ải đối diện với hàng trăm vạn quân Hồ, chàng chỉ có năm vạn người, làm sao mà thắng cho nổi? Con xem xem, Ng���y gia, Lý gia, các gia tộc lớn ở Trường An có ai mà không nơm nớp lo sợ, sợ bệ hạ trút lửa giận lên đầu mình?

– Nếu trong nhà chỉ có ta và sư phụ con thì ta không sợ, dù sao chàng có mệnh hệ gì, ta cũng sẽ theo chàng mà đi, nhưng giờ sư nương không thể chết, mấy chục mạng người đặt lên vai sư nương. Chỉ cần có một suy nghĩ thiếu chu toàn, nói không chừng có họa ngập trời.

Tiểu Vũ nhíu mày, nghe Tân Nguyệt nói xong liền bật cười:

– Sư nương, nói về số người thì Đại Đường đã có tới gần một vạn vạn người rồi, Hồ tử có được là bao? Đánh trận không phải là cả nhà lớn nhỏ xông lên ẩu đả, mà cần phương pháp.

– Chẳng lẽ sư nương còn không biết tính cách của sư phụ? Nếu trận chiến này thành bại mà ảnh hưởng tới tính mạng cả nhà, với trí tuệ của sư phụ liệu có nhận lấy củ khoai nóng đó không?

– Các quốc công lão thần bại trận nhiều lắm, ngay cả Tiết Vạn Triệt bị người ta bắt sống, cạo trọc đầu đưa về, sư nương có thấy bệ hạ chặt đầu cả nhà hắn không? Còn gả công chúa cho hắn để vỗ về.

– Như sư nương nói, năm vạn người sao đánh nổi trăm vạn quân địch, sư nương hiểu, chẳng lẽ bệ hạ không hiểu? Nếu không phải phái sư phụ đi chịu chết, thì ắt phải có sự chuẩn bị.

– Thực ra bệ hạ không còn tâm trí lo việc nước gì hết, mà bị bệnh. Tiểu Thọ Nhi và Hạ Lan năm ngày chưa về, nói là Hoàng hậu nương nương giữ lại, nhưng Tôn gia gia cũng không thấy đâu. Con tới phòng thuốc hỏi, nói là năm ngày trước có thị vệ cưỡi khoái mã mời Tôn gia gia vào cung...

Nói tới đây, Tiểu Vũ cười quỷ dị:

– Bệ hạ bệnh rồi, mà nhất định là bệnh nặng. Thực ra có lợi cho nhà ta, lợi lớn.

Tân Nguyệt thấy Tiểu Vũ cố ý nhử mồi không nói, tức giận tát nàng một cái:

– Con bé này, sư nương lo tới sắp muốn treo cổ rồi, ngươi còn giở trò. Nói mau, nhà ta có lợi gì? Chỉ cần bình an là ta tạ ơn trời đất, không cần gì hết.

Tiểu Vũ cười khanh khách, ghé vào tai Tân Nguyệt nói nhỏ:

– Nếu chẳng may bệ hạ băng hà, thái tử lên ngôi, sư nương nói xem với mối giao tình giữa sư phụ con và thái tử, chẳng phải nhà ta lợi lớn à?

Tân Nguyệt "a" một tiếng rồi lại bắt đầu đánh Tiểu Vũ. Tiểu Vũ cười hì hì vuốt lưng cho sư nương nguôi giận, còn vô tư nháy mắt với Vân Hương.

Tân Nguyệt đánh Tiểu Vũ xong, cảnh cáo nàng không được nói năng linh tinh, nhưng khí chất toàn thân đã biến đổi, ra ngoài phòng liền biến thành vị phu nhân đầy quyền uy của Vân gia.

…..

Lạc đà nhiều tới đếm không xuể. Điền Nguyên Nghĩa lần đầu phát hiện chúng ăn khỏe đến thế. Lượng cỏ khô dự trữ chỉ đủ dùng cầm cự ba tháng, vì kiếm thức ăn cho lạc đà mà hắn đau đáu lo âu.

Mỗi ngày về tới phòng mình đều mỏi nhừ xương cốt. Người hầu già thấy lão gia có khi ăn cơm mà ngửa mặt dựa vào ghế ngủ ngon lành, khuyên lão gia chú ý sức khỏe, không nên mệt nhọc như thế.

Điền Nguyên Nghĩa luôn cười cho qua, mệt hay không tự hắn rõ. Hiện cần mau chóng hiểu rõ công tác hậu cần cho lạc đà thành. Tương lai, hắn sẽ danh chính ngôn thuận trở thành quân vụ tư mã chuyên trách quản lý hậu cần cho lạc đà thành.

Nếu vai trò của lạc đà thành được chứng minh rõ ràng, tương lai tuyệt đối sẽ không ch��� có một cái. Tây Vực quá rộng lớn, theo kế hoạch của Đại tướng quân, ít nhất phải có bốn tòa lạc đà thành mới phòng thủ toàn bộ. Như thế, tiền đồ của các quan viên phụ trách hậu cần sẽ là vô hạn.

Điền Nguyên Nghĩa nhấm nháp một ngụm rượu mạnh đầy khoái chí, híp mắt lại, hồi lâu sau mới phả ra hơi rượu. Hắn chui đầu vào chăn, ngủ sớm, mai Đại tướng quân còn đánh trống tập hợp quân bàn bạc quân vụ.

Hôm qua cùng Trình Xử Mặc uống rượu tới quá nửa đêm, trời vừa sáng Vân Diệp vẫn tỉnh dậy. Còn Trình Xử Mặc đã ở ngoài múa đao rèn luyện. Hiện Quan Trung hẳn đã là mùa dương liễu xanh rì, dưới Thiên Sơn vẫn băng thiên tuyết địa, có điều hơi ấm mùa xuân đã lan tỏa, nước sông đã dâng lên, thi thoảng còn có tảng băng lớn từ thượng du trôi tới.

Vạn vật hồi sinh, lòng người đóng băng hẳn cũng hồi sinh rồi?

Vân Diệp không biết phải nói gì Tô Định Phương nữa, chỉ huy đại quân ở nơi giàu có thế này mà làm quân đội nghèo như ăn mày, còn mặt mũi đến xin Vân Diệp dầu hỏa, mang về cải thiện điều kiện nghèo khó của quân đội.

Đó là cái khó của việc không có căn cơ. Vân Diệp chỉ cần không mưu phản thì muốn làm gì thì làm. Tô Định Phương không thể, tất cả quân nhu do Binh Bộ cấp, nếu dám tự ý chiếm đoạt sẽ có vô số tấu chương đàn hặc.

Đương nhiên Vân Diệp bị đàn hặc còn nhiều hơn, thường thì Trung thư tỉnh, hễ thấy tấu chương không phải đàn hặc tội mưu phản của y, lập tức cho vào lò đốt.

Biết rõ không có hiệu quả còn đàn hặc làm gì? Các đại thần Lục bộ biết hoàng đế thông qua con đường khác biết nhất cử nhất động của Vân Diệp, nên không làm chuyện thừa.

– Vân huynh không biết, tiểu đệ có nỗi khổ trong lòng. Lão Tô ta động đậy một chút là Quân tư mã tới hỏi muốn làm gì, kế hoạch ra sao, ngươi nói xem, dưới hoàn cảnh đó ta làm được cái gì?

– Chúng ta là cùng hội cùng thuyền, không luận thân sơ xa gần, lần này thế nào ngươi cũng phải giúp ta, quân của ta thành ăn mày rồi.

Vân Diệp sắp đánh trống điểm tướng, Tô Định Phương còn chưa chịu đi, xem ra hắn định giở trò vô lại rồi.

– Được, có thể cho ngươi dầu hỏa, chỉ cần khi ta gặp khó khăn, ngươi điều một đội quân hung hãn nhất giúp ta thì chuyện dầu hỏa sẽ giao hết cho ngươi. Ta luôn thấy Tây Vực quá bất thường, hiện còn chưa có chứng cứ xác đáng, khiến quân ta chỉ dám đóng quân loanh quanh ở đây, không dám hành động gì.

– Cái này thì đơn giản thôi, trong khu vực phòng thủ của ta, việc điều động quân đội thế nào là quyền hạn của ta. Quân tư mã không có quyền hỏi tới, cứ quyết định như thế. Ta phái phó tướng trú ở Ngọc Môn Quan, chú ý mọi động tĩnh của ngươi. Khi xác định ngươi bị công kích, ta sẽ xuất quân.

Tô Định Phương hài lòng rời đi, Phạm Hồng Nhất từ sau đi vào hỏi:

– Đại soái cho rằng đám người Tây Vực đang mưu đồ khó lường? Chúng đã đi rồi chẳng lẽ còn quay lại?

Vân Diệp gật đầu:

– Lấy đất đai đổi thời gian, lấy đất đai đổi không gian, đối với người cầm quân mà nói không có gì là lạ. Chúng ta trú đóng ở đây tiếp tế đã vô cùng khó khăn, chúng còn tới Hằng La Tư và A Lạp Mộc Đồ còn xa xôi hơn nữa. Việc chúng mang theo bộ tộc là không muốn chúng ta có quân chi viện, không khác gì kế vườn không nhà trống. Nếu chúng ta tới Hằng La Tư, bọn chúng lấy khỏe đánh mệt, muốn thắng lợi rất khó, huống hồ chúng ta còn ít người hơn.

– Chẳng lẽ mục đích của Đại soái là tử thủ suốt từ Cao Xương đến thành Loạn Thạch?

– Đúng! Lúc này không chỉ chúng ta khổ sở, bọn chúng cũng thế. Đất đai Tây Vực nghèo nàn, giờ mảnh đất cằn cỗi tụ tập vài chục vạn người, lại thêm ngàn vạn bò dê, riêng thức ăn đã làm bọn chúng đau đầu. Ngươi có nghe nói dân du mục lại chẳng chuyển mục trường bao giờ?

Phạm Hồng Nhất cười:

– Ha ha, xem chúng ta và chúng ai cầm cự được lâu hơn. Rốt cuộc là đông tiến hay tây tiến, đến lúc đó sẽ rõ kết quả.

– Đáng tiếc mấy năm qua ta luôn chú ý tới Nam Hải, nên không chú tâm đến Tây Vực. Nếu như mấy năm trước ngầm nâng đỡ một thế lực trong số bọn chúng, khi chúng sắp sửa quyết định tiến về phía tây trước, tới khi đó chúng ta theo sau thì hay biết mấy.

Vân Diệp hối hận vỗ bàn, thầm trách Lê Đại Ẩn, tên ngu xuẩn này chẳng lẽ không dự liệu được trước sao.

Trống hiệu lệnh tập hợp tướng sĩ vang lên. Đợi mọi người tới đủ, Phạm Hồng Nhất dựa theo phương án trước đó bố trí công tác phòng thủ.

Quách Hiếu Khác cũng phải rút lui. Trước kia không phải quan hệ trên dưới, ông ta có thể tự ý định đoạt. Giờ Vân Diệp đã trở thành Hành quân Tổng quản Thiên Sơn đạo, tất nhiên không cho ông ta có những tính toán riêng của mình.

Phó tướng của Quách Hiếu Khác mặt đầy bi phẫn. Trong mắt hắn, rút về Quy Tư, nỗ lực năm qua sẽ trôi theo dòng nước. Đây rõ ràng là Vân Diệp trừng phạt Quách Hiếu Khác vì trước đó không nghe lời, nhưng quân lệnh hạ xuống, chẳng thể phản bác. Quân đội Đại Đường vô địch thiên hạ, phải dũng mãnh tiến tới, sao có thể rụt đầu rụt cổ như rùa, nhất là lạc đà thành càng giống con rùa, đây là sự xỉ nhục.

Cho dù lời nói của tên phó tướng đủ ăn đòn, nhưng loại ngu xuẩn đó chẳng đáng làm Vân Diệp nổi giận.

– Quân lệnh đã ban, cứ thế mà thi hành. Trương Đình Nguyệt, ngươi nói với Quách Hiếu Khác rằng, nếu muốn thì cứ cởi chiến bào ra mà đấu tay đôi với ta, cũng chẳng sao. Lúc này ông ta dám trái quân lệnh, ta sẽ không nương tay.

– Hậu cần của các ngươi đã thành vấn đề. Ngươi tới chỗ Quân tư mã mà xem, lần này lĩnh chút lương thảo, giữ vững Quy Tư là được, dưỡng sức chuẩn bị ứng phó với biến cố lớn. Muốn lập công vẫn còn cơ hội, chúng ta không cần thành trì mà cần người Đột Quyết tây tiến, như vậy biên cương phía tây của đế quốc trăm năm không có chiến sự. Chừng ấy công lao cũng đủ để chúng ta chia nhau.

– Đây là lần cuối cùng ta giải thích quân lược cho các ngươi, lần sau sẽ là Quân tư mã đi tìm các ngươi.

Vân Diệp nói xong liền kết thúc hội nghị. Vân Diệp cần đích thân giám sát việc xây dựng lạc đà thành, không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào.

Các học trò thư viện đang cùng thợ lắp các loại cơ cấu. Công Thâu Giáp không xa lạ gì loại kiến trúc cỡ lớn này, tiến triển rất nhanh.

– Đại tướng quân, đây là hình dạng đại khái của lạc đà thành. Cứ mỗi năm trăm con lạc đà là một pháo đài chiến đấu độc lập. Khi hành quân tách ra, khi chiến đấu sẽ dựa theo ý nguyện của Đại tướng quân tạo thành nhiều đội hình khác nhau.

– Thư viện đã mời các lão tướng quân diễn luyện chiến pháp cụ thể cho mỗi loại hình dạng, tin rằng không bao lâu sau sẽ được gửi đến tay Đại tướng quân. Chúng ta sẽ thấy thành trì này rốt cuộc có uy lực thế nào.

Xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã theo dõi đoạn truyện được biên tập tận tâm bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free