Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1290:

Vân Thọ vốn là trụ cột trong nhà, dĩ nhiên không hề lười biếng. Hiện tại, nó đang trừng mắt sắc lạnh nhìn tên béo trước mặt. Mấy ngày nay, nó đã đánh không ít công tử bột trong thành cho tơi bời. Giờ tên béo này dám bén mảng đến gần Vân Mộ, đúng là không biết sống chết. Vân Thọ định ra tay trước rồi nói chuyện sau.

- Ngươi dám đánh ta à?

Việt vương Lý Nguyên Tường không thể tin nổi, sờ lên mũi mình đang chảy máu.

- Cha ta nói, thấy Việt vương nhất định phải đánh một trận, đánh xong thì mau bỏ chạy, vì chắc chắn hắn sẽ lấy chuyện này ra uy hiếp.

Lý Nguyên Tường rút từ trong ngực ra một cái khăn tay, bịt mũi lại:

- Cha ngươi không có mặt ở đây, vậy ngươi là người quyết định đúng không? Ta có chuyện này cần bàn với ngươi. Ta đã liên lạc với sáu vị vương tử rồi, vậy Vân gia các ngươi có muốn tham gia không?

- Vân gia không tạo phản.

Vân Thọ lắc đầu lia lịa.

Lý Nguyên Tường túm ngay cổ áo Vân Thọ, xách bổng nó lên:

- Cái trò này lão tử chơi chán ngấy rồi. Dám giả ngốc trước mặt lão tử à, lão tử sẽ đánh cho ngươi một trận, để ngươi biết, chút bản lĩnh của ngươi chẳng là gì cả đâu.

- Không phải tạo phản, chúng ta đang nói chuyện làm giàu. Ngươi cầm lấy, đây là bản kế hoạch, xem cho cẩn thận, không được để người ngoài biết.

Hắn nhét một chồng giấy dày vào tay Vân Thọ.

Vân Thọ không thể từ chối, đành nói:

- Đáng lẽ ta phải nghe lời cha ta mới phải, đánh ngươi xong là chạy ngay. Chỉ vì chậm một bước mà đã bị ngươi lợi dụng rồi.

- Nói trước, ta sẽ không xem đâu. Ta sẽ đưa bản kế hoạch này cho hoàng hậu nương nương theo đúng ý ngươi. Nếu nương nương không phản đối, bất kể lợi ích trong này lớn bao nhiêu ta cũng muốn một thành. Còn nếu nương nương nổi giận, ta sẽ nói là ngươi lừa ta mang đến.

Lý Nguyên Tường mặt mày nhăn nhó:

- Sao giờ ai cũng khôn như ranh hết vậy? Những người hiền lành dễ lừa ngày xưa đâu hết cả rồi?

Thấy Lý Nguyên Tường không nói gì nữa, Vân Thọ liền dẫn Hạ Lan vào hoàng cung.

Hạ Lan giờ đây đã lớn phổng phao thành một mỹ nhân yêu kiều. Vì nàng mà Vân Thọ đã không ít lần đánh nhau với người khác. Chính vì chuyện này mà Lý Yên Dung giận dỗi, nửa tháng trời không nói chuyện với Vân Thọ, bởi lẽ Vân Thọ lại chưa từng vì nàng mà đánh nhau với ai bao giờ.

Trường Tôn thị luôn miệng nói người Vân gia có cái số đào hoa éo le, hệt như cô nha đầu xấu xí ngày nào, chưa đầy một năm đã được nuôi dưỡng thành đại mỹ nữ. Giờ đây, đám hoàng tử ranh con chẳng còn ngoan ngo��n chịu khó học hành nữa, chỉ thích tan học là quấn quýt trêu ghẹo Hạ Lan. Chúng đều là những nhóc con mới lớn, chưa đến nỗi làm chuyện thất đức gì.

Trường Tôn thị có một tình cảm yêu mến đặc biệt khó tả với Vân Thọ, chỉ cần nhìn thấy cái đầu tròn trĩnh chất phác của nó là đã thấy vui rồi. Hôm nay, bà đang nhàn nhã ngồi hóng mát ở đình, nghe nói Vân Thọ tới, liền vui vẻ sai hoạn quan dẫn nó vào.

- Thằng bé béo này, nửa năm nữa thôi là có thể vào thư viện học hành rồi, chắc là không định vào hoàng cung thăm nãi nãi nữa rồi?

Từ xa nhìn thấy Vân Thọ, Trường Tôn thị đã lên tiếng trêu ghẹo:

- Không ạ, cha cháu nói, cả nhà cháu phải bám chặt lấy chân nương nương không rời, có thế mới sống yên lành được.

Trường Tôn thị bật cười, từ giường gấm ngồi dậy, gõ đầu Vân Thọ:

- Cha ngươi còn chút thể diện, câu này có đánh chết ông ấy cũng không dám nói ra đâu. Có phải thằng tiểu tử ngươi muốn làm nãi nãi vui lòng không?

Vân Thọ nhận lấy sữa chua cung nữ đưa cho, từ tốn uống từng ngụm. Trường Tôn thị nhìn chồng giấy dày cộp, thuận tay lật giở xem vài trang:

- Việt vương Nguyên Tường sao vẫn chưa chịu từ bỏ ý định nhỉ? Lần này hắn được thăng lên Việt vương là để hắn từ bỏ những ý định đó cơ mà. Một kẻ giả ngốc bao năm, vừa ra tay đã làm ra chuyện lớn như vậy, ai mà yên tâm được? Chuyện đại họa này biết tìm ai gánh vác nổi đây?

Thấy Vân Thọ cứ nhìn trộm mình mãi, bà liền nói thẳng thừng:

- Vân gia không thể làm chuyện đó được. Chuyện càng lớn thì nguy hiểm càng lớn. Như cha ngươi vì kiểm nghiệm thành quả mà đặt bản thân vào vòng nguy hiểm vậy. Ngươi dần lớn lên rồi, lần đầu nãi nãi gặp cha ngươi, ông ấy cũng chỉ lớn chừng này. Khi đó, ông ấy chạy từ nhà Ngưu Tiến Đạt ra, phạm vào loan giá. Rồi tiếp đó nhìn thân thể gầy gò của ông ấy mặc quan phục đi đi lại lại, đứng trên Kim Loan điện ăn nói bừa bãi, ngày nào nghĩ đến cha ngươi là nãi nãi lại cảm thấy vui vẻ.

- Ài, ngươi không có cái khí chất tinh quái, khác người đó. Tuy nói là người xuất sắc nhất trong đám trẻ con rồi, nhưng so với cha ngươi và Thanh Tước thì vẫn còn kém. Có điều vậy cũng tốt, sống yên ổn cả đời là được rồi.

- Đừng có giống như đám Lý Nguyên Tường, chưa học bò đã lo học chạy. Chẳng may xảy ra chuyện gì, triều đình phải phái binh đi diệt nhà ngươi, ngươi bảo nãi nãi phải làm sao đây?

Nghe vậy, Vân Thọ liền lấy ngay bản kế hoạch ném xuống đất, dẫm lên mấy phát:

- Không cần nữa! Tuy có một thành cổ phần, nhưng Vân gia không thèm đâu. Cha cháu nói rồi, chỉ cần sống bình an là phúc lớn nhất.

Trường Tôn thị sai thị nữ nhặt bản kế hoạch lên:

- Sự việc tự nó không có đúng sai, chỉ có con người làm mới có đúng sai. Lý Nguyên Tường chán cảnh ở trong nước rồi, muốn chọn Nam Chiếu, sa mạc, Tân La... để cắt đất xưng vương. Muốn biến một quốc gia thành thương hiệu, tuy nói có hơi hoang đường, nhưng cũng rất động lòng người.

- Chúng đưa chuyện này đến chỗ bản cung là vì muốn biến một chuyện cần triều đình cho phép thành chuyện gia đình. Nếu đã là chuyện nhà, nãi nãi làm trưởng bối thì cũng phải có tiếng nói chứ.

Không liên quan tới mình thì Vân Thọ liền chọn cách tránh xa, nói chuyện thêm một lát với Trường Tôn thị rồi rời điện Lương Nghi. Hạ Lan lúc này đang một mình dùng hạt dưa trêu đùa cá chép gấm trong ao.

Vân Thọ liền kiếm một cái cần câu và bắt đầu câu cá, còn về phần Lý Nguyên Tường đang nuốt nước bọt đợi bên ngoài thì ai thèm bận tâm chứ.

Đại Đường hiện tại có phong vương, nhưng không có đất phong thực tế. Các vị vương gia được nhận tiền lương trong đất phong, nhưng không có quyền tăng giảm phú thuế, mà phần lớn phải nhìn sắc mặt thứ sử.

Lý Nguyên Tường là kẻ rất có tham vọng, thích tự mình định đoạt mọi thứ. Việt Châu hiện giờ tuy rất giàu có, nhưng sự tự do lại dần mất đi, hắn nằm mơ cũng muốn có một mảnh đất do chính mình làm chủ, cho nên mới có bản kế hoạch này.

Đại Đường chắc chắn sẽ giành thắng lợi cuối cùng trong cuộc chiến này, Lý Nguyên Tường chẳng hề hoài nghi điều này. Trong khi mọi người đang bất an vì cục diện chiến tranh, hắn đã suy tính xem mình có thể kiếm được bao nhiêu lợi ích từ cuộc phân tranh này.

Mở bản đồ ra, hắn thấy một đế quốc to lớn vô cùng. Là con cháu Lý gia, hắn dứt khoát cho rằng mình phải có một phần trong đó.

Lý Nguyên Tường phát hiện có rất nhiều nơi chưa phái người đi cai trị, ví như Bắc Đình, cả một vùng đất rộng lớn mà chưa đến năm vạn người Đường sinh sống. Hắn cho rằng điều đó là không thích hợp.

Hắn không quan tâm nơi ��ó giàu hay nghèo, cuộc sống có gian nan hay không, hắn chỉ muốn một bầu không khí tự do.

Lý Nhị im lặng hồi lâu. Trước mặt ông là bản kế hoạch, sau khi xem lần thứ ba, ông mới lên tiếng:

- Có thể. Có điều tước vị Việt vương của hắn sẽ bị trừ bỏ. Sau này, nhập kinh chỉ được coi là phiên vương, mỗi năm phải cống nạp, và nếu có chiến sự, họ vẫn sẽ nằm dưới sự quản hạt của đại tổng quản.

Trường Tôn thị nói nhỏ:

- Việc trừ tước vương khó mà qua được phủ tông nhân, văn tự trên ngọc điệp không thể sửa đổi được.

- Muốn làm đại sự, cần có khí phách lớn. Không biết Nguyên Tường có cái gan này không? Nếu hắn đồng ý, đất đai ngoài cửu châu cứ mặc sức hắn lựa chọn, trẫm còn đưa mẫu thân hắn đến, để hắn tự nuôi dưỡng.

- Cho dù chỉ vì điều này, e rằng Nguyên Tường cũng sẽ liều mình. Bệ hạ muốn đẩy toàn bộ vương gia đến chỗ sơn cùng thủy tận ư?

- Từ xưa đến nay, tông thất luôn là mối phiền toái lớn. Bọn họ nghĩ đến việc tự mở mang bờ cõi là không phụ huyết mạch Lý gia. Chúng ta đang đi con đường tiền nhân chưa từng đi, nên trẫm cũng muốn xem rốt cuộc chuyện đó sẽ phát triển thành thế nào.

Trường Tôn thị gật đầu, hoàng đế nói không sai. Lý Nguyên Tường cũng chỉ là nếm thử điều mới mẻ thôi. Tiền lệ này không có trên sử sách, nhưng sử sách cũng đâu có ghi chép chuyện khinh khí cầu.

Phu thê họ đứng trước điện nhìn khí cầu, Lý Nhị nhíu mày nói:

- Vô Kỵ muốn làm gì đây, vì sao lại làm nhiều khí cầu như thế?

- Bệ hạ nghi oan cho Vô Kỵ rồi. Hiện tại, khí cầu bay trên trời có đến ba phần là của tên gian thương Hà Thiệu. Khí cầu của hắn chỉ bay cao năm sáu trượng, phía dưới có lừa ngựa kéo đi là được rồi.

Lý Nhị càng nhíu mày chặt hơn nữa:

- Như thế còn chẳng bằng trực tiếp dùng xe ngựa còn hơn. Phí công làm chuyện đó làm gì? Chẳng lẽ nguyên liệu để khí cầu bay lên rẻ lắm sao?

Trường Tôn thị bật cười, nhưng thấy Lý Nhị chưa hết giận liền thu lại nụ cười:

- Có lợi và cũng có hại. Nhất là vận chuyển đồ gốm thì rất ổn thỏa. Có điều nghe nói Hà Thiệu dùng khí cầu ở Thục đạo, kết quả là trong sơn cốc có gió lớn, thiếu chút nữa thì mất mạng...

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nguồn tài nguyên vô giá cho những người yêu thích đọc truyện trực tuyến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free