Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1280:

Tiểu Miêu bỏ nón sắt, để lộ mái tóc rối bời. Tỉ muội Y Lợi Tư vội cầm khăn lông ướt lau cho chủ nhân, chẳng những lau sạch khói bụi trên mặt mà còn cẩn thận làm sạch những vết máu loang lổ trên giáp trụ. Tiết Tây Tư cưỡi ái mã từ xa chạy tới, nói với Tiểu Miêu:

– Điện hạ, chúng ta đã hoàn toàn kiểm soát Nghiệt Đa thành, thành chủ đã đầu hàng. Giờ đã có thể rút quân khỏi Thản Câu lĩnh rồi, tôi lo nếu kéo dài sẽ gặp nguy hiểm.

– Ở đâu có Đan Ưng, ở đó làm gì có nguy hiểm?

Tiểu Miêu lẩm bẩm một câu, rồi phái người đi thông báo viện quân đang đánh lén kẻ địch rút lui hãy trở về thành. Mạc A Tư cũng đã được bổ nhiệm làm phó tướng của Đan Ưng. Đan Ưng thì dù trong loạn quân hắn cũng sẽ chẳng hề hấn gì, nếu không đánh lại được thì hắn sẽ bỏ chạy, nhưng Mạc A Tư là người ngoan cố, nhất định sẽ tức giận chiến đấu đến cùng.

Tiểu Miêu sống chung với những người này đã lâu, không thể bỏ mặc họ sống chết. Nếu là A Ba Tư thì Tiểu Miêu mặc kệ. Hắn ta là một kẻ vô cùng thô bỉ, Tiểu Miêu chẳng thích chút nào. Trước mặt nàng và Lưu Phương thì hắn cúi đầu khép nép, nhưng trước mặt người khác lại hống hách vô cùng. Tiểu Miêu còn nghe tỉ muội Y Lợi Tư kể nhỏ, có lần tên này thẩm vấn phạm nhân, lại dùng miệng cắn một miếng thịt từ phạm nhân mà nhai ngấu nghiến.

Sớm đã muốn đuổi tên này đi, nhưng Lưu Phương gia gia lại rất thích, luôn giao trọng trách cho hắn. Đám chiến nô của nàng đều không thích tên A Ba Tư, bởi vì trong mắt hắn ta, ai cũng giống như dê chờ mổ thịt. Chỉ có những kẻ chuyên bóc lột mới có ánh mắt như vậy, đây là lý luận của Mạc A Tư.

Hôm nay nàng ba lần dẫn chiến nô đánh giết đám quân phòng thủ trên đầu thành, mở cửa thành cho Tiết Tây Tư dẫn kỵ binh tiến vào. Vậy mà giờ đây, kẻ đang dương oai xử trí đám chủ thành lại là A Ba Tư ư?

Mỗi lần tên kia vung tay là lại có một loạt đầu người rơi xuống đất. Tiểu Miêu đối với hắn càng thêm chán ghét, dù biết hắn đang thi hành lệnh của Lưu Phương gia gia, nhưng việc giết hại phụ nữ trẻ nhỏ thì Tiểu Miêu rất không vừa lòng.

– Chúng ta tới vùng đất này chính là để gieo rắc cừu hận, cho nên Tiểu Miêu à, con không thể ngăn cản những gì A Ba Tư muốn làm. Chỉ khi vùng đất này hỗn loạn, chúng ta mới có thể giúp được Hầu gia. Lão phu biết con thích Hầu gia, thậm chí từ nhỏ con đã chỉ thích Hầu gia. Chờ xong trận này, ta cùng sư phụ con sẽ gả con cho Hầu gia làm thiếp. Dù sao hắn cũng mới chỉ có một thê hai thiếp, thêm một người nữa cũng không thành vấn đề. Với mặt mũi của ta và sư phụ con, chắc chắn hắn không thể từ chối.

Tiểu Miêu nghe vậy thì nóng bừng cả mặt. Gần đây nàng luôn nằm mơ thấy điều gì đó kỳ lạ: tay Hầu gia sờ ngực Na Nhật Mộ tỷ rồi cười với mình, nụ cười vô cùng cổ quái.

– Điện hạ, nước nóng quá sao?

Y Lợi Tư đang phục vụ Tiểu Miêu tắm, thấy mặt Tiểu Miêu đỏ ửng thì lo lắng hỏi, còn tự tay thử nước xem sao, thì thấy nước cũng không nóng.

– Y Lợi Tư, cho ta xem ngực ngươi chút.

Tiểu Miêu nhìn bộ ngực nhỏ nhắn của mình thở dài, muốn xem ngực Y Lợi Tư lớn đến mức nào. Chuyện này đã khiến nàng phát điên mất rồi.

Y Lợi Tư rất hiểu ý chủ nhân, xoẹt một cái đã cởi yếm che ngực. Một đôi vú căng đầy, trắng nõn, kiêu hãnh hiện ra trước mắt Tiểu Miêu.

– Điện hạ, ngực ta còn chưa to, ngực của tỷ tỷ còn to hơn ta nhiều. Trước kia nghe nói nữ nô có ngực lớn, eo nhỏ bán được năm mươi đồng kim tệ đấy.

Y Lợi Tư nâng ngực mình vẫy vẫy trước mặt Tiểu Miêu.

– Ta cho ngươi một nghìn kim tệ, ngươi cho ta bộ ngực của ngươi đi.

Tiểu Miêu buột miệng nói một câu, lưu luyến rời mắt khỏi bộ ngực Y Lợi Tư.

Ánh mắt Y Lợi Tư đảo qua đảo lại, rồi bước tới nói thầm vào tai Tiểu Miêu.

– Thật hay giả? Trước kia ta sai người hỏi qua thần y gia gia, kết quả bị lão gia gia đuổi ra ngoài. Xem ra không có cách nào cho nó lớn hơn được.

Tiểu Miêu thoạt nghe thì thấy mừng rỡ, sau đó nhớ tới lúc mình nhờ Tiểu Nha đi tìm Tôn Tư Mạc thỉnh giáo cách làm to ngực, kết quả lão gia gia không nói gì đã đuổi Tiểu Nha ra khỏi phòng thuốc. Tôn gia gia đã không có cách, phương pháp của Y Lợi Tư chắc chắn sẽ không thành công. Nhưng có một điều, vú bò sữa quả thật là lớn.

Bữa sáng của Tiểu Miêu có một tô sữa bò. Quân nhân rất chú trọng ăn uống, giống như Đan Ưng, giờ hắn chỉ ăn no tám phần chứ không bao giờ ăn no căng bụng. Trước kia Tiểu Miêu cũng vậy, nhưng hôm nay dường như có chuyện lạ: không chỉ Đan Ưng mà cả Cẩu Tử cũng lấy làm lạ. Trước kia Tiểu Miêu chưa bao giờ cố ăn cái gì, hôm nay lại bưng sữa bò uống một hơi hết sạch thế này?

Tiểu Miêu uống một h��i cạn sữa bò, rồi cầm thanh kiếm nói với mọi người trong phòng:

– Ta phải đi xem Sa Y hà có thể bơi qua hay không. Nếu như thế nước không sâu, chúng ta sẽ lập tức đến Kiên Đà La.

Lưu Phương lắc đầu cười:

– Vào lúc này, tuyết cầu chúng ta muốn lăn lớn thì nhất định phải có đủ nhân lực. Bất kể là ai, chỉ cần biết có kẻ đã đặt chân lên đất Tiểu Bột Luật, thì kẻ đó đã vi phạm điều ước giữa các quốc gia Tây Vực. Thêm một mũi tiến công về phía Tây sẽ bớt đi một cuộc viễn chinh về phía Đông, cho nên chỉ cần là người của thánh nữ An Cát Tiểu Bột Luật chúng ta đều phải tiếp nhận, phải ban thưởng thật hậu hĩnh cho binh sĩ trở về.

Khúc Trác gật đầu rồi lập tức đi thực hiện ngay. Toàn bộ Tiểu Bột Luật đã bị đánh hạ, Tô Thất Lợi có rất nhiều tài bảo, vừa hay có thể dùng để ban thưởng cho các chiến sĩ.

Để bộ hạ của mình an tâm về nhà, Đan Ưng đặc biệt tới quân doanh Đại Bột Luật một chuyến, mang thủ cấp của quốc vương Đại Bột Luật về. Vì vậy Đại Bột Luật vội vã rút binh, ba vương tử cũng bắt đầu bước vào con đường tranh giành quyền lực.

Tướng sĩ Thiên Sứ quân áo gấm hồi hương được hoan nghênh như những anh hùng vậy. Nguyên do lớn nhất có lẽ là tiền bạc rủng rỉnh, lương bổng hậu hĩnh. Cho nên bọn họ từ chối yêu cầu của đồng hương rủ rê tiến đánh phương Đông, mà cười vang dẫn theo cha mẹ, người thân nhanh chóng rời Toái Diệp thành trở về Tiểu Bột Luật.

Đại trưởng lão dẫn theo Hạ Lỗ nhìn đám quân sĩ dẫn cả gia đình xuôi nam trong bất lực. Những người này không phải là tộc nhân của lão nên không thể ngăn cản. Hạ Lỗ cũng rất sốt ruột nhìn đại trưởng lão, hắn cũng muốn dẫn theo binh sĩ tiến vào Sa Sách quốc. Nghe nói thổ phỉ nơi đó vàng bạc đeo đầy người. Đường đường là một quý tộc Đột Quyết mà chỉ biết canh giữ ở Toái Diệp thành thì làm sao coi được?

Lưu Phương không cho phép binh lính của mình khoe khoang về khoảng thời gian ở Tiểu Bột Luật, nhưng loại chuyện này vốn dĩ không thể che giấu. Chỉ cần một người biết Thiên Sứ quân đã đánh hạ được một vùng đất để an cư lập nghiệp, thì gần như to��n thành sẽ biết tin tức này. Thấy Thiên Sứ quân giàu có, lập tức sẽ có kẻ sĩ chất vấn tộc trưởng:

– Chúng ta có chiến sĩ cường hãn, tại sao phải hi sinh tính mạng chiến đấu cùng người Đường? Chúng ta là sói, sói nên chơi với thỏ, cừu, sao phải tranh đấu với sư tử?

Nếu như sự xuất hiện của Thiên Sứ quân còn chưa đủ làm lay động lòng dân, thì khi thần vương Hàn Triết xuất ra một lượng lớn tiền bạc để chiêu mộ dũng sĩ, toàn bộ Toái Diệp thành sôi trào. Mà hết lần này đến lần khác, hắc phong đạo Hi Đồng lại muốn dùng một lượng lớn tiền tài để chuộc lại những huynh đệ cũ bị người Đột Quyết bắt. Đây chẳng khác nào ba lần phát tài chứ chơi đâu!

Thân phận của Hàn Triết nhạy cảm, người Thổ Phồn không thể không nể mặt. Thế nhưng đối với cường đạo như Hi Đồng thì họ không khách khí như vậy. Người Đột Quyết đưa ra điều kiện hà khắc, Hi Đồng không hề kì kèo mặc cả mà đồng ý ngay lập tức. Dưới chân thành Toái Diệp, cảnh tượng một đấu kim ngân tài bảo đổi lấy một người đã khiến con mắt của toàn th��nh đỏ lòm.

Vì vậy khi vào Sa Sách, Đại Thực, lượng người tiến vào nhiều hơn. Đợi đến khi thành chủ muốn khống chế việc này, thì lại có thêm một nhóm người Đột Quyết phát tài trở về. Bọn họ tận mắt thấy người Sa Sách yếu đuối, người Đại Thực tuy mạnh hơn một chút nhưng lại giàu có hơn.

– Người ít dã tâm thì phải từ từ bồi dưỡng, vật liệu chính là kim ngân tài bảo, quyền lợi và vinh quang vô thượng. Giờ người Đột Quyết đang mơ hồ, bọn họ không thấy được tương lai của chính mình, cho nên rất dễ bị mù quáng dẫn dắt. Một khi đã có được lợi lộc, sẽ như châu chấu gặp lúa, ăn mãi không thôi.

Lưu Phương đang giảng giải cho Khúc Trác và A Ba Tư, còn về phần Tiểu Miêu, nàng chẳng thèm để tâm đến giáo huấn của Lưu Phương.

– Cái này chính là nói rằng, chỉ cần tác động vào một tảng đá lớn, sau đó tảng đá ấy sẽ dựa vào trọng lượng của chính nó mà tạo ra thế lôi đình vạn quân, lao thẳng xuống núi. Rất nhanh, trong tộc Đột Quyết sẽ xuất hiện một anh hùng, một anh hùng dẫn dắt họ tây chinh. Không chừng Hạ L�� kia chính là anh hùng đó. Quân đội còn lại ở đây chỉ có họ, chỉ cần hắn vung tay một cái, người theo sẽ đông vô kể, dân số tộc hắn sẽ tăng vọt cực đại trong nháy mắt. Bất kể hắn bị ảnh hưởng bởi nỗi sợ hãi đông chinh của những người đó, hoặc là muốn thực hiện dã tâm của mình, thì đó cũng là lựa chọn duy nhất của hắn ta.

Khi những người đông chinh nhận ra những nỗ lực của mình chỉ là trò cười, người Đột Quyết sẽ bất chiến tự tan. Lúc đó bọn họ chỉ muốn nhanh trở về nhà, mau chóng đuổi theo gót những người đã tây tiến trước đó. Bất kể là người Đột Quyết hay người Tiết Diên Đà, Chín họ Chiêu Vũ hay Thổ Dục Hồn, bọn họ đều có chung vấn đề như vậy.

Lưu Phương phe phẩy bồ phiến nói.

Bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, xin hãy trân trọng và ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free