(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1277:
Giáo úy rút từ túi tên của mình ra năm mũi tên, đặt vào tay Quách Bình rồi nói: "Sống sót cho ta!" Dứt lời, ông ta quay lưng bước đi.
Giáo úy xuất thân từ dòng dõi thế gia, cha ông ta hình như là Tử tước hay Nam tước gì đó, Quách Bình cũng không rõ tước vị nào cao hơn. Anh ta chỉ biết một lần giáo úy say rượu khoác lác rằng ngay cả đại soái gặp cha ông ta cũng phải chắp tay gọi một tiếng "Đình Độ tiên sinh", thực hư thế nào thì Quách Bình cũng không rõ.
Cái Tây Vực chết tiệt này! Từ lúc mặt trời mọc, khí trời đã nóng như thiêu như đốt. Phía dưới chân thành, mùi thi thể qua đêm bốc lên nồng nặc. Để tránh bị trúng độc khí, Quách Bình phải đeo chiếc mặt nạ hình mồm lợn; chỉ có nó mới giúp anh ta đỡ được mùi hôi thối kinh khủng này. Vài thi thể người Hồ đã trương phình, áo giáp cũng bị bung ra do áp lực bên trong. Quách Bình vừa nhìn đã vội quay mặt đi, không muốn nhìn thêm nữa.
Một cái bụng trương phình sắp nổ tung, quả nhiên sau tiếng "bụp" rất lớn, nội tạng đã văng tứ tung. Cứ thế này, ruồi muỗi sẽ kéo đến từng đàn, gần như che khuất cả tầm mắt Quách Bình.
Hôm qua, đại soái đã dùng tên bắn thư báo cho đối phương, nói rằng họ có thể thu dọn thi thể binh lính của mình. Lúc này, trên thành sẽ không có mũi tên nào bắn xuống. Đây là biện pháp thường dùng khi hai quân giao chiến, bởi nếu không may dịch bệnh bùng phát, cả hai bên đều sẽ chịu thiệt hại. Tuy nhiên, người Đột Quyết dường như không có bất kỳ động thái nào, có vẻ như họ không định thu lại thi thể đồng đội của mình.
- Trời ạ, đợi đến khi chiến tranh kết thúc, e là ta phải tắm nước hoa mới mong sạch được cái mùi hôi thối bám trên người.
Người Đột Quyết lại chậm rãi đẩy những cỗ máy bắn đá từ xa tới, phía sau còn một nhóm lớn bộ binh. Quách Bình đếm ước chừng hơn một vạn người, gấp đôi so với hôm qua. Có lẽ hôm nay sẽ là một ngày không hề dễ chịu.
- Chuẩn bị tìm vật che chắn, không ai được lộ diện ra ngoài! Đừng tin vào những lỗ châu mai đó, một khi máy bắn đá khai hỏa, phải dán chặt người vào tường, không được chạy. Đợi đến khi đợt đá bắn kết thúc thì lập tức đứng dậy chiến đấu! Nghe rõ chưa?
- Rõ!
Tường thành run rẩy, đó là dấu hiệu một đại đội kỵ binh đã xuất phát. Tầm bắn của cung kỵ không đủ xa, nên người Đột Quyết chỉ có thể cưỡi ngựa đến gần thành, sau đó lượn vòng dựa vào tốc độ của chiến mã để bắn tên lên thành. Họ đã quá quen thuộc với lối đánh này, những chiến mã còn đang phi nước đại đã rút cung lắp tên, bắn rào rào về phía thành trì.
- Dựng thuẫn!
Giáo úy quát lớn, Quách Bình nhanh chóng dựng tấm khiên lớn lên. Tên tân binh bên cạnh cũng làm theo, nhưng hắn chỉ dựng khiên thẳng đứng mà không che chắn phía trên đầu, như vậy chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Quách Bình liền đá một cước vào bụng tên tân binh, khiến hắn khụy cả người xuống. Tấm khiên lập tức nghiêng theo, mưa tên dày đặc va lộp bộp vào mặt trên, khiến hắn không dám động đậy.
Tiếng kêu la không ngừng truyền tới. Lúc nào cũng có người xui xẻo bị mưa tên bắn xuyên qua khe hở. Quách Bình nhìn giáo úy đi lại giữa trận mưa tên mà vô cùng ngưỡng mộ. Ông ta mặc một bộ áo giáp màu đen, nghe nói là bảo giáp khi cha ông ta còn phục vụ dưới trướng Vân soái ở Liêu Đông. Chiếc áo không những nhẹ mà còn vô cùng bền chắc, chỉ cần một tấm che mặt là giáo úy có thể đi lại tự do trong mưa tên.
Giáo úy không ngừng la lớn: - Giữ vững khiên! Người Đột Quyết không có nhiều tên đâu, bọn chúng toàn là lũ nghèo hèn! Chỉ cần qua được đợt này là sẽ đến lượt chúng ta. Mẹ kiếp, dám so giàu có với Đại Đường, chẳng khác nào tự tìm cái chết!
Lời giáo úy nói gì lúc này không còn quan trọng, nhưng có người giúp che chắn giữa cơn mưa tên thế này thì đã là quá tốt rồi. Quách Bình thừa lúc mưa tên hơi ngớt, nhòm qua khe hở nhìn xuống. Anh ta chợt thấy một đại hán đầu trọc cưỡi con ngựa to lớn phi nhanh đến gần thành. Cung tiễn trên tay hắn cũng rất lớn, và mục tiêu của hắn không ai khác chính là giáo úy.
Quách Bình dùng lưng đỡ tấm khiên, rồi dùng sức đạp vào tường thành để lao sầm vào người giáo úy. Vừa che được cho giáo úy thì cùng lúc đó, anh ta cảm thấy tấm khiên trên lưng mình như bị một cây búa tạ khổng lồ giáng trúng, cổ họng liền có vị tanh ngọt, một búng máu phun ra.
Giáo úy đỡ lấy Quách Bình, rống lên một tiếng giận dữ. Cây nỏ mạnh trong tay ông ta bắn lia lịa ra ngoài, lúc này ông ta chẳng còn muốn giữ lại bất cứ điều gì. Ba mũi tên bắn xong, ông ta vội lắc đầu Quách Bình, hỏi xem anh ta còn sống hay không, chẳng thèm quan tâm đến kết quả của những mũi tên vừa bắn. Quách Bình phun thêm ngụm máu nữa vào vai ông ta rồi nói:
- Giáo úy, đừng lắc nữa, lắc nữa là ta tiêu đời mất.
Quách Bình thều thào nói.
Giáo úy sửng sốt, rồi lập tức ôm lấy Quách Bình và gõ vào tấm khiên của anh ta. Trên đó lúc này, có một mũi tên lông đen to bằng ngón cái cắm chặt, cố rút mãi cũng không ra. Ông ta gằn giọng: - Tên "Xạ điêu thủ" của cái lũ chó má kia, ta với hắn vẫn chưa xong đâu!
Giáo úy lúc này mới có thời gian nhìn xuống tên đại hán đầu trọc kia. Chỉ trong một thời gian ngắn, tên kỵ binh đó đã rút lui. Cách tường thành không xa có một con ngựa đang nằm, trên ngựa không có ai. Không biết tên "Xạ điêu thủ" kia còn sống hay đã bị kỵ binh khác mang đi mất rồi.
- Chuẩn bị dầu hỏa! Đội công thành, mau lên đây!
Quách Bình gào lên với bộ hạ phía sau, sau đó bỏ khiên, bê bình dầu hỏa đập xuống theo tường thành. Vỏ bình dầu vỡ vụn, dầu văng tứ phía. Phía thành khác cũng đồng loạt đập bình dầu, hơn chục cây đuốc ném xuống, lửa liền bốc tận trời. Dưới chân thành vọng lên tiếng kêu thảm thiết, hàng trăm người bốc cháy, giãy giụa trong tiếng rống rít, nhưng chỉ chốc lát sau tất cả đã lặng im.
Không khí trên thành tựa hồ cũng bị thiêu đốt. Quách Bình đang định tháo chiếc mặt nạ hình mồm lợn ra hớp vài hơi lấy sức, chợt nhớ bên ngoài toàn là mùi thi thể nồng nặc thì không còn dám lột xuống nữa.
Một viên đạn đá đập trúng lỗ châu mai, khiến những viên gạch đỏ dùng để xây tường thành bị đập nát vụn. Máy bắn đá của cái lũ chó má kia lại tiếp tục hoạt động. Quách Bình nép mình dưới bức tường thành thấp, cảm giác như mình sắp bị nướng chín đến nơi.
Hỏa hoạn phía ngoài vẫn chưa tắt, dầu hỏa đã cháy hết, giờ đang cháy chính là mỡ người. Quách Bình nhắm mắt cảm nhận những viên đạn đá công kích xuống thành trì, mỗi lần như vậy anh ta lại cảm thấy tường thành như sắp đổ sụp đến nơi.
Trên chiến trường không thể nhắm mắt, dù nguy hiểm đến mấy cũng không thể nhắm mắt được. Quách Bình hiểu rõ đạo lý này, nên anh ta phải mau chóng mở mắt. Anh ta phát hiện cổng thành đang tập trung rất nhiều kỵ binh phe mình, trên người họ hình như còn đeo bình dầu hỏa. Chắc hẳn họ muốn đi đốt máy bắn đá của người Đột Quyết, chuyện này phải được thực hiện càng sớm càng tốt.
Đây là đội ngũ tập trung trong lúc máy bắn đá đang chuẩn bị, Quách Bình lo lắng lát nữa khi đá ném thì đội kỵ binh này sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Nhưng điều anh ta lo lắng là thừa thãi, cổng thành vừa mở ra, kỵ binh liền xông ra ngoài. Họ có rất nhiều tên nỏ, vừa ra khỏi thành đã bắn tên đầy trời. Kỵ binh Đột Quyết tuần tra ngoài thành cũng nhanh chóng lao tới, hai đội kỵ binh gặp nhau giống như hai con sóng, tràn ra vô số bọt nước, chỉ có điều, ở đây, bọt nước đó lại được thay bằng máu mà thôi.
Tốc độ của kỵ binh rất nhanh, những cây trường thương bị kẹt lại liền bị vứt bỏ. Lúc này vũ khí chỉ còn lại hoành đao. Mà hoành đao cũng không cần phải chém, chỉ cần cầm trên tay là đã rạch được lớp giáp da của người Đột Quyết, để lại những vết thương dài hoắm trên thân thể chúng.
Kỵ binh Đại Đường đều có riêng một bộ yên ngựa cực tốt, với bàn đạp được thiết kế vừa vặn giúp hai chân dễ dàng mượn lực. Vì vậy, mỗi lần kỵ binh chạm trán, kỵ binh Đại Đường thường chiếm lợi thế.
Khi xuyên qua trận địa quân địch, họ cũng không tham chiến, mà chỉ tìm cách xử lý máy bắn đá. Sau khi ném bình dầu lên thì lập tức tháo chạy, nhưng đại đội kỵ binh Đột Quyết lúc này đã kịp thời tới ngăn cản.
Máy bắn đá rốt cuộc cũng phát huy tác dụng. Quách Bình nhìn từng tảng đá bay qua đầu mình mà nước mắt suýt nữa rơi xuống. "Có thứ này sớm hơn thì tốt biết mấy! Đến khi binh sĩ của ta chết sạch rồi mới lôi ra dùng là sao chứ?"
Máy bắn đá của Đột Quyết cháy bừng bừng, giờ đến phiên máy bắn đá Đại Đường phát huy sức mạnh. Kỵ binh Đột Quyết chỉ có thể trơ mắt nhìn kỵ binh Đại Đường đánh lén thành công rồi rút vào thành, còn mình thì đứng trong tầm bắn của máy bắn đá, cố gắng bắn tên vào đám kỵ binh đang rút hết vào trong thành.
Mặt trời đã đứng bóng, ánh nắng chói chang chiếu thẳng xuống không thể tránh đi đâu được. Thi thể dưới chân thành vẫn còn đang cháy, như vậy cũng tốt, ít ra sau đó sẽ không có mùi thi thể bốc lên nữa.
Gió từ phía nam thổi tới, Quách Bình tháo chiếc mặt nạ hình mồm lợn ra hít mạnh vài cái, lúc này mới cảm thấy phổi mình hơi đau. Anh ta gác tấm khiên lên để lấy chút bóng râm, kiểm đếm lại binh sĩ của mình thì lại thấy tổn thất ba người: hai người trúng tên, một người trúng đá. Người trúng tên đã ��ược đưa xuống chữa trị, còn người trúng đá thì chắc được phụ binh mang đi hỏa táng.
Mồ hôi ướt đẫm cả y phục. Thừa dịp cơm vắt còn có thể ăn được, Quách Bình mang ra nhai hết. Giáo úy mệt mỏi chui vào ngồi cạnh Quách Bình và nói:
- Mẹ kiếp, bộ khôi giáp này thật là bền chắc, chỉ là không hợp mặc ở đây chút nào! Ngươi thử sờ xem có bị bỏng tay không?
Quách Bình lấy túi nước đổ lên đầu giáo úy. Giáo úy lắc đầu trong dòng nước, thở hổn hển nói: - Đáng lẽ ra ta nên ở thủy sư Lĩnh Nam làm việc thay cha ta mới phải, nhưng khổ nỗi ta từ bé đã sợ nước. Cha ta ném ta vào mương muốn ta học bơi, cuối cùng suýt nữa thì ta chết đuối. Từ đó về sau, người cha già liền dứt bỏ ý định đưa ta vào thủy sư Lĩnh Nam mà đưa ta đến sa mạc, nói rằng nơi này không có nước, có khi lại sống lâu hơn. Em trai ta thay ta vào thủy sư, nghe nói bây giờ làm ăn khá tốt, qua hai năm nữa là có thể làm Hạm trưởng.
Quách Bình lắc đầu: - Ngươi đã tính là gì chứ? Ông già nhà ta so ra còn ác hơn. Ta đã thi đậu vào thư viện Ngọc Sơn, muốn làm văn quan, vậy mà ông ấy lại cương quyết không cho ta đi, còn bắt ta sung quân. Nếu không, giờ này ta đã đang trong thư viện Ngọc Sơn mà vui đùa cùng lũ gấu mèo rồi.
Giáo úy lồm cồm ngồi dậy, kinh ngạc nhìn Quách Bình: - Ông già nhà ngươi bị cửa kẹp đầu rồi sao?
Nói xong câu đó, ông ta cảm thấy không thích hợp, liền vội chữa lời: - Ta là nói cha ngươi nghĩ gì vậy chứ? Thư viện Ngọc Sơn đâu phải ai cũng vào được, sao lại phí hoài như vậy? Làm lính quèn thì có gì hay ho?
Quách Bình lắc đầu: - Ông ấy nói Quách gia chúng ta chịu hoàng ân sâu sắc, cần phải tận tâm tận lực báo đáp. Ông ấy chính là từ lính quèn đi lên, là con trai của một người từ lính quèn đi lên, ta cũng đành phải như vậy.
Giáo úy gãi đầu, bỗng nhiên nói nhỏ với Quách Bình: - Cha ngươi không phải là đại soái đấy chứ?
Quách Bình im lặng cười khổ, nhớ lại mình từng tuyệt thực đấu tranh, nhớ mẹ đã khóc lóc xin cha cho mình đi học. Anh ta muốn trả lời cha bằng một câu đầy khí phách, nhưng trong lòng lại tràn đầy nỗi khổ tâm.
- Quách gia ta nếu đã ăn chén cơm binh nghiệp này thì cả đời phải theo nghiệp này, chuyện này không thể thương lượng được.
Quách Bình vô thức vỗ vào bộ khôi giáp của mình rồi nói: - Cha ta còn không cho ta làm dưới quyền đại soái khác. Thật ra, ta rất muốn làm việc dưới trướng Vân soái. Nghe nói Vân soái đang trù kiến Đà thành, một khi dựng xong thì sẽ vô địch thiên hạ. Ta thật sự muốn đi xem. Dù sao cũng là giết địch, dùng vũ khí hay dùng tay bóp chết thì có gì khác nhau chứ? Tại sao chúng ta không lấy sở trường của mình mà giết địch? Quân đội chúng ta cũng có thuốc nổ, sao cứ phải đợi đến cuối cùng mới lôi ra dùng? Người chết sạch rồi thì vũ khí dùng để làm gì? Vân soái nói một câu ta rất tán thành: 'Có thể tiêu diệt địch quân ở đường chân trời mới là tướng quân tốt nhất'. Ta nói vậy cũng không phải vì ta sợ chết, Quách gia ta chưa từng có người sợ chết, chỉ là ta không thể chịu nổi nhìn những người bên cạnh mình chết dần chết mòn mà ta lại chẳng thể làm gì được.
Vành mắt Quách Bình đỏ hoe. Giáo úy vỗ vai anh ta nói: - Thế hệ trước có cách nghĩ của thế hệ trư��c, chúng ta không thay đổi được thì cũng chẳng sao. Rồi những ông già đó cũng sẽ về hưu, thiên hạ này rồi sẽ là của chúng ta. Chúng ta cứ phấn đấu thật tốt, đến khi chúng ta nắm quyền định đoạt, chúng ta sẽ làm ra một phen đại sự cho các lão thấy! Ha ha ha.
Quách Bình nhìn về hướng đông rồi nói: - Còn 35 ngày rưỡi nữa, chúng ta sẽ được chứng kiến Đà thành vô địch đến mức nào.
Lạc đà lại rơi vào hố cát. Những con lạc đà đi đầu tiên đã bị đè gãy sống lưng vì sức nặng dồn lên từ phía sau.
Khuôn mặt Vân Diệp cau có, đứng giữa Đà thành nhìn các tướng sĩ đang bận rộn, nói với Đỗ Như Hối: - Lúc nào cũng có chuyện, khác xa so với những gì ta nghĩ.
Khuôn mặt Đỗ Như Hối lại không hề buồn rầu như Vân Diệp. Ông chỉ vào mái đầu bạc trắng của mình nói: - Khi tiên đế còn tại vị, lão phu đảm nhiệm chức Tư Mã Lang Trung của Binh bộ, quản lý công việc trong quân, đến nay đã 21 năm. Bất kể quan chức lão phu thay đổi ra sao, thì trọng trách này chưa bao giờ thay đổi. Chưa đầy 60 mà trông chẳng khác nào hơn trăm tuổi. Kể từ khi ngươi vào Binh bộ, lão phu liền được thoải mái mấy năm. Ngươi tỏ ra vô cùng bất mãn với Đà thành, nhưng theo lão phu thấy thì đã là tốt lắm rồi. Hành quân 1600 dặm đường, đến giờ đã được nửa chặng mà Đà thành vẫn không hư hại gì, các tướng sĩ vẫn không thấy mệt mỏi, nhảy lên chiến mã là có thể chiến đấu ngay. Vân hầu, ngươi còn muốn thế nào nữa?
Vân Diệp chỉ vào Đà thành đang bị nghiêng, định nói điều gì đó, nhưng lại đành phải ngừng lại.
- Lão phu biết ý của ngươi, nhưng đó chẳng qua là chuyện nhỏ mà thôi. Hành quân liên tục hơn ngàn dặm, súc vật cũng mệt mỏi, nên mới khiến Đà thành nghiêng ngả như vậy. Thực ra, lão phu nghĩ, đi được 900 dặm đã là giỏi lắm rồi. Ngươi là tướng lĩnh trong quân, sao lại quên rủi ro của đại quân hành quân ngàn dặm chứ? 18 ngày di chuyển một tòa thành trì đi suốt 900 dặm, ngươi yêu cầu quá cao rồi. Nếu như dựa vào quy định trong quân, một ngày ngươi chỉ đi 40 dặm đường, vậy rủi ro cũng sẽ không có.
- Ta cũng muốn chăm sóc gia súc, nhưng quân đội của Quách Hiếu Khác đang bị vây khốn tứ bề trong Quy Tư thành, ngài bảo ta làm sao có thể yên tâm đi chậm được chứ?
Vân Diệp thấy Đà thành đã ổn định lại, liền hạ lệnh hành quân. Đại quân lại bắt đầu từ từ tiến bước.
Đỗ Như Hối thở dài: - Ảnh hưởng của chủ soái tới một đạo quân thật khó lường. Quách Hiếu Khác là người cương trực, cứng nhắc, chưa bao giờ đùn đẩy việc cho ai, gặp chuyện cũng quyết không lùi bước. Quy Tư xảy ra đại biến, hắn tự nhận lấy trách nhiệm, không đổ lỗi cho ai, muốn bằng sức một mình đánh lui Đột Quyết, cố thủ lãnh địa của mình. Ai ngờ Đột Quyết lần này lại điên cuồng đến vậy, tập hợp tất cả nhân lực Tây Vực để phản công một lần nữa. Hắn không thể lui lại được nữa, chỉ đành cố thủ chờ cứu viện.
Dù trọng binh vây khốn tòa cô thành, nhưng vẫn có người phá vây đưa tin cho chúng ta. Vân hầu, lúc trước ngươi nói phá vòng vây cứu viện rất có khả năng thành công. Trình Xử Mặc dẫn 10 ngàn tinh kỵ tới Quy Tư trước tiên, không cần hắn phải tấn công địch, chỉ cần quấy rầy người Đột Quyết ở vòng ngoài là được, giảm bớt một chút áp lực cho Quách Hiếu Khác cũng tốt rồi. Người ra chiến trường giống như ra sòng bạc, lúc này còn gì để nói nữa? Vân hầu, thắng bại trong sách lược thì đành trông cậy vào ông trời thôi, không cần phải nghĩ quá nhiều. Đà thành của ngươi rất tốt, tướng sĩ dưới quyền ngươi vô cùng dũng mãnh, vật tư ngươi cũng dự trữ rất nhiều, thế là đủ rồi. Năm xưa bệ hạ nghênh chiến Đậu Kiến Đức cũng không có điều kiện tốt như thế này, các tướng sĩ cũng chẳng đủ giày mà đi, vậy mà vẫn bắt sống Đậu Kiến Đức đó thôi.
Vân Diệp nghe vậy, mặt xanh lét nhìn Đỗ Như Hối rồi chán nản nói: - Ngài mới thật là người chỉ thích náo nhiệt mà không sợ chuyện lớn. Bệ hạ nói với ta, mỗi lần nhớ lại năm đó là lại kinh sợ, uống say rồi mới dám thổ lộ rằng ngày đó ngài ấy bị ép buộc, không còn cách nào khác. Trước là thành kiên cố Lạc Dương của Vương Thế Sung, sau là 30 vạn đại quân của Đậu Kiến Đức, năm đó bệ hạ cũng liều chết dựa vào một tia hy vọng mong manh mà xông pha. Nếu như xông trận thất bại, bệ hạ tính toán sẽ lập tức bỏ chạy. Lúc ấy, ngài cũng trong quân, ta nghĩ với trí khôn của ngài chắc cũng đã chuẩn bị hành lý gọn gàng trên ngựa rồi, phải không?
Đây là bản văn đã được truyen.free biên tập lại một cách cẩn trọng.