(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1294:
Các vị khách quý đều đã vào hoa viên, nào Lý Thái, Phòng Huyền Linh, Lý Cương, Úy Trì Cung... đều được lão nãi nãi tóc bạc phơ đón tiếp. Lưu Hoằng Cơ vì mất tước vị, nên ông ta lại là người thoải mái nhất, luôn miệng tự xưng lão hán, khiến Úy Trì Cung chỉ muốn ném ông ta ra ngoài.
– Ha ha ha, quân báo nhắc đến đứa con bất hiếu của lão đây, tuy mất một tay, nhưng nghe nói lại tiến bộ hơn nhiều. Ha ha ha, sớm biết vậy, lão phu đã chẳng cần người Đột Quyết động tay, tự mình chặt đi cho rồi.
Lý Thái không chịu nổi nữa, ngắt lời:
– Lưu thúc thúc, Chính Vũ huynh lần này chém được Nhị hoàng tử của Tiết Duyên Đà, phong tước là điều chắc chắn rồi. Thanh Tước xin chúc mừng trước.
Lưu Hoằng Cơ cười càng thêm vui vẻ, vỗ đùi nói:
– Lão phu tham tiền, bị mất tước vị, đến nhà lão Úy Trì xin chén rượu lại bị người ta ném ra ngoài. May mà thằng nhóc chịu khó phấn đấu, lão Úy Trì này, sau này ta là cha của người mang công trạng, tới nhà ông uống rượu chắc sẽ không bị đuổi ra ngoài chứ?
Úy Trì Cung mắng:
– Miệng chó không nói được tiếng người! Ông ở nhà ta uống say, muốn đọ sức với ta, còn nói không chơi thì là đồ chó lộn giống, bị lão phu vật cho gãy hai cái răng, sao lại thành ra lão phu ném ông ra khỏi cửa?
Mọi người cười rộ lên, lão nãi nãi cũng nói:
– Cháu ta lần này đại thắng, dù nói là có công với nước, nhưng chém giết quá nhiều, lão thân phải đọc vài bộ Vãng sinh kinh để siêu độ cho bọn họ.
Lý Hiếu Cung tiếp lời:
– Lão phu nhân có lẽ chưa biết, người chiến tử trên chiến trường được gọi là chiến hồn, sau khi chết thành thần binh quỷ tướng, không đi theo con đường của người bình thường. E rằng thiện ý của phu nhân bọn họ sẽ khó lòng mà tiếp nhận được.
– Thiện tai, thiện tai, lão thân không hiểu, chỉ thấy ít người chết đi một chút thì luôn tốt.
Mọi người cùng nhau nâng chén uống, Lý Thái thi thoảng lại kể những chuyện vui giữa mình và Vân Diệp thuở trước, khiến bữa tiệc thêm phần hài hòa êm ấm.
Vân Thọ tức giận toàn thân run lên, Hạ Lan vội giữ tay hắn, chỉ sợ hắn xông ra gây họa. Hôm nay là ngày trọng đại, dù tên cháu trai của Hà Giang vương có đáng ghét một chút thì cũng không thể đánh hắn.
– Ta không định đánh hắn, Lý Thừa chỉ là cái miệng hơi thối thôi, cũng không có gì sai cả.
– Sao ngươi còn mặc giáp của cha ngươi, lại còn đeo đao nữa.
– Nàng hiểu cái quái gì chứ! Ta là hổ tử của tướng môn, hôm nay là tiệc mừng công cha ta đại thắng, tất nhiên mặc giáp cũng thật hợp cảnh, với cả là để cho mẹ ta xem nữa chứ.
Lúc này Hạ Lan mới buông tay ra, giúp hắn buộc chặt giáp. Bộ giáp này Vân Diệp từng mặc khi ở Lũng Hữu, nặng đến hơn ba mươi cân. Vân Thọ mặc xong nhảy vài cái, rất hài lòng, chỉ cảm thấy hơi nhẹ, không oai phong được bằng Quang Minh Khải của lão Trình.
– Trời ơi, lão nô suýt chút nữa thì tưởng hầu gia đã về rồi! Thiếu gia mặc bộ giáp này trông anh dũng hệt như hầu gia vậy. Thiếu gia này, bộ giáp này tuy đẹp, nhưng không bằng bộ hắc giáp của nhà ta đâu.
Lão Triệu hôm nay phụ trách việc nội trạch, bỗng nhiên thấy Vân Thọ mặc giáp của hầu gia thì cười hì hì, nhìn ngang ngó dọc, cứ thấy như còn thiếu cái gì đó.
À, khăn đỏ! Thêm áo choàng đỏ. Lão Triệu dẫn Vân Thọ về phòng, buộc khăn đỏ, khoác áo choàng đỏ cho hắn, đội thêm mũ đỏ. Thế là một thiếu niên tướng quân liền xuất hiện, giống hệt bộ dạng hầu gia năm xưa.
Tân Nguyệt ở nội trạch tiếp đãi các nữ quyến huân quý. Một tiếng hét của lão Tiền hôm qua đã làm hồn phách của nàng trở về. Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn địch, câu này có tác dụng hơn bất kỳ thứ thần dược nào.
Trước đó, bất kể là lời của Ngụy Trưng, Tiểu Vũ hay lão Trình, lão Ngưu, cũng không làm nàng yên lòng. Giờ nghe được tin phu quân đại thắng, nàng mới có thể yên lòng mà sống rồi.
Bất kể những người kia nói gì, cũng không bằng một câu thô tục của phu quân trong thư: "Lo cái rắm, sống cho thật tốt. Ta đuổi người Tây Vực đi rồi sẽ về nhà. Na Nhật Mộ sắp sinh, không có chỗ phát tiết, về nhà ta sẽ 'chơi chết' nàng."
Chỉ cần nghĩ tới câu nói lưu manh đó, toàn thân Tân Nguyệt lại nóng bừng lên. Đó mới đúng là lời phu quân mình nói! Nàng nghe các lão phu nhân kể, đại tướng quân ở ngoài giết người quá nhiều, tích lũy sát khí, phải về nhà dùng phụ nữ để dần dần phát tiết, nên trong nhà mới có nhiều nữ nhân đến thế.
Ý nghĩ kiếm thêm nữ nhân vừa nhen nhóm đã bị Tân Nguyệt bóp nát ngay lập tức. Có gì ghê gớm chứ? Mình và Linh Đang sẽ lo liệu được hết.
Nàng quay sang trò chuyện cùng Trình phu nhân về chuyện nhà. Tiểu Nha đang chuẩn bị của hồi môn, những món đồ vẫn còn giữ bí mật. Thiên Ma Cơ gần đây đang huấn luyện vũ cơ Ba Tư, lát nữa sẽ được thưởng thức ca vũ ướt át rồi. Bốn mỹ nhân hoàng hậu ban thưởng thấy hầu gia không thích mình, bèn xin nàng làm mối gả cho nhà tốt.
Đang trò chuyện vui vẻ, bỗng nhiên nàng thấy Vân Diệp mặc giáp từ đại môn bước vào, nước mắt liền trào ra. Vừa tủi thân gọi một tiếng phu quân thì khuôn mặt béo ú của Vân Thọ lại hiện ra dưới mũ trụ, béo tới mức thịt bị ép thành nếp.
Trình phu nhân, Ngưu phu nhân, Tần phu nhân, công chúa phu nhân của Trường Tôn Xung, cả đám quý phụ tức thì cười đến gập cả người. Trình phu nhân ôm Vân Thọ thơm lên má nó, cười ngặt nghẽo:
– Nhớ phu quân tới mức nhận nhầm người, sau này phải chú ý hơn đấy.
Đám phụ nhân vừa ngừng cười, nghe câu này lại cười phá lên. Ngưu phu nhân vỗ bàn mắng Trình phu nhân già mà không biết giữ nết, còn Tân Nguyệt thì chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống cho rồi.
Các lão binh luôn gác bên ngoài nội viện, thấy bên trong cười nói vui vẻ, cũng nở nụ cười. Lão Giang cẩn thận nhắc:
– Lần này gia chủ lập ��ược công huân hiển hách, ắt sẽ có ban thưởng lớn. Trước khi hầu gia về, sự an nguy của cả nhà nằm trong tay chúng ta, phải thận trọng, không được xảy ra chuyện gì.
Lão Lưu lắc đầu:
– Không sao, trong phòng lão phu nhân, phu nhân và hai vị thiếu gia đều có đường hầm. Ngoài mười bước đã có người canh gác bảo vệ, tuyệt đối không có vấn đề gì.
Tín sứ mang tin tức truyền đi khắp cửu châu, chiến thắng vang dội ở Tây Vực khiến tất cả biên quân tràn đầy tự tin vào chiến cuộc. Chỉ cần hai kẻ địch mạnh nhất bị đánh đuổi, đám ghẻ ngứa kia sớm muộn gì cũng bị trừ tận gốc.
Lý Trì hâm mộ vô cùng, không ngừng thúc giục Ngụy Trưng đem trụ sở chuyển tới Vân Trung. Trương Gian Chi cũng tràn đầy tự tin cho rằng trường thành đã tu sửa xong thì phải phát huy tác dụng, dùng để ngăn cản dã nhân Thất Vi thì không thành vấn đề.
Ngụy Trưng nhìn Lý Trì hồi lâu mới nói:
– Tiểu Trì, ngươi là một vương gia tốt. Trước kia ta không biết, tới đất bắc mới biết ngươi đã vất vả đến nhường nào trong những năm qua. Ta cứ nghĩ ngươi là tên tiểu tử gian xảo, không ngờ chuyện làm ở kinh thành đều vì bách tính Tấn Dương, thật không đơn giản.
– Tuy ngươi là một vương gia không tệ, nhưng không thể so với Vân Diệp được. Chuyện y làm không có ý nghĩa để đem ra tham khảo, nghĩa là điều y làm được, chỉ có y mới làm được thôi, nếu đổi lại người khác sẽ thảm bại.
– Các ngươi đem việc tu sửa trường thành ra so sánh với đánh trận là sai lầm. Một trăm cái trường thành của Vân Trung cũng chẳng thể so với một cái thành lạc đà.
– Thành Lạc Đà tập trung toàn bộ công nghệ tiên tiến nhất của Đại Đường, từ vũ khí cho tới vận chuyển, tiếp tế, trang bị nhân lực, quyền lực. Vân Trung bé nhỏ đều không thể sánh bằng.
Lý Trì nghi hoặc:
– Chẳng qua chỉ là một tòa thành mà thôi, dù có thể di chuyển cũng chẳng thể đuổi kẻ địch, chỉ có thể bị động phòng ngự, dựa vào cái gì mà có thể giết mười vạn địch? Chúng ta cũng có dầu hỏa và thuốc nổ, cũng có thể giết được mười vạn người Thất Vi.
Ngụy Trưng vuốt râu:
– Cho nên Vân Diệp mới tự chui vào miệng sói, dụ chúng tới mà tấn công. Dù địch biết rõ Thành Lạc Đà không dễ đối phó vẫn liều mạng xông tới, thế là mưu kế đơn giản của Vân Diệp đã thành công. Thành Lạc Đà được dùng để tiêu hao binh lực địch.
– Chúng ta thì khác. Người Thất Vi chỉ biết chém giết và cướp bóc, chúng không liều mạng đánh thành. Gặp thành trì như thế là chúng sẽ tự động tránh đi, bọn chúng thèm khát tài vật hơn cả việc giành chiến thắng.
Bản văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý độc giả không tự tiện sao chép.