(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1293:
Lý Tịnh vung tay hất hết lệnh tiễn, ấn tín xuống đất, rống lên:
– Đương nhiên là hắn làm được! Ngươi nhìn trang bị của hắn mà xem: thuốc nổ, dầu hỏa, nỏ tám trâu, máy ném đá kiểu mới, khinh khí cầu, thứ gì cũng có.
– Kỵ binh khác thì lấy chém giết làm chính, còn kỵ binh của hắn lại lấy kỵ xạ (bắn cung khi cưỡi ngựa) làm chủ đạo. Hai quân giao phong, một trận mưa tên có thể tiêu diệt cả hai hàng quân địch. Đợi đến khi hỗn chiến, hắn còn có nỏ cầm tay. Ngươi vung đao lên còn chưa kịp tới gần đã bị bắn chết. Chút binh lực sót lại bị đại đội nhân mã của hắn xông lên nghiền nát, làm sao mà không bại?
– Cái danh tướng chó chết ấy, cái tên khốn kiếp ấy, dưới trướng của bản soái cùng lắm chỉ được làm quan quân nhu. Lên trận, lão phu tối đa chỉ cho hắn nghìn quân. Mang nhiều hơn, đó sẽ là thảm họa!
– Thành lạc đà, thành lạc đà! Nó cùng với chiếc Đại Đế là nỗi sỉ nhục của quân nhân. Sau này, đế quốc muốn có danh tướng e rằng rất khó. Vân Diệp trước đã hủy đi sự sùng bái của chúng ta với thánh nhân, giờ hắn lại hủy đi ý nghĩa của binh gia lừng danh thiên cổ. Hắn có thể bồi dưỡng tướng quân quy mô lớn ngay trong thư viện rồi.
– Sau này, tướng quân chỉ cần biết cách phát huy vũ khí đến mức tối đa là được, không cần mưu lược, không cần vận khí, chỉ cần vũ khí…
Tô Định Phương không hiểu vì sao Lý Tịnh lại kích động đến thế. Vân Diệp đánh lui kẻ địch, xoay chuyển cục diện bất lợi ở Tây Vực. Với tư cách đồng liêu, lúc này hẳn phải vui mừng mới phải chứ. Chẳng lẽ là do đố kỵ? Ý nghĩ này vừa nảy sinh đã bị hắn dập tắt ngay lập tức. Nghĩ về lão sư như vậy thật sự là đại bất kính.
– Phái binh tới Hắc Thạch sơn!
Lý Tịnh chỉ vào bản đồ nói:
– Ở đây chúng ta sẽ đi gặp Lộc Đông Tán bị Vân Diệp đánh cho tan tác, hỏi hắn vì sao phản bội Đại Đường!
Thắng lợi của Vân Diệp trong mắt Lý Tịnh là nỗi sỉ nhục với hai chữ "quân nhân", nhưng Hứa Kính Tông lại không nghĩ vậy. Nghe được chiến báo, hai mắt ông ta rưng rưng lệ, thành kính cảm tạ trời cao. Từ khi nghe tin Vân Diệp bị vây hãm, ông ta đêm không chợp mắt, mỗi ngày thức dậy đều ngóng tin Vân Diệp trở về, thậm chí phái thủ hạ đi hơn trăm dặm tiếp ứng.
– Quy Tư đại tiệp!
Hứa Kính Tông lệnh thân vệ hễ rảnh rỗi là lại hô bốn chữ ấy. Nghe một lần là lại khoan khoái một lần.
Ông trời ơi, Lão Hứa này đúng là có tuệ nhãn nhìn người tài giỏi. Người đời theo rồng, ta theo hổ. Theo rồng quá nguy hiểm, theo con hổ chỉ biết ngủ này thì tốt biết bao. Chỉ cần con hổ còn đó, con đường công danh của mình sẽ rộng mở thênh thang, lợi lộc đầy nhà!
Hứa Kính Tông tự phục mình sát đất. Trước kia, quyết định về thư viện đã đúng, lần này lại càng đúng hơn. Giờ đây ông ta còn có công kiềm chế người Thổ Phồn rồi, kiếm được tước bá không khó. Quan văn mà nhờ công võ mà được phong tước thì nghĩ thôi đã thấy sung sướng. Mình lại còn có con đường lui tuyệt vời là thư viện. Đúng là tiến có thể công, lui có thể thủ. Làm quan như thế, còn mong gì hơn nữa?
Để tránh mộng đẹp tan vỡ, ông ta lại một lần nữa ra lệnh gia cố phòng ngự thành Loạn Thạch. Phải giữ được mạng thì mới an tâm mà hưởng thụ trái ngọt thắng lợi.
Tín sứ phi ngựa như điên. Qua mỗi một châu huyện, trên lưng họ cắm thêm một lá cờ nhỏ, để lại sau lưng những tiếng reo hò không ngớt. Khi thấy sắp tiến vào thành Trường An, một nhóm tín sứ đã thay chiến y. Những vết máu trên y phục vẫn chưa được lau khô. Họ còn lấy hộp tro ra, bôi bừa bãi lên mặt. Hứa trưởng sử đã dặn thế: vào thành Trường An, càng thảm hại càng tốt.
Uống một ngụm nước, hắng giọng, mọi người điều chỉnh giọng điệu đến trạng thái tốt nhất. Đại quân thắng trận đương nhiên là quan trọng, nhưng vẻ bề ngoài cũng phải thật hoành tráng. Hứa trưởng sử nói quá đúng: Đại soái đã dẫn huynh đệ xông pha trận mạc, vạn lần không thể để phần thưởng có chút tổn hại nào.
– Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!
Tiếng hét đột nhiên khiến chim chóc trong rừng bay tán loạn. Hơn năm mươi kỵ binh xếp thành đội ngũ chỉnh tề, oai phong lẫm liệt. Cả đời này không có mấy cơ hội phóng ngựa trong thành Trường An. Lúc này không huênh hoang một chút thì còn đợi đến bao giờ?
– Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!
Quan gác cổng sửng sốt, nhìn về phía xa, chỉ thấy khói bụi cuồn cuộn, thấp thoáng thấy hồng linh trên mũ. Đó là hồng linh cấp sứ. Chỗ nào đại tiệp thế này?
– Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!
Lần này nghe rõ rồi, là Quy Tư, nơi Quách soái tử trận. Quan gác cổng cuống quýt dẹp đường, bất kể là bình dân hay quan lớn quý tộc đều phải dạt sang một bên.
Người dân Quan Trung hung dữ còn chưa kịp chửi bới thì đã thấy hồng linh cấp sứ từ xa phi tới, vội ngậm miệng lại.
Họ còn tưởng rằng đám người này lại mang đến tin tức nơi nào đó đang giao tranh. Người Trường An đã quá quen thuộc với những tin tức như vậy rồi. Cả thế giới dường như không thích Đại Đường, rủ nhau mà đánh. Nghe nói tướng sĩ bên ngoài chiến đấu rất khổ cực, thậm chí đại tướng quân cũng đã tử trận, khiến người ta kinh sợ.
– Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!
Tín sứ liều mạng gào thét, phóng như bay qua cổng thành, tốc độ không hề suy giảm.
Cổng thành tức thì trở nên sôi sục. Một người trông giống học sinh vội vàng tháo ngựa khỏi xe, cưỡi ngựa không yên cương phóng thẳng về phía thư viện. Phụ nhân trong xe thò đầu ra, lo lắng nhìn trượng phu đang xiêu vẹo trên lưng ngựa.
Quan gác cổng hưng phấn gõ chiêng, cứ như một kẻ điên.
Sớm đã có hai khoái mã phi như bay về Vân gia trang. Lão Tiền đang tiễn Hầu phu nhân ra cửa, đột nhiên thấy hai con ngựa phóng vù qua cổng trang, không hề để ý tới đám đông trên đường. Khi thấy hai người đó khôi giáp tả tơi, lòng ông giật thót, mắt tối sầm, vội đỡ lấy khung cửa, miễn cưỡng chuẩn bị đón nhận tin dữ. Không ngờ hai tên chó chết đáng ăn đòn đó lại gào lên:
– Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!
Lão Tiền tức thì cảm thấy toàn thân tràn trề sức lực. Ông đấm đá hai tên ngốc kia một trận rồi sai phó dịch dìu họ vào tắm rửa, thay y phục.
Ông chạy vù vù vào hậu viện, hét to:
– Phu nhân, Quy Tư đại tiệp, hầu gia chém đầu mười vạn!
Không ngờ, trong phòng chẳng có tiếng reo hò vui mừng nào, ngược lại chỉ có tiếng khóc xé lòng của Tân Nguyệt vọng ra…
– Không tệ! Không tệ! Trẫm không nhìn lầm người! Không ngờ hắn lại tạo ra một bất ngờ lớn đến thế!
Lý Nhị lấy bút đỏ khoanh một vòng tròn vào vị trí Quy Tư, nói với Trường Tôn thị đang xem xét văn thư đại tiệp:
– Đừng xem xét nữa, chắc chắn đây là một trận đại thắng. Cùng lắm thì con số địch bị giết có chút chênh lệch thôi. Trẫm chỉ quan tâm người Đột Quyết đã rút về phía tây, người Thổ Phồn đã lui về Hắc Thạch sơn. Vậy thì cho dù hắn có nói giết trăm vạn địch, trẫm cũng chấp nhận.
– Bệ hạ xem câu này là biết họ đại thắng chắc rồi. Đỗ tướng khi nào lại có cái gan xông pha tên bay đạn lạc như thế chứ? Ngay cả khi ở thành Lạc Dương, ông ta cũng chưa từng làm vậy.
Lý Nhị cười ha hả:
– Đó là cách Khắc Minh thể hiện cho trẫm thấy ông ấy vui mừng đến nhường nào lúc đó! Uy lực của thành lạc đà quả thật dũng mãnh vô song.
Hôm nay, Vân gia mở tiệc đãi khách. Khách là ai không quan trọng, từ trên có Ngụy vương điện hạ, cho đến dưới là tiểu phu bán thịt, chỉ cần tươi cười mà đến là đều được tiếp đón.
Miệng Lão Tiền từ hôm qua đến giờ vẫn chưa khép lại được. Ông đích thân đứng ở cổng tiếp khách, cười tươi như Phật Di Lặc.
Bữa tiệc hôm nay có quy mô lớn nhất ở Vân gia trong hơn một năm trở lại đây. Không dám làm nhọc Phu nhân, Lão Tiền và Lão Triệu tự mình có thể xử lý.
Phó dịch không đủ, phải rút hết hỏa kế trong các cửa hiệu ở thành Trường An về. Lúc này còn làm ăn gì nữa, đại tiệp Quy Tư còn đáng giá hơn gấp trăm lần.
Đối với nhà tướng, thứ quý giá nhất chính là đây. Cánh cửa son đỏ thắm là do máu địch nhuộm lên. Giết địch càng nhiều, gia môn càng vinh hiển. Huống hồ hôm nay, bệ hạ còn sai người ban tặng một đôi ngọc như ý.
Ngọc như ý thường chỉ ban cho văn thần, tượng trưng cho sự tín nhiệm và cát tường. Hầu gia vốn là võ tướng, nay lại được ban thưởng hai miếng ngọc như ý, tức là cực kỳ được lòng đế vương.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.