(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1297:
Ông ta muốn cầu xin sự sống cho tộc nhân Đột Quyết. Ông ta biết bản thân chắc chắn sẽ chết, dù ông ta có chạy đến đâu, chúng ta cũng sẽ đuổi tới. Như vậy, dù có đánh tới tận chân trời, tình thế cũng chẳng khác gì hiện tại. Để tộc nhân có thể thoát thân, ông ta mới đến đây đánh cược, xem chúng ta muốn tận diệt người Đột Quyết hay muốn lợi dụng họ để kiềm chế kẻ địch phương Tây. Đỗ tướng, ngài là cấp trên, ngài nghĩ cuộc đánh cược này liệu có thắng được không?
Đỗ Như Hối xua tay:
– Ở đây ngươi mới là chủ soái, tất cả do ngươi định đoạt.
– Được rồi, xem ra ngài định làm bồ tát, mọi tiếng xấu đều để ta gánh chịu. Ngài thường nói mình đã một chân xuống mồ rồi, chẳng lẽ ngài không giúp ta gánh tiếng xấu thả địch cho chạy thoát sao?
Vân Diệp rất bất mãn. Người ta lúc nào cũng có người không liên quan gánh tội thay chủ soái, nghe nói Ngụy Trưng còn giúp Lý Trị gánh tiếng xấu mua phụ nhân Thất Vi, sao đến lượt mình thì lại luôn gặp xui xẻo thế này.
Đỗ Như Hối lắc đầu:
– Cái tội danh này không ai gánh được. Nếu có chuyện, ngươi cùng lắm là bị chửi mắng, còn lão phu e rằng ngay cả mồ mả tổ tiên cũng khó giữ được.
Đại quân Đột Thi khi cách thành Lạc Đà một trăm bước thì bị ngăn lại, ông ta lớn tiếng nói với Vân Diệp trên tường thành:
– Ta là A Sử Na Đổ Cổ Chuyết Đột Thi.
Vân Diệp lớn tiếng đáp:
– Đã xác minh thân phận.
– Tốt, vậy ta công thành đây.
Đột Thi nghiêm túc gật đầu, phất tay, đại quân nhào tới tường thành nơi Vân Diệp đang đứng.
– Nỏ tám trâu, tầm cao một, bắn! Nỏ cứng, bắn tự do!
Lưu Chính Vũ nghiêm khắc tuân theo quy định để ngăn chặn. Không có thuốc nổ, dầu hỏa, từ lỗ châu mai bắn ra hoàn toàn là cung nỏ.
Diễn biến không có gì đáng nói. Một trăm mét mà thôi, chỉ cần hít một hơi là có thể chạy hết, nhưng dưới làn mưa tên lại trở nên dài vô tận. Cứ đi một bước là mặt đất lại có thêm một hàng thi thể.
Đột Thi được bảo vệ trong đám đông, tay nắm chặt viên thuốc nổ. Ông ta rất muốn ném thứ này trả lại Vân Diệp. Lúc này, thứ nắm trong tay ông ta không còn là thuốc nổ nữa, mà là mấy vạn oan hồn Đột Quyết.
Ông ta nhìn thủ lĩnh thị vệ bị tên bắn xuyên sọ, nhìn trưởng lão Thổ Cốc Hồn, người bị ghim mấy mũi tên nhưng vẫn cố giữ chiếc thuẫn che đầu. Rất lâu sau, ông ta chạm vào được tường thành ấm áp của thành Lạc Đà, rống lên một tiếng, ném thuốc nổ lên tường thành, nghiêng tai chờ đợi tiếng nổ quen thuộc kia.
Đợi mãi, vì sao không nổ? Đột Thi hoang mang nhìn tường thành. Không biết từ lúc nào, mưa tên đã dừng lại. Từ tường thành, hai cái đầu thò ra nhìn ông ta đầy thương hại.
– Vì sao?
Đột Thi phẫn nộ rống lên:
Không ai trả lời. Một lúc lâu sau, có binh sĩ trẻ chỉ vào dây mồi trên tay Đột Thi:
– Ngươi quên châm lửa.
Giọng rất nhỏ, còn có chút xấu hổ:
– Thuốc nổ phải châm lửa nó mới nổ được.
Môi Đột Thi run run, nhìn thi thể trải dài khắp mặt đất, trong đó có cả trưởng lão Thổ Cốc Hồn.
Đột Thi khàn giọng nói với Vân Diệp trên tường thành:
– Cho ta viên thuốc nổ khác!
Vân Diệp từ chối:
– Đột Thi, bỏ đi. Thứ này ông không dùng được đâu. Hãy tin lời ta, nếu ông nắm được cách dùng thuốc nổ, tộc nhân của ông sẽ chết nhanh hơn nữa.
– Cho ta một viên thuốc nổ!
Đột Thi rống lên như dã thú, khóe mắt rịn nước ra.
Vân Diệp thở dài nói với Lưu Chính Vũ:
– Cho ông ta một viên thuốc nổ, mọi người tránh xa ra một chút!
Nói rồi, hắn quay về lều soái trước. Chưa đến nơi đã nghe thấy tiếng nổ lớn. Lần này, Đột Thi đã đốt dây dẫn.
Vân Diệp quay về lều, chuyện đã kết thúc nhưng hắn chẳng hề thấy vui vẻ. Hắn ngồi ngây ra trên chiếc ghế rộng, Đỗ Như Hối cũng ngồi ngây ra bên cạnh. Động tác hai người rất giống nhau, ngay cả nét mặt cũng không khác.
– Na Nhật Mộ sắp sinh rồi, Đỗ tướng, ngài nói xem vì lý do này mà ta ở lại ngoài thành Toái Diệp mấy ngày, trở về liệu có bị binh bộ chất vấn không?
– Binh bộ sẽ không chất vấn, vì lão phu là Binh bộ Thượng thư, ngươi là Binh bộ Tả Thị lang, ai dám lắm lời? Ngược lại, đám ngôn quan Ngự Sử Đài sẽ đàn hặc ngươi tới chết. Hơn nữa, ngươi xuất chinh lại mang theo nữ quyến đã là đại kỵ, giờ còn có thai, e rằng cái danh "coi sắc như mạng" khó thoát nổi. Vân đại tướng quân, chúc mừng, bất kể ngươi lập công cao cỡ nào, việc được thăng lên một cấp tước vị đã là giỏi lắm rồi.
Đỗ Như Hối lười biếng nói:
– Quan chức như chúng ta, không cầu tiến là lựa chọn tốt nhất. Đó vốn là lựa chọn của những kẻ già cỗi. Ngươi tí tuổi đầu đã làm quan tới đỉnh cao, đúng là nhàm chán. Nhưng ngươi có thể phạm sai lầm, còn bọn lão phu thì không được phép. Hai quân giao chiến mà còn có thời gian sinh con, đúng là khiến người ta hâm mộ.
– Nếu ngươi không có sai lầm để đám ngôn quan nắm thóp thì chẳng lẽ chư vị trên triều đường đều thành đám giá áo túi cơm hết sao? Người ta dựa vào việc bới móc sai phạm để kiếm cơm, ngươi không sai phạm thì khác gì đập vỡ bát cơm của họ, có khác gì giết cha giết mẹ đâu. Yên tâm, ngươi là đại tướng quân thắng trận, làm gì cũng có lý lẽ. Vì tiểu thiếp sắp sinh con mà bỏ truy kích kẻ địch, biết đâu lại thành câu chuyện đẹp.
Vân Diệp lắc đầu:
– Không phải ta lo đám ngôn quan, mà là lo Hoàng hậu. Ngài cũng biết mấy năm qua Hoàng hậu rất khó tính. Dù Bệ hạ có tha cho ta, Hoàng hậu cũng sẽ không bỏ qua. Lần này, có khi người gặp xui xẻo lại là Tân Nguyệt. Hoàng hậu sẽ không làm khó Na Nhật Mộ, nhưng thế nào cũng sẽ kiếm chuyện với Tân Nguyệt. Chuyện này nói ra có chút áy náy, ta luôn thấy có lỗi với nàng.
– Đúng vậy, người làm chủ phụ trong nhà phải là người như thế, có thể giúp người đàn ông ngăn tai họa, bảo toàn cả nhà. Người đàn ông không ở nhà mà vẫn duy trì được gia đình ổn thỏa thì đó là một người vợ tốt hiếm có rồi. Cho nên, chủ phụ tính cách phải vững vàng, tướng mạo không hề quan trọng. Mấy năm qua ngươi ra vào các nhà quyền quý còn nhiều hơn lão phu, có thấy chủ phụ nhà nào lại có dung mạo gây họa không? Được như Tân Nguyệt là hiếm lắm.
– Hiện giờ công lao của ngươi quá cao. Nhìn Lý Tịnh là biết kết cục sẽ thế nào. Ông ta đã già, có thể mở rộng cửa để trăm họ nhìn ông ta nằm trong nhà ngủ, ngươi chắc chưa có được cái mặt dày đó đâu. Lão bà của Lão Phòng còn uống cả dấm chua. Khi đó thảm khốc đến mức nào ngươi không biết, nhưng lão phu tận mắt chứng kiến, thực sự nghĩ đó là thuốc độc.
– Nếu chúng ta không có ý định tạo phản, vậy thì tốt nhất đừng biến mình thành thánh nhân. Nhất là loại tướng lĩnh nắm giữ trọng binh như ngươi, phải ngang ngược ngông cuồng mới được.
Hai người tuy nói chuyện rất thoải mái, nhưng Vân Diệp biết rằng, những lời gan ruột này, về sau sẽ không còn cơ hội nói với Đỗ Như Hối nữa. Bởi để nói chuyện cũng cần có tâm cảnh và tâm tình phù hợp.
Phạm Hồng Nhất, dưới sự cưỡng ép của Vân Diệp, đã phải viết một tấu chương đàn hặc. Đại ý nói Vân Diệp có tâm tính thiếu niên, sau khi giết Đột Thi liền trở nên cực kỳ kiêu ngạo và xa xỉ, vì sủng thiếp sinh con mà ra lệnh đại quân dừng lại ba ngày, không tích cực truy kích quân địch, khiến tàn dư Đột Quyết thoát thân về phía Tây.
Lý Tịnh đang cùng Lộc Đông Tán giằng co ở Hắc Thạch Sơn. Nghe được tin đồn này, ông liền thở dài, rồi bắt đầu hạ lệnh công đánh Hắc Thạch Sơn. Chiến sự tiến triển thuận lợi, nhưng khi đánh lên núi, tướng sĩ đau đầu vô cùng, hô hấp khó khăn. Để tránh đại quân tổn thất, ông chỉ đành hạ lệnh lui quân, về thành Loạn Thạch nghỉ ngơi.
Tô Định Phương gây dựng ở vùng Hà Tây cuối cùng đã có thu hoạch lớn. Người Thổ Phồn tấn công Hà Tây đã bị hắn vây ở Giao Hà. Hai vạn ba nghìn quân Thổ Phồn bị đại quân đuổi vào nơi đang có lũ lụt. Một bộ phận tinh nhuệ đã bám đuôi ngựa thoát được, cả con sông bị xác chết làm tắc nghẽn.
Hãy khám phá toàn bộ câu chuyện tại truyen.free, nơi bản dịch được bảo hộ.