Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1305:

Địch Nhân Kiệt lắc đầu: – Không phải, nghe nói là sư phụ của vãn bối. Hay là tiền bối cứ đi tìm sư phụ vãn bối mà báo thù?

Hắc y nữ tử lạnh lùng đáp: – Sư phụ ngươi đã là Tân Mỵ Nhân trưởng thành, ta cần làm gì? Ta cần một đứa con của Tân Mỵ Nhân còn chưa lớn, tốt nhất là con gái.

Địch Nhân Kiệt cười hì hì: – Tiền bối ép người đến mức này mà lại không dám đi tìm sư phụ ta? Không sợ sư phụ ta quay về tìm tiền bối tính sổ sao?

Tiểu Vũ cười duyên: – Ngốc ạ, chàng còn chưa nhìn ra đây là nợ phong lưu của sư phụ sao? Sư phụ nợ người ta một đứa con, nên người ta mới không vui mà tìm đến chúng ta. Cha nợ con trả, đến tìm chúng ta là phải rồi.

Hắc y nữ tử mắt tóe lửa: – Ngươi, một kẻ Bách Biến Yêu Mị, cũng có thể trả nổi sao?

– Đó là chuyện của bọn ta, không cần ngươi bận tâm. À mà, sư phụ ta có thứ này muốn tặng ngươi, nhận lấy đi!

Tiểu Vũ nói xong, ném quả cầu đen xì mà Địch Nhân Kiệt vừa đưa nàng về phía hắc y nữ tử. Chẳng có gì lạ, chỉ là trên quả cầu có đốm lửa lập lòe.

Hắc y nữ tử định đưa tay nhận lấy, chợt thấy Địch Nhân Kiệt đã kéo Tiểu Vũ nấp sau giả sơn. Nàng lập tức biết đây không phải thứ tốt lành, liền lách người trốn sau cây liễu. Chỉ nghe một tiếng "uỳnh" long trời, mảnh vụn thuốc nổ và đá vụn bay tứ tung, làm cây liễu bên ao thủng lỗ chỗ.

Khói tan hết, Địch Nhân Kiệt cầm yến sỉ nỏ tìm kiếm hắc y nữ tử, nhưng chẳng thấy bóng dáng nàng đâu. Gia tướng nghe động tĩnh liền ùa tới. Lúc này, Địch Nhân Kiệt mới đón Tiểu Vũ ra. Tâm trạng hắn rất tệ, bởi đứa con còn đang trong bụng mà đã có kẻ nhắm vào rồi.

Tiểu Vũ lại rất bình tĩnh, bất kể là ai cũng khó mà liên hệ người phụ nữ tuyệt sắc này với nữ tử vừa rồi đã dùng mọi cách để giết người.

– Đó là pháo trúc kiểu mới.

Địch Nhân Kiệt giải thích với mẫu thân đang kinh hoàng suýt chết như vậy.

Sau khi bị mắng mỏ không biết bao nhiêu lần, Địch Nhân Kiệt định đưa Tiểu Vũ tới thư viện ở vài ngày. Vũng máu sau cây liễu và chiếc mũ màn che bỏ lại kia cho thấy hắn đã kết thù với đối phương, ở lại nhà lúc này sẽ khiến người thân gặp họa.

Tiểu Vũ không muốn ở trong địa đạo. Địa đạo của Vân gia tuy điều kiện khá tốt, nhưng nàng lại ghét bóng tối. Địch Nhân Kiệt đành đưa nàng tới chỗ Hỏa Trú. Đề nghị này được Tiểu Vũ nhiệt liệt tán thành, bởi trước đây, dù thế nào đi nữa, Địch Nhân Kiệt cũng không muốn nàng bén mảng tới mê lâm xem nhện độc.

Mê lâm hiện đã hoàn toàn trở thành một tử lâm, khắp nơi giăng đầy mạng nhện, nhện cũng ngày càng lớn. Đặc biệt, hơn trăm con bọ cạp lớn được thư viện mang về từ Thiên Sơn, chúng dường như rất thích nghi với mê lâm.

Hỏa Trú đeo găng tay, bắt một con bọ cạp to bằng bàn tay, cho đuôi nó vào bình pha lê rồi rạch nhẹ. Một dịch thể trong suốt chảy ra từ đuôi, đó chính là nọc độc bọ cạp. Mỗi con bọ cạp được cho tiết độc ba lần, khi thấy chúng tỏ ra kiệt quệ thì mới thay con khác.

Cứ thế, Hỏa Trú làm cho đến khi đầy một bình mới thôi. Hắn giơ chân đá nhẹ con nhện đang bò lên bàn chân, bởi hiện tại không phải lúc lấy độc nhện nên hắn không thèm để mắt tới.

Hắn tiếc nuối nhìn bức tường chắn. Con số trên đó đã mọc đầy rêu, lâu lắm không ai tới, không biết cơ quan bên trong còn hoạt động tốt không. Những độc vật ở sâu trong mê trận mới là thứ tốt nhất, tiếc là hắn chưa thể vào được. Chờ khi áo giáp sắt làm xong, hắn mới có thể tiến vào xem xét.

Một con bọ cạp đỏ rực từ ống tay áo hắn bò ra, quẫy cái đuôi to lớn rồi lại chui vào. Đây mới là bản mệnh độc vật của hắn, đã lãng phí sáu năm dùng máu mình để nuôi dưỡng con vật cưng này. Hắn kéo con bọ cạp ra khỏi tay áo, búng nhẹ vào đuôi nó. Con bọ cạp dùng đuôi gãi gãi da hắn, cái đuôi to lớn đó hóa ra chỉ là đồ trang trí, chẳng có tí nọc độc nào.

Khi xưa phát hiện ra điểm này, Hỏa Trú đã thương tâm gần chết. Bởi lẽ, bất kể là từ hình thái hay khí thế, đây đều phải là một thứ kịch độc. Cái đuôi mọc lớp lông đỏ rực, ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi.

Trừ mình, Vân Diệp, Tôn Tư Mạc, còn ai biết được thứ này chỉ có thể đem xào mỡ?

Không biết vấn đề xảy ra ở đâu, vì sao con bọ cạp kịch độc mà hắn dốc tâm huyết nuôi dưỡng suốt sáu năm trời lại thành phế vật. Hỏa Trú tìm hiểu mãi mà vẫn còn là một câu đố.

Tiếng chuông kêu vang sáu lần. Địch Nhân Kiệt tới rồi. Hắn thầm nghĩ, tên này lúc nào cũng tới lấy mật ong, đã bảo bao nhiêu lần rồi, hiện giờ chưa phải lúc thu hoạch mật, sao vẫn còn đến?

Hỏa Trú hiện giờ càng lúc càng trở nên cô độc. Nếu có thể, hắn chẳng muốn gặp bất cứ ai. Mười ngày nửa tháng không nói với thê tử một câu là chuyện thường tình. Hiện giờ con đã vào tiểu học, nên thê tử đã chuyển ra ngoài để tiện chăm sóc con. Cả mê lâm chỉ còn một mình hắn nuôi độc vật. Thức ăn trong mê lâm ngày càng khan hiếm, cần phải ném thức ăn vào. Hắn rất lo nếu cứ nuôi kiểu này, tất cả độc vật cuối cùng sẽ trở thành những con thú cưng vô hại.

Hắn lấy trong lồng ra một con thỏ, vừa đặt xuống đất thì một cái đuôi thò lên và đâm thẳng vào con thỏ. Con thỏ co giật. Vô số bọ cạp lớn nhỏ từ trong đống đá chui ra, bò lên người con thỏ.

Tiếng chuông lại vang lên lần nữa. Hỏa Trú bực mình đứng dậy, men theo con đường nhỏ lát đá dẫn tới cửa mê trận. Từ xa, hắn thấy Tiểu Vũ đang đứng bên cạnh Địch Nhân Kiệt, bất giác nhíu mày.

– Hỏa Trú đại ca, đừng nhíu mày chứ. Tiểu muội bất đắc dĩ nên mới phải tới chỗ huynh lánh nạn đây.

Tiểu Vũ nhìn con bọ cạp đỏ đang diễu võ giương oai trên vai Hỏa Trú, mặt nàng hơi tái đi.

– Đã có thai rồi mà không biết quý trọng bản thân, còn mò đến mê lâm nghịch ng��m. Đúng là... Thôi được rồi, đã tới thì vào đi. Mật ong ở chỗ ta không còn nhiều, nếu thèm thì cứ mang đi trước một ít, mật ong mới thì phải sang tháng sau mới có.

Hỏa Trú không tin có ai ép được hai vợ chồng này vào đường cùng.

Theo Hỏa Trú vào mê lâm, Tiểu Vũ chu môi làm nũng:

– Thật đó, Hỏa Trú đại ca, có một ác bà nương muốn cướp đứa con trong bụng muội. Ả còn nói muội là Bách Biến Yêu Mị, gọi Tiểu Kiệt là Tân Mỵ Nhân. Ả có võ công rất lợi hại, gia tướng không tài nào đánh lại được. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có trốn ở chỗ huynh là an toàn nhất.

– Hả? Lại có nữ nhân như vậy sao? Theo lời muội nói thì các ngươi đã từng gặp người phụ nữ này rồi ư? Hàn Triệt nói hầu gia là Tân Mỵ Nhân, vậy sao ả lại bảo Tiểu Kiệt cũng là Tân Mỵ Nhân?

Hỏa Trú tức thì nổi hứng thú, hắn rất muốn gặp người phụ nữ thần bí này.

– Đúng thế, ngày muội thành thân, ả đã tới chúc mừng. Nhưng khi đi, ả bỏ lại một câu nói rằng muốn mang đứa con của muội đi, cực kỳ đáng ghét! Hỏa Trú đại ca, huynh phải giúp muội bắt nữ nhân này về làm thức ăn cho nhện!

Địch Nhân Kiệt nhìn trái phải, lo lắng hỏi:

– Hỏa Trú đại ca, lần trước đệ tới còn rất nhiều độc vật, sao hiện giờ không thấy con nào?

Hỏa Trú lấy từ trong túi áo ra một cái còi rồi thổi lên. Chỉ thấy từ trong bụi cỏ, trên cành cây, trong đống đá lộn xộn và dưới đất, vô số bọ cạp, nhện chui ra. Đó chính là thành tựu của hắn trong mấy năm qua. Bằng cách không ngừng cho chúng thức ăn, ban đầu đám độc vật này chẳng thèm để ý tới tiếng còi khe khẽ. Dần dần, chúng nghe tiếng còi là xuất hiện, hơn nữa còn làm trái cả tập tính sinh hoạt ngày ngủ đêm hoạt động của chúng.

Phàm là nữ nhân đều chẳng có thiện cảm với những thứ này. Tiểu Vũ cẩn thận nâng bụng theo sau Hỏa Trú, không dám bước sai dù chỉ một bước. Nàng luôn miệng trách móc Địch Nhân Kiệt vì tự dưng lại bảo Hỏa Trú gọi độc vật ra.

Khi gặp người nhà mình, Tiểu Vũ lập tức khôi phục bộ dạng cô gái nhỏ, nói: – Lý Khách Sư đệ đệ Lý Tịnh nuôi chim, nghe nói chim chóc từ Vị Thủy tới Trường An đều biết ông ta. Huynh thì l���i nuôi độc vật, chắc danh tiếng lẫy lừng của huynh giờ đây cũng đã vang khắp thiên hạ như Lý Khách Sư rồi. Hỏa Trú hừ một tiếng: – Ta không thích người khác biết mình, chỉ muốn yên tĩnh sống ở đây là được. Hắn không muốn Tiểu Vũ nhiều chuyện, làm xáo trộn cuộc sống của mình.

Bản văn này đã được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free