Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1301:

“Tiên sinh tính chuyển đi đâu? Điện Vũ Đức đã nổ hai lần rồi, chẳng lẽ cứ xây lại liên tục? Nếu còn tiếp tục nói với bách tính rằng điện Vũ Đức bị sét đánh thì họ sẽ đặt nghi vấn về năng lực của hoàng gia.”

“Nơi phụ hoàng có thể an tâm cho các học sinh học tập, chỉ có thư viện nữ này. Tiên sinh yên tâm, ngọn núi này chắc chắn lắm, có nổ cũng không sập được.”

Lý Thái nhìn sơn động với vẻ vô cùng tự tin, nơi này từ bản vẽ đến thi công đều do hắn giám sát, tiêu tốn cực lớn.

Lý Cương thở dài:

“Ta cũng không lo nơi này sụp đổ, ta chỉ lo vũ lực ngày càng mạnh, chúng ta sẽ bỏ đi nhiều lựa chọn khác, chỉ ưu tiên dùng vũ lực để giải quyết vấn đề. Đó là điều kinh khủng. Ta lo ngọn núi Đại Đường trong lòng thần dân sẽ sụp đổ.”

Khi từ cửa hậu sơn đi ra, Lý Cương nhìn đội xe vận chuyển vũ khí, buông một tiếng cảm thán:

“Đội xe này về sau đừng đi qua Ngọc Sơn nữa, hãy vòng qua Cẩm Tú cốc mà đi.”

Lý Thái gật đầu vâng lời, Lý Cương nói tiếp:

“Ta không đi tiếp nữa, tuổi cao rồi, sợ nhìn thấy những thứ ở đằng sau sẽ không ngủ yên được. Thanh Tước, không phải ngươi muốn đi nghe Hiên Nhân giảng bài sao? Đi đi. Thực ra ta rất hi vọng bệ hạ và thái tử cũng tới nghe, lý luận của ông ta có đường lối rõ ràng, rất nhiều điều là đúc kết từ cuộc nói chuyện về lao động sáng tạo nhân loại với Vân Diệp, chỉ là về sau được ông ta chứng minh càng tỉ mỉ hơn thôi.

Đem so với vô vi của Lão Tử, tự nhiên của Lão Trang, có nhiều điểm gần gũi. Đây là một môn học vấn lớn.

Thanh Tước, hiện giờ ngươi đang chui vào ngõ cụt, nghiên cứu không có tiến bộ, vậy hãy gác lại một bên, mở rộng tầm nhìn. Chuyện trên đời này thường một sự thông, vạn sự thông, con đường này không đi được thì tìm đường khác.”

Lý Thái khom người thụ giáo, dẫn gấu mèo chậm rãi rời đường lớn, men theo lối mòn quanh co về thư viện. Hắn biết Lý Cương không muốn đi cùng đường với mấy thứ hung khí kia.

Từ trong núi đi ra, Lý Thái đưa Lý Cương về nhà, rồi tới thẳng chỗ ở của Hi Mạt Đế Á. Vừa vào cửa, hắn đã ôm chầm lấy nàng cắn loạn như chó con.

Hi Mạt Đế Á kiêu ngạo đứng đó để Lý Thái làm mặt nàng ướt đẫm nước bọt. Tới khi hắn không chịu nổi nữa, cởi sạch y phục chỉ còn độc chiếc quần cộc, Hi Mạt Đế Á ôm lấy quần áo của Lý Thái, căn bản không thèm để ý tới tiếng gọi của hắn. Nàng chỉnh lại y phục rồi ngẩng đầu bỏ đi. Khi đóng cửa, nàng còn nói thêm:

“Đây là thánh địa của thư viện, không được làm chuyện bậy bạ giữa ban ngày. Lý Thanh Tước, ngoan ngoãn ngủ một giấc đi. Muốn dày vò th�� đợi tới tối tùy ngươi.”

Lý Thái cúi đầu nhìn tiểu đệ đệ, cười khổ một tiếng rồi nằm vật ra giường của Hi Mạt Đế Á. Ngửi mùi hương thơm ngát trên giường, lửa dục càng thịnh.

“Vân Thọ, ngươi nhất định phải nhìn cho kỹ. Tàng tinh của nam tử là nguồn sinh mệnh, cốc địa của nữ tử là mẹ của nhân thế, tàng tinh nạp khí...”

Vân Thọ ra khỏi cửa liền ném đôi búp bê sứ đi thật xa, rống lên với lão cung nữ chuyên trách giảng giải về chuyện nam nữ:

“Thứ này mà muốn giảng, ta giảng cho ngươi còn được ấy chứ. Ngươi cần gì, cứ nói ra. Ta không phải trẻ năm tuổi, thứ cần biết ta biết lâu rồi, thứ không cần biết ta cũng biết rồi. Muốn nhìn nữ nhân, chẳng lẽ ta không tìm được nữ nhân xinh đẹp mà phải nhìn ngươi? Dám tới gần ta, ta bán ngươi vào thanh lâu.”

Lão cung nữ uốn éo tấm thân béo núc cười nói:

“Vân Thọ, chỉ có nữ nhân mới được giảng giải về chuyện nam nữ, không thể là nam nhân, đó là quy củ. Giờ ngươi tới nhìn thân thể của ta, nghe ta giảng giải tỉ mỉ cho mà nghe. Đây không phải chuyện dâm tà, mà là chuyện nhân luân.

Vì sao người ta thường nói, thiếu niên dễ sa vào sắc dục mà hư hỏng? Đó là vì không hiểu thân thể của mình, làm bậy làm bạ khiến nhiều thiếu niên anh kiệt mất sớm, ngươi không muốn gặp phải chuyện đó chứ?”

Vân Thọ nhắm tịt mắt lại:

“Vì sao các ngươi lại xấu xí như thế? Nếu xinh đẹp một chút ta còn hứng thú nhìn, giờ nhìn ngươi, sau này ta nhìn nữ nhân khác thế nào đây?”

Lão cung nữ cười ha hả:

“Chúng tôi đều là nữ nhân xấu do hoàng gia tỉ mỉ chọn ra. Sở dĩ xấu là để các ngươi cho rằng thân thể nữ nhân chẳng qua là như thế, đạt được mục đích giảm thiểu dục vọng. Có điều, bản chất thực sự là như vậy, phụ nữ chỉ khác nhau ở khuôn mặt thôi, còn những chỗ khác thì chẳng có gì khác biệt.”

Vân Thọ hét lên một tiếng chạy khỏi phòng, hắn thực sự không muốn nhìn nữ nhân xấu v�� địch này nữa. Nghe giọng cười như lệnh vỡ của mụ, hắn càng chạy nhanh hơn.

Vân Thọ vừa chạy đi thì Tân Nguyệt xuất hiện ở cửa, trên tay cầm một tấm áo gấm Thục cực phẩm. Nàng bảo nha hoàn mặc cho lão cung nữ, rồi lại lấy một khay ngân tệ từ tay nha hoàn khác, đưa tới trước mặt lão cung nữ:

“Làm phiền tiên sinh rồi, khuyển tử ăn nói ngông cuồng, mong tiên sinh đừng để bụng.”

Lão cung nữ cười híp mắt:

“Nô tỳ vốn chuyên làm việc này mà, có thể làm thiếu gia khóa được lòng hươu dạ vượn là phúc của nô tỳ, phu nhân quá khách khí rồi.”

Nói rồi nhận lấy khay bạc, đổ vào túi của mình, cáo từ Tân Nguyệt, rời khỏi cửa hậu Vân gia, lên xe ngựa rời đi.

Tân Nguyệt che miệng cười trộm, cố nén vài tiếng cười mới miễn cưỡng nén được. Nàng tới tiền viện tìm nhi tử béo của mình, đoán chừng lúc này nó còn đang tức giận.

“Lý Tượng, hôm qua ta nhìn thấy một nữ nhân xấu.”

Vân Thọ suy sụp gục mặt trên bàn nói với Lý Tượng đang luyện tập bút lông:

“Chẳng có gì lạ, ta đoán chừng ngươi hẳn cũng đã nhìn thấy rồi, cắn răng cái là qua thôi.”

Lý Tượng người run lên, bút lông để lại vệt mực dài trên giấy.

Vân Thọ thấy vẻ mặt của hắn không bình thường, ngẩng đầu lên:

“Chẳng lẽ ngươi cũng thấy rồi?”

“Đó là lễ pháp, không nhìn không được.”

Lý Tượng tận lực tỏ ra lạnh nhạt.

“Khi ta thấy nữ nhân già đó cởi sạch thì không chịu nổi nữa, ngươi chịu đựng được đến đâu?”

Vân Thọ tức thì trở nên hưng phấn hẳn lên:

“Thảm hơn ngươi, khi đó ta bị trói trên ghế, xem hết toàn bộ.”

Lý Tượng gác bút lông, lúc này không viết nổi nữa:

“Bội phục! Huynh đài, tiểu đệ nhìn xong nôn hết cơm ba ngày, lão huynh lại nhìn từ đầu tới cuối, thật ghê gớm, quả nhiên là đứng đầu đám huynh đệ chúng ta, bội phục, bội phục.”

Vân Thọ lần đầu nhìn Lý Tượng, người vốn nhút nhát, bằng một ánh mắt khác.

“Ta không giống ngươi, không thích thì có thể bỏ chạy. Ta không chạy được, nếu chạy, tương lai không thể cứu mẹ ta khỏi nước lửa.”

Lý Tượng đau khổ nói ra lý do mình không thể không nhìn:

“Vì sao lại như thế chứ?”

Vân Thọ thắc mắc:

“Thứ này có nguồn gốc, quy củ tuy thuộc hoàng gia, nhưng lại không phải do hoàng gia tự mình đặt ra. Nghe nói là để đề phòng chúng ta vì nữ sắc làm hỏng chuyện, vứt bỏ lý tưởng của mình. Ngươi cẩn thận, bọn họ định ra quy củ cực ghê gớm, nghe đâu tới bảy mươi sáu điều, hiện giờ vẫn còn đang hoàn thiện.”

Lý Tượng vén áo bào ngồi xuống ghế, nhìn Vân Thọ nhũn ra như con giun, phải cảnh báo:

“Ta lại chẳng phải hoàng tử, tương lai nhất định ta phải làm đại tướng quân, rời nhà càng xa càng tốt, giống cha ta, chạy đến chân trời, không ai gây phiền phức cho ta được nữa.”

Lý Tượng trừng mắt lên:

“Chẳng lẽ ngươi không nhớ mẹ ngươi à?”

“Ngươi không biết à, rời xa mẹ thì nhớ nhung, ở gần chỉ muốn chạy đi. Ngươi nhìn ta bây giờ, rất nhớ cha ta, lại chỉ muốn tránh xa mẹ ta.”

“Câu này nói không sai, sao hôm nay lại tới nhà ta? Ta biết ngươi không tới thăm ta, Yên Dung cùng cha ta vào cung, ngươi không gặp được đâu.”

Lý Tượng thuận miệng ứng phó với Vân Thọ:

“Ngươi biết Lý Nghĩ Phù chiêm sự nội phủ không?”

Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free