(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1287:
- Đừng kinh ngạc. Một đội kỵ binh mà không thể tự cấp tự túc thì sao xứng danh kỵ binh? Họ yêu thích tốc độ, vậy thứ gì là trở ngại lớn nhất của họ?
- Tiếp tế.
- Rất đúng. Những chiến binh dũng mãnh lướt trên thảo nguyên như gió, dưới vó ngựa là bạt ngàn cỏ xanh, phía trước là kẻ địch cần chinh phục. Nhưng lúc này, bụng họ lại đói meo, quay đầu nhìn hậu cần còn cách xa ngàn dặm, vậy thì phải làm sao?
Một kỵ binh, thấy có người đang nhìn mình, liền giơ bầu sữa ngựa mới vắt lên lắc lắc trước mặt ba người, sau đó cho thêm chút bột mì vào, khuấy đều rồi uống.
Điền Nguyên Nghĩa vừa đi vừa giải thích đạo tự cấp tự túc của kỵ binh:
- Mỗi người bọn họ đều có hai con ngựa cái, mỗi con một ngày cho ra ba bốn cân sữa. Chỉ cần chế biến thành sữa đặc là có thể đáp ứng phần lớn nhu cầu. Huống hồ, trên lưng mỗi con ngựa còn mang theo mì khô và bột trà, vậy nên dù ăn uống kéo dài năm tháng có phần đơn điệu, nhưng không hề ảnh hưởng đến sức khỏe.
- Chiến mã cung cấp cho họ thức ăn và nước uống, còn thứ chiến mã cần chỉ là cỏ xanh khắp nơi, thêm chút đậu nữa thôi.
Nói rồi hái trong giỏ ra hai quả dưa chuột đưa cho hai người trẻ tuổi:
Rất nhiều quân sĩ đang vắt sữa lạc đà, những người khác thì thu gom sữa phơi khô rồi cho vào rương gỗ. Bên cạnh đó, trên các vách gỗ còn treo đầy những chiếc giỏ với rau xanh mướt bên trong.
- Cho dù ăn uống đã được giải quyết, nhưng vũ khí th�� sao? Thuốc nổ rất nhanh hết. Nếu khi thủ thành mà bọn ta có vũ khí đầy đủ, quân An Tây đã không bị tiêu diệt.
Quách Bình rất phẫn nộ nhìn mọi thứ trước mắt, tòa thành lạc đà này quá xa hoa, giống vườn hoa hơn là một tòa quân thành.
- Bọn ta có xưởng vũ khí riêng. Thuốc nổ thông thường được lưu trữ dưới dạng nguyên liệu thô, đến khi chiến đấu mới chế tạo. Chỉ cần nguyên liệu đầy đủ thì chẳng cần phải lo lắng.
- Vì sao quân An Tây không có?
Trần Sồ và Quách Bình cùng rống lên:
Điền Nguyên Nghĩa giang tay ra:
- Biết làm sao được. Quách soái dù là hầu tước nhưng vẫn là một quan chức bình thường, thân phận chưa đủ để được sở hữu xưởng thuốc nổ. Các ngươi cũng hiểu đây là bí mật tối cao, ta không thể dẫn các ngươi đi xem. Tốt nhất là chúng ta đừng nên chọc vào Ngũ lễ tư mã. Các ngươi đều là dũng sĩ bách chiến, đại soái vì nể tình Quách soái nên mới giải thích cho các ngươi rõ. Ra ngoài rồi đừng nói lung tung, kẻo Đô thủy giám lại tìm đến các ngươi đấy.
- Vân soái cố ý đặt mình vào nguy hiểm là để thu hút kẻ địch tới, sau đó diệt từng chút một?
Quách Bình như hiểu ra điều gì đó:
- Chuyện quân vụ ta không rõ. Chức trách của ta hôm nay là để các ngươi yên tâm ăn hai quả trứng gà và một bát sữa lạc đà. Có sức khỏe tốt thì mới có thể cầm vũ khí giết địch.
Quay về căn nhà gỗ của mình, Trần Sồ cắn miếng dưa chuột nói:
- Người ta cố ý đặt mình vào miệng sói, dụ hết đám sói ở Tây Vực tới, chặn chúng lại ở đây, đợi đại quân từ quan nội kéo đến tiêu diệt. Như vậy, chiến sự Tây Vực xem như đã kết thúc.
- Ta hiểu, nhưng ta vẫn thấy cha ta chết quá oan ức. Rõ ràng chỉ cần rút lui là có thể dựa vào sự bảo hộ của thành lạc đà mà chiến đấu với địch khắp nơi, vậy mà cha ta lại chọn tử thủ, tranh thủ thời gian cho đội quân khác. Ông ấy đâu ngờ việc làm của mình rốt cuộc chẳng có ý nghĩa gì. Cha ơi, cha chết oan uổng quá!
Lời vừa dứt, Quách Bình đã bị tát một cái rõ đau. Đỗ Như Hối nhìn cậu gào lên trong nước mắt:
- Ai nói chết vô ích? Ba tháng trước, thành lạc đà còn chưa hoàn thiện. Trong ba tháng không có chiến sự đó, nó đã phải trải qua vô số lần sửa đổi mới có được sự huy hoàng như ngày hôm nay. Thành lạc đà này, so với việc nói do Vân hầu làm ra, chi bằng nói nó được hoàn thành bởi cha ngươi và hai vạn tướng sĩ. Việc chọn chiến trường ở nơi đây chính là để an ủi anh linh của cha ngươi. Dám thốt ra những lời như vậy, cẩn thận lão phu đánh chết ngươi!
Đợi Đỗ Như Hối đi rồi, Trần Sồ mới dám đỡ Quách Bình đang rỉ máu ở khóe miệng. Hai người đứng sóng vai nhìn quân sĩ bận rộn, chợt cảm thấy tòa thành này trở nên thân thiết lạ kỳ.
Vân Diệp vẫn nhàn nhã giằng co với quân địch, nhưng phía triều đình đã náo loạn cả lên. Hồng linh cấp sứ mang tin tức Quách Hiếu Khác toàn quân bị diệt về Trường An, và ngay lập tức có tin đồn rằng bốn vạn quân của Vân Diệp đang bị hơn bốn mươi vạn quân địch bao vây ở Dã Mã Than, tình hình thậm chí còn nguy cấp hơn cả thời Quách Hiếu Khác.
Cả thiên hạ chấn động! Từ khi Lý Nhị đăng cơ tới nay, chưa bao giờ có tướng quân cấp cao nào tử trận, càng chưa từng có cả một đơn vị quân bị tiêu diệt hoàn toàn. Cái chết của Quách Hiếu Khác đã khiến bách tính trong nước cảm nhận được sự tàn khốc của chiến sự.
Giờ đây Vân Diệp lại bị bao vây, tin tức này như đám mây đen khổng lồ phủ lên đầu mọi người.
- Rốt cuộc thành lạc đà ra sao rồi? Phải phong tỏa tin tức về việc Đỗ Như Hối đang ở trong quân của Vân Diệp!
Lý Nhị nóng ruột đi lại trong đại điện, tháng bảy nóng như đổ lửa nhưng lòng ông ta bị chiến báo đóng thành băng.
Tất cả đều do đạo quân lệnh kia mà ra, rằng phải chống địch ngoài quốc môn. Vì nó mà Quách Hiếu Khác tử trận ở Quy Tư, hai vạn quân chỉ còn hai người sống sót, Vân Diệp thì rơi vào trùng vây. Khiết Tất cũng vì mệnh lệnh này mà tử thủ Triêu Dương Lĩnh, hai người con trai của ông hy sinh cũng không khiến ông lùi một bước. Thủy sư Lĩnh Nam vượt qua eo biển, rầm rộ tấn công hải phận của người Đại Thực, chuẩn bị cho một cuộc báo thù tàn khốc nhất.
Có những tướng sĩ tuân thủ mệnh lệnh đến mức ấy, khiến Lý Nhị lúc thì vô cùng tự hào, lúc lại thấy chua xót. Đối với một tướng quân mà nói, không có lựa chọn nào đáng sợ hơn. Quách Hiếu Khác đã ra đi. Tấu chương thẳng thắn của Vân Diệp đặt trên bàn, Lý Nhị cứ xem một lần là lại rơi nước mắt một lần. Trên đời này, thật khó tìm được lời lẽ nào xúc động lòng người hơn thế.
Trường Tôn thị tiếp tục đọc tấu chương của Vân Diệp:
-... Kẻ địch hung hãn, khi công thành không hề sợ chết. Xác chết dưới chân thành Quy Tư đã chất cao như tường thành, vậy mà địch vẫn tấn công như điên dại. Với kẻ địch đáng sợ như thế, thần ngàn vạn lần không dám để chúng xông vào biên cảnh, thề chết ngăn chúng ngoài quốc môn. Làm được như vậy, dù thần có chết cũng không hối tiếc.
- Tướng quân của trẫm không hề tham sống sợ chết, đó là may mắn của quốc gia, cũng là may mắn của trẫm. Người đâu! Truyền ý chỉ của trẫm: Lệnh Lễ bộ và Hồng lư tự cùng nhau định ra lễ nghi, ba ngày sau trẫm sẽ bái tế linh hồn các tử sĩ ở Long Thủ Nguyên. Từ giờ trở đi, trẫm sẽ nhịn ăn ba ngày.
Cùng lúc đó, chỉ dụ của Trường Tôn thị cũng được truyền ra, tuyên bố bà sẽ chuẩn bị tắm rửa tịnh thân, nhịn đói ba ngày cùng hoàng đế để tế bái anh linh.
Tiếp ngay đó thái tử cũng tuyên bố tương tự với thiên hạ.
- Nhà hoàng đế chuẩn bị nhịn đói ba ngày, sao chàng cũng không ăn cơm?
Tiểu Vũ cầm chân gà gặm hai miếng mới hỏi Địch Nhân Kiệt vẫn ngồi ngây ra:
- Nàng đang có thai, nên ăn nhiều một chút. Mấy ngày này ta chẳng có khẩu vị gì.
Địch Nhân Kiệt đẩy đĩa về phía Tiểu Vũ, miễn cưỡng nở nụ cười khó coi:
Tiểu Vũ nhoẻn miệng cười, đặt chân gà xuống, rửa tay, vuốt ve cái bụng đã hơi nhô lên:
- Bất kể mọi sự biến động ra sao, có một điểm tuyệt đối không thể thay đổi.
Địch Nhân Kiệt lắc đầu:
- Lần này sư phụ căn bản không còn chút thủ đoạn nào để xoay chuyển tình thế nữa rồi. Chỉ có thể cắn răng chống đỡ liên quân địch, kéo dài thời gian đợi Lý soái tới chi viện.
Tiểu Vũ lấy chân gà đặt vào đĩa Địch Nhân Kiệt:
- Sư phụ sẽ không tự mình đi vào đường chết, dù có đủ mọi lý do đi chăng nữa, sư phụ cũng sẽ không làm thế...
Độc giả có thể tìm đọc toàn bộ bản biên tập này tại truyen.free.