Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1304:

Một Lý Tượng xuất hiện thôi đã khiến Lý Nhị đau đớn khôn cùng, nếu thêm vài đứa nữa, e rằng ông sẽ phát điên mất. Phú quý chẳng quá ba đời, thiếu niên là tương lai của đế quốc, giờ đã đến lúc tính toán cho đường dài.

Mỗi ngày đến điện Lưỡng Nghi thăm Hủy Tử là thói quen bất biến của Lý Nhị. Dù không muốn thấy ái nữ ngày càng tiều tụy nhưng ông không đành lòng bỏ mặc. Mỗi ngày nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của khuê nữ, nỗi bi thương lại dâng trào tận đáy lòng.

Từ phòng khuê nữ bước ra, Lý Nhị đứng trước bức giang sơn xã tắc đồ hồi lâu không nói. Hóa ra, vị thiên tử quyền uy nhất thiên hạ cũng chẳng có chút thể diện nào trước cõi sinh tử.

– Trẫm hận không thể chịu thay con mình.

Lý Nhị thở dài.

– Bệ hạ cớ gì lại nói lời ấy? Bệnh tình công chúa không phải là không có thuốc chữa. Đại Đường cương vực vạn dặm, kỳ nhân dị sĩ vô số, Bệ hạ chỉ cần hạ một chiếu thư, ắt có người tài nguyện san sẻ ưu lo cho Bệ hạ.

Lý Nhị nghe Chử Toại Lương nói xong, lập tức đến bàn vung bút viết chiếu thư, rồi đưa cho Chử Toại Lương:

– Cầm lấy, đem người về cho trẫm! Ai có tài mà không đến, giết!

Mắt Chử Toại Lương ánh lên niềm vui, khom người lĩnh chỉ, vội vã rời cung Vạn Dân, lập tức đến Trung Thư tỉnh chuẩn bị đóng dấu và phát đi khắp thiên hạ. Phòng Huyền Linh xem xong, dặn dò:

– Bớt giết chóc đi, Bệ hạ đang trong cơn "có bệnh vái tứ phương", khi tỉnh táo lại e rằng ông sẽ gặp bất lợi.

Chử Toại Lương chỉ tay lên trời:

– Lòng ta có trời đất chứng giám.

Phòng Huyền Linh gật đầu không nói thêm nữa, như thể vừa xử lý xong một việc công vô cùng bình thường.

Long Hổ Sơn có thuốc bất tử, đó là do Trương Đạo Lăng truyền lại, nghe nói có thể cải tử hoàn sinh. Đó là bí truyền, là bí mật của Long Hổ Sơn, nhưng bí mật này đã bị Chử Toại Lương biết được khi ông ta mua một cuốn sách cũ bên đường.

Hiện giờ ông ta muốn các đạo sĩ Long Hổ Sơn ra tay, dâng thuốc bất tử để cứu chữa công chúa. Bí mật này Chử Toại Lương cũng từng nói với hoàng đế, nhưng Lý Nhị chỉ cười thôi. Nếu có thứ thần kỳ ấy thật, nó đã chẳng tồn tại trên thế gian này. Ngay khi được phát hiện, thứ thuốc ấy hẳn đã bị người ta tranh nhau uống sạch rồi, thế mới hợp tình hợp lý. Việc Long Hổ Sơn giữ được bí mật này suốt tám trăm năm đúng là hoang đường.

Hiện giờ thì khác, Lý Nhị đã tuyệt vọng với bệnh tình của Hủy Tử. Thần y Tôn Tư Mạc cũng đã bó tay, chỉ đành cầu thần linh. Bất kể linh nghiệm hay không, Lý Nhị đều muốn thử.

Nếu đã là chí bảo của Long Hổ Sơn, họ tất nhiên sẽ kịch liệt ph���n đối. Cho nên Phòng Huyền Linh mới khuyến cáo, e là Đại sư huynh Tham Thương của Long Hổ Sơn phải tới kinh thành một chuyến.

– Đạo gia ta dốc sức xây dựng thần cung, đạo quán khắp thiên hạ không ngừng cung ứng tài phú, tiền bối Đạo gia càng tiêu hết hơn bảy trăm năm tích trữ. Nếu Long Hổ Sơn tự cho rằng mình là hậu duệ thần linh mà không thèm để ý, chúng ta cũng chẳng cần màng đến họ.

Viên Thiên Cương ngồi trên bồ đoàn nghe đạo sĩ bẩm báo xong, thần sắc không đổi, thái độ lạnh lùng khiến đạo sĩ kia đứng sững người tại chỗ.

Dù sao thì bão tố cũng sẽ tới. Nếu triều đình muốn lấy Long Hổ Sơn và Ngũ Đấu Mễ giáo ra làm gương, Viên Thiên Cương muốn đứng ngoài cuộc. Chỉ cần vượt qua được mấy năm ban đầu, một khi thần cung xây xong, sẽ không còn lo ngại bị triều đình hạn chế truyền giáo nữa, Đạo gia ắt hưng thịnh.

Tiểu Vũ vào cung thăm Hủy Tử, sau khi về tâm trạng rất tồi tệ. Hủy Tử là học trò của nàng, nhìn Hủy Tử yếu ớt đến cực điểm, Tiểu Vũ đột nhiên nhớ lại hai câu thơ sư phụ từng ngâm khi hoa mai rơi xuống đất: "Linh lạc thành nê niễn tác trần, chích hữu hương như cố."

"Khi rụng thành bùn hóa bụi bay, Vẫn có hương như cũ."

Mặc dù giữa mùa hè, tâm trạng Tiểu Vũ lại ảm đạm như mùa đông. Một cô gái vốn như tinh linh, nay dù tiều tụy đến biến dạng, vẫn nở nụ cười. Vì gầy gò nên đôi mắt nàng to bất thường, nụ cười, lời nói vẫn yêu kiều, dường như có hương thầm lan tỏa.

Tiểu Vũ, một phụ nhân đang mang thai, chắp tay sau lưng đứng bên ao sen, dáng vẻ có phần buồn cười. Nhưng trên khuôn mặt nàng lại phủ một lớp sương băng. Vừa rồi rời hoàng cung, nàng thấy chiếu thư dán trên đường Chu Tước. Tiểu Vũ nhận ra sát khí ngùn ngụt ẩn chứa trong chiếu thư ấy, không biết lần này người nào của Đạo gia bị đồ sát. Tiểu Vũ lo lắng cho Vân gia, Tôn đạo trưởng cũng đã bó tay, hoàng đế đành cầu thần linh, mà trừ Phật Đạo ra, Vân gia là một trong những thế lực gần thần linh nhất.

– Không thể, không thể là sư phụ. Thời gian, địa điểm đều không đúng, hơn nữa không khí cũng không hề phù hợp. Chiếu thư ở kinh thành chỉ có mười hai cái, chẳng thấm vào đâu so với một thành của Giang Tây Nam đạo...

Địch Nhân Kiệt nói được một nửa liền dừng lại, Tiểu Vũ xoay người qua, nở một nụ cười ẩn chứa nỗi u buồn:

– Nói tiếp đi, sao không nói nữa? Nói hết lời chàng muốn nói ra, thiếp cần biết rõ mục tiêu là ai mới có thể yên tâm. Sư phụ giao phó cả nhà lớn nhỏ cho chúng ta chăm sóc, không thể có chút sai sót nào.

Địch Nhân Kiệt cười khổ:

– Xem ra Long Hổ Sơn sắp gặp họa lớn rồi. Bệ hạ bệnh nặng vái tứ phương, sư phụ nói Hủy Tử không sống quá tuổi cập kê, cớ gì còn phải làm khổ mình như vậy? Chẳng lẽ Bệ hạ không tin lời cả Tôn tiên sinh và sư phụ sao?

Tiểu Vũ xoa bụng:

– Chuyện này không liên quan gì tới tín nhiệm. Bệ hạ yêu con, không chấp nhận cái chết của con, dùng quyền lực của mình để tìm kiếm chút hy vọng mong manh cho Hủy Tử. Đổi lại là thiếp thì thiếp đã làm từ lâu rồi. Vì con, dù có làm máu chảy thành sông cũng chẳng hề gì.

Địch Nhân Kiệt càu nhàu, vội bịt miệng Tiểu Vũ lại, tức giận nói:

– Con chúng ta nhất định sẽ sinh ra thật khỏe mạnh, nàng cũng sẽ bình an, không xuất hiện chuyện đó đâu.

Tiểu Vũ gạt tay Địch Nhân Ki��t ra, khẽ hôn hắn một cái, vui vẻ nói:

– Thế mới đúng. Chúng ta sống cuộc đời chúng ta. Long Hổ Sơn từ thời Trương Đạo Lăng đã tích lũy bao nhiêu nhân mạch suốt mấy trăm năm, nhất định sẽ có cách ứng phó. Chàng đi tra cái vụ án phân thây đó đi, nói thiếp nghe, thiếp góp ý cho. Gần đây buồn chán, sau khi thăm Hủy Tử tâm trạng rất tồi tệ, thay đổi không khí một chút, nói xem...

– Không nói. Đây là vụ án của ta. Lần trước nói với nàng vụ án trâm bạc, bị nàng nói toẹt ra manh mối, khiến ta mất mặt. Giờ nàng có thai, không nên nghe những vụ án đẫm máu thế này.

Khi Địch Nhân Kiệt ôm lấy Tiểu Vũ, đột nhiên cảm giác người nàng cứng đờ.

Kinh ngạc buông Tiểu Vũ ra, thấy mặt nàng tím tái, trợn mắt nhìn ra phía sau. Y vội quay đầu theo, chỉ thấy một nữ tử áo đen đội mũ màn che đứng dưới cây liễu bên hồ, đôi mắt lạnh băng đang nhìn chằm chằm vợ chồng y.

Địch Nhân Kiệt định hỏi thì Tiểu Vũ nói:

– Chính nữ nhân này nói với thiếp muốn mang con chúng ta đi.

Địch Nhân Kiệt cười ha hả chắn trước người Tiểu Vũ, chắp tay nói:

– Thì ra là tiền bối hạ cố đến đây, Địch Nhân Kiệt thất lễ rồi. Xin hỏi tiền bối tôn tính đại danh là gì?

Nữ tử kia không đáp, nhưng thình lình vọt tới. Cùng lúc đó, một mũi nỏ màu hồng bất ngờ xuất hiện từ tay Địch Nhân Kiệt, bắn vào cây liễu sau lưng nữ tử. Đuôi nỏ còn rung rinh, nếu nữ tử đó chậm một chút thôi, mũi nỏ kia đã ghim vào yết hầu.

Tiểu Vũ phất tay áo, một chiếc nỏ Yến Sỉ màu hồng xuất hiện trong tay. Nàng lần nữa nhắm vào nữ tử áo đen, đồng thời không chút do dự bóp cò, toàn bộ số nỏ tiễn bắn ra cùng lúc.

Phụt phụt, nỏ tiễn ghim vào một cái bàn. Nữ tử kia vứt bàn đi, cười lạnh:

– Ngươi không thoát được đâu. Con của ngươi phải giao cho ta. Đó là món nợ của Bạch Ngọc Kinh các ngươi.

– Sao lại ra tay với tiền bối!

Địch Nhân Kiệt mắng, nắm lấy nỏ Yến Sỉ của Tiểu Vũ ném sang một bên. Tiểu Vũ cúi đầu xuống. Địch Nhân Kiệt lần nữa thi lễ:

– Chúng tôi chưa bao giờ nhận mình là đệ tử của Bạch Ngọc Kinh, có phải tiền bối nhận nhầm rồi không?

Đồng tử của nữ tử áo đen co rụt lại:

– Ngươi là Tân Mị Nhân đời này?

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, trân trọng từng câu chữ để mang đến trải nghiệm độc đáo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free