(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1276:
Thành Quy Tư bốc cháy từ khi liên quân Đột Quyết tiến vào, đến giờ lửa vẫn chưa dứt.
Quách Bình bắn mũi tên cuối cùng rồi vọt tới miệng lỗ châu mai, lấy xiên ra sức đẩy thang của địch xuống. Chưa kịp thở dốc một hơi, hắn đã vội nhặt tấm thuẫn lên che vào lỗ hổng, ngay lập tức, vô số vật nặng lại thi nhau nện xuống tấm thuẫn, tạo thành tiếng vang chát chúa không ngừng. Dựa lưng vào tấm thuẫn, hắn ngồi xổm xuống, móc vắt cơm thiu từ trong ngực ra, nhai vội vàng. Từ sáng đến trưa, hắn vẫn chưa có gì vào bụng.
Đầy trời toàn là đá lớn, đây là những máy bắn đá của quân Đột Quyết. Kể từ khi cỗ nỏ Bát Ngưu trên thành đã hết tên thì những vật này đã áp sát chân tường thành. Máy bắn đá của người Đột Quyết không lớn, đá ném ra cũng chỉ cỡ đầu người, nhưng số lượng rất nhiều, rất khó tránh né. Tường thành Quy Tư không có chỗ ẩn nấp như các quan ải trong nội địa, bức tường nơi đây chỉ là một bức tường đất cao hai trượng.
Việc có tránh được đá hay không hoàn toàn trông vào vận may. Chẳng hạn, Thạch Đầu đã đen đủi bị hai tảng đá giáng liên tiếp, xương ngực lòi ra, nửa đầu biến dạng, tứ chi giật giật vô thức.
Đặt tên gì không đặt, lại cứ đặt là Thạch Đầu.
Vận khí của Quách Bình rất tốt, tảng đá gần nhất ném về phía hắn cũng cách cả trượng. Mưa đá còn chưa dứt, ngoài thành vang lên tiếng kèn sừng trâu, ba hồi ngắn hai hồi dài – đây là tín hiệu người Đột Quyết rút lui. Quách Bình thở phào duỗi dài chân, quay đầu qua khe hở tấm thuẫn nhìn đám người Đột Quyết rút đi như thủy triều dâng.
Hắn nhìn những tên Hồ ngã gục trên đầu tường. Hắn thấy bọn chúng mặc áo choàng trắng, đây không phải người Đột Quyết, mà hẳn là người của Cửu Tính Chiêu Vũ. Thoạt đầu, hắn còn định cắt đầu hoặc tai địch để báo công, nhưng trải qua bao trận chiến, giờ đây chẳng còn ai màng đến chuyện ấy nữa. Được uống một ngụm nước, ăn một bát mì đã là sung sướng tột cùng.
Đầu tường vang lên tiếng hò hét của vị giáo úy:
– Đội thứ nhất chỉnh đội, đội thứ hai chỉnh đội, đội thứ ba chỉnh đội! Điểm danh miệng, ai không nói được nhờ người bên cạnh.
Quách Bình vểnh tai lắng nghe. Ba Bách nhân đội đếm tới con số 61 thì dừng lại. Hôm qua còn 173 người, hôm nay đã mất đi 112 sinh mạng.
Sinh tử là chuyện thường tình. Quách Bình nhớ mãi câu nói ấy, là một lão binh thốt ra khi hắn mới nhập ngũ. Khi ấy, lão binh nói không hề hùng hồn, chỉ thản nhiên như đang kể về bữa cơm hay ngụm nước uống hằng ngày.
Thi thể Thạch Đầu được các phụ binh kéo xuống. Giáp sắt của y bị một phụ binh tháo ra dùng, tên phụ binh này còn lấy nốt hoành đao và trường mâu rồi ngồi xuống cạnh Quách Bình.
Phụ binh lấy ra một quả dưa hấu to chừng quả đấm, đưa cho Quách Bình và cười nói:
– Khi trưng dụng nhà của người Hồ trong thành, ta phát hiện trong vườn có dưa hấu. Dù chưa đến kỳ thu hoạch, nhưng ăn tạm cũng đỡ.
Quách Bình biết đây là cách tân binh lấy lòng. Hôm qua, Thạch Đầu còn đáp ứng sau này trở lại Tam Nguyên sẽ rủ hắn tới Vị Hà rình trộm nữ nhân tắm, nói rằng những cô gái đó có làn da trắng ngần, nhìn thích mắt vô cùng.
Dưa hấu chả có mùi vị gì, ruột cứ bở như bông, cũng may còn chút nước, đủ để thấm giọng.
Phụ binh lại lén lút đưa cho Quách Bình một bó mũi tên nỏ. Hắn sờ thử, thấy lớp dầu mỡ phía trên còn chưa được lau sạch. Cả 24 mũi tên nỏ dài một thước sáu đều không thiếu một cây nào.
– Từ đâu mà có? Không phải vật này đang bị hạn chế cung ứng sao?
– Ta chỉ là tiểu quan hậu cần, đây là công việc mà tỷ phu ta tìm cho. Giờ tỷ phu đã bị tướng quân điều đến thành bắc, không biết ra sao. Số tên này là hắn để lại, ta không dùng đến, chi bằng đưa ngươi dùng sẽ tốt hơn.
Quách Bình gật đầu, cúi xuống nhặt lấy miếng vải rách lau sạch dầu mỡ trên đầu mũi tên. Hắn vừa mới thề rồi, sẽ không bao giờ hỏi tên những binh sĩ mới tới nữa, b��i cứ hỏi tên người nào là người đó ra đi luôn.
Những vì sao đã phủ kín bầu trời. Quân Đột Quyết phía xa vẫn chưa bỏ đi. Nhìn những đốm lửa lấp lánh ngoài thành kéo dài đến tận chân trời, không thể biết được địch nhân đông đảo đến nhường nào. Đợt tấn công đầu tiên là của người Thổ Dục Hồn. Bọn họ rất dễ đối phó, chỉ cần tiêu diệt tên tướng lĩnh cầm đầu là đám tàn quân sẽ tan rã.
Tiếp theo là người Tiết Diên Đà. Bọn họ có thân thể cường tráng, xông tới trong tư thế cởi trần, ngực đầy lông đen. Cổ chúng to lớn, đến cả hoành đao sắc bén cũng không thể một nhát chém đứt, ngược lại còn bị kẹt lại. Chính Bách nhân đội của Quách Bình đã chứng kiến cảnh ấy, khi một đồng đội bị kẹt đao và bị tên Tiết Diên Đà khác kết liễu. Quách Bình cho rằng cách tốt nhất để giết bọn chúng là dùng lao. Thân hình to lớn dễ dàng trở thành mục tiêu, và mũi lao dài hơn một thước sẽ dễ dàng xuyên thủng cơ thể, dù có mặc giáp cũng vậy.
Loan đao của Cửu Tính Chiêu Vũ cực kỳ lợi hại. Hiện tại, hơn một nửa số binh sĩ tử trận là do thứ vũ khí này, vết thương đa phần ở cổ và tay – những nơi khôi giáp không thể che chắn. Để đối phó bọn họ, tốt nhất là dùng nỏ ngắn, hoặc dùng tên tẩm độc. Chẳng qua, Đại soái không cho phép bộ hạ dùng độc.
Lương thực giờ cũng chỉ có cháo. Quách Bình hiểu nỗi khổ tâm của tướng quân. Viện quân Bắc Đình phải mất ít nhất một tháng mới có thể tới nơi, thậm chí lâu hơn. Mọi người cần phải tiết kiệm lương thực để chống đỡ hết một tháng gian khó này.
Nghe nói Vân soái và Quách soái của Bắc Đình bất hòa, họ nhìn nhau không thuận mắt. Quách soái cho rằng Vân soái nhát gan, còn Vân soái lại bảo Quách soái chỉ biết xông pha như trâu húc mả. Trong cơn giận, Quách soái liền dâng tấu trình lên bệ hạ. Kết quả, Quách soái thoát khỏi quyền chỉ huy của Vân soái, An Tây quân cho đến giờ vẫn tồn tại độc lập, chưa từng nghe thấy ai đến chỉ huy. Đây là điều giáo úy đã nói nhỏ trong một buổi họp, Quách Bình, với tư cách là tân đội chính, cũng từng được nghe qua.
Dù Quách soái không hợp ý với Vân soái, dù tước vị của Vân soái cao hơn, và dù Quách soái đã dẫn mọi người bị hãm vào trùng vây, nhưng không một ai trách cứ ông. Mấy ngày nay, Đại soái cũng bắt đầu tuần tra đầu thành, khích lệ mọi người kiên trì thêm một thời gian. Ông hứa hẹn Bắc Đình quân sẽ đến, và lúc đó, mọi người sẽ cùng nhau hợp sức tiêu diệt sạch đám người Hồ này.
Nói ra cũng thật lạ, ai ai cũng biết Quách soái và Vân soái đã công khai đối đầu, nhưng không một ai nghi ngờ Vân soái sẽ cố ý không chi viện. Ngay cả những đầu bếp trong quân cũng không nghĩ như vậy. Tất cả đều bấm đốt ngón tay tính ngày Vân soái sẽ tới, dù quãng đường từ Cao Xương đến Quy Tư dài chừng 1600 dặm, lại còn bị ngăn cách bởi một sa mạc hiểm trở.
– Cố gắng chịu đựng thêm 36 ngày nữa thôi, đại quân của Vân soái sẽ tới. Lúc đó, chúng ta sẽ xông ra khỏi thành, đánh một trận thống khoái!
Quách Bình bỗng nhiên quay đầu, cao hứng nói một câu với tân binh đang lơ mơ ngủ bên cạnh.
Mỗi buổi sáng, mỗi người được phát một bát cháo loãng cùng hai vắt cơm. Bằng không, họ sẽ chết vì đói chứ chẳng cần chờ đến khi bị giết trong trận chiến. Quách Bình vội vã uống hết bát cháo loãng, ăn một vắt cơm, rồi cất vắt còn lại vào người – đó là bữa trưa của hắn. Hắn đã tác chiến trên đầu thành bảy ngày liền, cố thêm ba ngày nữa sẽ được thay phiên, nên dù thế nào cũng phải gắng sức mà qua.
Đám phụ binh bận rộn suốt một đêm, những lỗ hổng hư hại đã được bịt lại bằng lưới sắt. Phía sau lớp lưới còn chất vô số cọc nhọn, nhìn là biết được rút từ mái nhà ra.
Quách Bình lại nhận được một mệnh lệnh mới: hắn cần dẫn Bách nhân đội phòng thủ ở góc thành. Đây là một vị trí hiểm yếu, bởi cả đội sẽ phải đứng mũi chịu sào, cũng là nơi nguy hiểm nhất. Đây rõ ràng là muốn hắn dùng sức một đội để thay thế cho hai đội phòng thủ.
Quách Bình vừa định mở miệng nói rằng đội của hắn chỉ còn 71 người, không thể đảm nhiệm nhiệm vụ nặng nề như vậy. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt đỏ hoe của vị giáo úy, hắn đành nuốt ngược lời định nói vào trong.
Mọi quyền sở hữu đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free.