(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1285:
Giáo úy lại hô lớn: – Mũi tên thuốc nổ chuẩn bị! Một trăm bước, bắn!
Lần này chỉ có lác đác mười mấy mũi tên bay ra, còn lại là sự im lặng.
Người Đột Quyết thấy tên bắn tới thưa thớt thì hơi sửng sốt, sau đó reo hò ầm ĩ: – Người Đường hết tên rồi!
Cả đội quân bắt đầu rầm rộ tăng tốc.
Trần Sồ máy móc buông dây cung, căn bản không biết tên bay đi đâu, cũng không biết kẻ địch nào đang nhắm vào mình. Kẻ địch vác thang gào thét xông tới, làm hắn cảm thấy như chỉ một mình mình đang bị thiên quân vạn mã công kích.
Một tiếng động lớn đánh thức hắn. Quách Bình đang ném đạn thuốc nổ vào đám đông, vừa châm lửa, một mũi tên đã xuyên qua vai hắn. Viên đạn thuốc nổ rơi xuống tường thành.
Một cái chân kịp đá bay viên đạn thuốc nổ đi. Lúc này Trần Sồ mới phát hiện Trương Đình Nguyệt đã chạy tới bên cạnh mình. Đúng lúc này, hai mặt thành đã thất thủ, người Tây Vực mặc giáp da gào thét giận dữ men theo tường thành xông tới.
Bắn liên tiếp chín mũi tên, Trần Sồ cảm thấy tay mình không còn chút sức lực nào nữa. Quách Bình nằm trên mặt đất, cắm đầy tên lông vũ trắng. Trương Đình Nguyệt cứ vung đao là máu tươi lại bắn ra, toàn thân ông ta như vừa vớt lên từ một ao máu...
Đây là cuộc chiến không chết không thôi, thế nào cũng phải có một bên ngã xuống toàn bộ. Trần Sồ mở nút thùng dầu hỏa phía sau, nhìn dầu hỏa tuôn ra ồng ộc, bất chấp mưa tên bắn leng keng trên người. Ch�� cần châm lửa là xong. Ngay chỗ Quách Bình gục xuống đã có một đốm lửa.
Người Đột Quyết kinh hoàng lùi lại, muốn tránh xa chỗ dầu hỏa.
Quách Bình đột nhiên nhảy lên, ôm Trần Sồ lao khỏi bức tường thành đang ngập trong dầu hỏa. Lửa bùng cháy dữ dội. Trần Sồ nhìn thấy Trương Đình Nguyệt đang cháy bừng bừng, cười lớn vung đao, trông như hỏa thần giáng thế.
Một ý nghĩ cổ quái chợt xông lên trong đầu Trần Sồ: "Chẳng lẽ mình đã giết đại soái của mình rồi?"
Cuối cùng, một tiếng nổ lớn ở tường thành đã át đi mọi tiếng đao kiếm va chạm, chỉ còn tiếng hoan hô như sói tru của người Đột Quyết.
Trần Sồ cảm nhận được nước mắt chảy trên má mình, ấm nóng. Hai người đàn ông ôm nhau nằm trên đống tử thi không nhúc nhích.
Mặt trời đã lên. Người Đột Quyết nằm ngổn ngang trên tường thành ngáy khò khò, đêm qua họ đã quá vất vả. Quách Bình nhìn mặt đất rung rung, khẽ nói với Trần Sồ: – Tới rồi, viện quân tới rồi!
Tiếng tù và của người Đột Quyết liên tục vang lên. Một đại đội kỵ binh từ đằng xa hoảng sợ chạy về, mặt chúng hiện rõ vẻ kinh hoàng. Chiến mã vào đến doanh trại vẫn chạy điên cuồng, nếu không có rào chắn ngựa ngăn lại, có khi chúng còn chạy thẳng tới chân trời.
Đột Thi đứng trên tường thành, nhìn ra xa sững sờ. Trước mặt ông ta có thêm một tòa thành, hơn nữa lại được hai đội kỵ binh bao quanh, đang chầm chậm áp tới.
Đây đúng là thần tích! Mặt trời mới mọc chiếu vào tòa thành kim loại này phản chiếu ra hào quang chói mắt. Chỉ có những vũ khí nhọn hoắt phía dưới mới nhắc nhở Đột Thi rằng đó chính là một pháo đài giết chóc.
Kỵ binh không ngừng chạy quanh tòa thành dọn dẹp chướng ngại vật. Thi thể bị ném vào hố, tảng đá lớn bị kỵ binh dùng công cụ kỳ quái kéo đi. Đợi tới lúc Đột Thi phái kỵ binh ngăn cản thì kỵ binh người Đường đã lùi vào tầm bắn của nỏ tám trâu. Tòa thành di động này áp sát. Kỵ binh của Đột Thi đành chầm chậm lùi lại, khi tòa thành nối liền với thành Quy Tư mới dừng bước.
– Hôm nay không đánh, thu liệm tướng sĩ đi! Bảo người Đột Quyết trả lại thi thể tướng sĩ Đại Đường, nếu không sẽ giết sạch sành sanh!
Một kỵ binh lập tức xông tới trước trận của Đột Thi, lặp lại lời của Vân Diệp: – Đại soái có lệnh, hôm nay không đánh, thu liệm tướng sĩ! Lệnh các ngươi trả lại di hài, dám nói nửa chữ không, diệt toàn tộc!
Người Đột Quyết trả lời rất dứt khoát. Từng loạt đầu lâu được ném ra. Thám mã tinh mắt nhận ra là người của mình, không nói một câu quay lại doanh trại.
– Vậy thì khai chiến đi!
Vân Diệp hạ lệnh với Lưu Chính Vũ. Lập tức toàn bộ tòa thành không ngừng mở rộng, ở giữa để lại mảnh đất trống. Vô số khí cầu vẽ hình đáng sợ chầm chậm bay lên, giống như ác ma bò lên từ địa ngục.
Chiến mã của người Đột Quyết hí lên lui lại. Thành lạc đà dần dần áp sát. Tới khi một cái thùng lớn lăn tới trước đám kỵ binh của Đột Thi, Đột Thi mới phát hiện mình đã ở quá gần tòa thành này. Ông ta xoay ngựa bỏ chạy. Sau lưng liên tiếp truyền tới tiếng nổ, sóng nhiệt quất vào lưng như có ác ma vỗ vai vậy.
Vân Diệp không tiếp tục truy sát mà ổn định lại bên thành Quy Tư. Đại đội phụ binh mang mặt nạ phòng độc vào chiến trường tìm kiếm di hài tướng sĩ.
Quách Bình và Trần Sồ được phụ binh lôi ra từ đống thi thể. Vì mùi quá thối nên họ cho rằng hai người đã chết. Khi ném lên xe cùng các thi thể khác, nghe thấy Quách Bình kêu thảm, họ mới phát hiện ở đây có hai người còn sống.
Khi Vân Diệp gặp hai người họ thì họ đang được ngâm trong nước vôi. Vân Diệp bịt mũi hỏi: – Thi thể Quách soái, Trương soái và Ngũ lễ tư mã Hàn Hoảng ở đâu?
Trần Sồ bị ánh mắt Vân Diệp nhìn thẳng vào mà không nói nên lời. Quách Bình nhịn đau đáp: – Thi thể gia phụ bị Trương soái thiêu rồi, chúng tôi lại thiêu thi thể Trương soái. Chắc là vẫn còn sót lại trên tường thành. Hàn tư mã tác chiến ở tường nam nên tôi không rõ.
– Ta không hỏi vì sao các ngươi còn sống. Con trai của Quách Hiếu Khác không đến nỗi đầu hàng địch. Quân An Tây chỉ còn hai người các ngươi, nếu sống sót được thì hãy sống cho tốt, tiếp nối tinh thần của Quách soái.
– Chúng tôi không đầu hàng địch! Mạt tướng định châm lửa đồng quy vu tận với địch. Kết qu�� bị Quách Bình ôm đẩy xuống tường thành, nằm trong đống tử thi hơn một canh giờ. Khó khăn lắm mới sống sót được, ngài còn hoài nghi chúng tôi.
Trần Sồ mới đầu còn nói lưu loát, về sau nghẹn ngào không nói được nữa.
– Chính vì tin các ngươi nên ta mới hỏi. Nếu không thì Ngũ lễ tư mã đã tới điều tra rồi. Trong vòng một tháng các ngươi sẽ bị cách ly, tránh ôn dịch.
Vân Diệp nói xong, lên tường thành. Đứng trên tường thành, mới cảm nhận được cuộc chiến khốc liệt đến nhường nào. Thi thể người Đột Quyết dưới thành gần như cao bằng tường thành, nhất là những chỗ tường thành bị vỡ, thi thể chất đầy. Đây thực sự là thây chất như núi.
Tìm tới đoạn tường thành Trần Sồ nói, một đại hán to lớn bị thiêu cháy, đại đao vẫn nắm chặt trong tay. Quách Hiếu Khác đã được thiêu rụi theo lời Quách Bình, vậy người này hẳn là Trương Đình Nguyệt.
– Quan quách hậu táng, chuẩn bị thi thể một chút, cần mang về Quan Trung.
Vân Diệp dặn dò Điền Nguyên Nghĩa một tiếng rồi về thành lạc đà. Tro cốt của Quách Hiếu Khác, di hài của Hàn Hoảng đều được tìm thấy. Vân Diệp bắt đầu viết tấu chương, không hề dùng ngôn ngữ chải chuốt, đem tình hình chân thực cuộc đại chiến Quy Tư báo về Trường An.
Trình Xử Mặc trở về, toàn thân bị vải quấn chặt. Vân Diệp không tin được giáp trụ của mình bảo vệ, mà hắn còn bị thương tới mức này.
– Đừng nhìn! Một tên Đột Quyết ôm chặt lấy ta, kết quả dầu hỏa dính vào người hắn khiến ta bị bỏng. Chém đứt hai tay hắn, hắn còn lấy răng cắn chặt giáp, mẹ nó, lúc đó ta tưởng không sống được nữa rồi. Một vạn kỵ binh chỉ còn lại bốn nghìn. Ngươi cứ liệu mà làm, lần này ta hơi lỗ mãng, khi Quách Hiếu Khác thổi tù và lệnh rút lui ta mới chịu đi...
– Loại chuyện này khó nói đúng sai. Có điều tướng sĩ tổn thất quá lớn, xem ra công lao của ngươi bị xóa hết rồi.
Thân ở trong quân, Vân Diệp có thiên vị Trình Xử Mặc tới mấy vẫn phải giữ quy củ cơ bản.
Trình Xử Mặc ngoác miệng cười: – Đây là trận đánh thống khoái nhất đời ta. Thăng quan hay không không quan trọng, ít nhất cả đời chăm chỉ luyện võ đã không uổng phí.
Đỗ Như Hối bợp mạnh gáy Trình Xử Mặc, mắng: – Rắc rối lần này có ta và Vân hầu gánh cho ngươi. Lần sau còn có chuyện như thế, dù quốc pháp tha cho ngươi, ta cũng sẽ hỏi xem gia pháp Trình gia có tha cho ngươi không.
Toàn bộ nội dung này, từ câu chữ đến tinh thần, đều thuộc về truyen.free.