(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 131:
Nợ của người ta thì thế nào cũng phải trả, vả lại nợ đám Lý Hiểu Cung, Vương Khuê thì không thể nào bỏ chạy được. Chính vì thế, Vân Diệp đã chứng kiến cảnh bắt cóc ngay trước cửa hoàng cung. Lão Trang và Lưu Tiến Bảo bị trói giãy giụa như con sâu trên đất, còn mấy hán tử vai u thịt bắp thì cười hăng hắc vây lại.
Xe ngựa nhà Lão Lý quả không tệ, chẳng những rộng rãi mà còn khảm đầy châu ngọc, đệm ngồi phía dưới không biết làm bằng chất liệu gì nhưng êm ái vô cùng. Y lấy bình rượu bạc từ trên giá xuống, chẳng cần chén, cứ thế mà tu. Rượu có hơi chua chát nhưng dư vị kéo dài, đúng là rượu Ba Tư chính tông.
Rượu ngon, hiện giờ y rất cần rượu để an ủi thần kinh đang bị kích thích. Nhớ lại cảnh Trường Tôn hoàng hậu lén lút nhìn trộm phía bình phong, y không cần nói cũng biết Lý Nhị đang ở phía sau quan sát mình. Trước kia y còn lo lắng, giờ thì không cần nữa. Lão tử đếch chơi nữa, chơi không nổi! Trò mà hơi chút là mất đầu thì một người chơi nổi mấy lần chứ?
Làm hầu gia thế này là tốt rồi, không cần ảo tưởng những tước vị cao hơn nữa. Lý Nhị cũng chẳng ban cho y tước vị nào cao hơn đâu. Biết bao người đến khi sắp chết cũng chẳng kiếm nổi tước hầu. Nhớ lại Phi tướng quân Lý Quảng trong cuộc chiến cuối cùng với Hung Nô, bị ngựa dẫm nát bét mà cũng chẳng được phong tước vị, y lại càng thấy tâm thái mình bình tĩnh hơn, không nghĩ tới những thứ vô ích đó nữa.
Xe ngựa đỗ ��� cổng Hà Gian quận vương phủ, có quản gia đợi sẵn.
Vân Diệp nhảy xuống xe ngựa, Trang Tam Đình và Lưu Kim Bảo cũng theo sau. Lão Trang lửa giận bừng bừng, ánh mắt luôn vô ý liếc nhìn tổng quản thị vệ của vương phủ.
Đều là người trong quân cả, sớm nghe Lý Hoài Nhân kể về vị tổng quản ở nhà hắn. Người này là cao thủ ba lần từ đống xác người bò ra, tuy không có bản lĩnh gì đặc thù, nhưng trên chiến trường, rất nhiều thị vệ tài giỏi hơn, thông minh hơn đều đã chết, chỉ có hắn còn sống sót.
Lý Hoài Nhân kể cha hắn từng nói, trên chiến trường, chỉ cần tham gia chiến đấu và sống sót được thì đều là bảo bối. Đặc biệt là tổng quản thị vệ nhà hắn, lần trước ở Giang Nam, nếu không nhờ hắn cơ trí, đừng nói Lý Hiếu Cung trúng ba mũi tên, e rằng đã bị bắn thành nhím rồi.
Bão Hiền Đường, đây là nơi Lý Hiếu Cung tổ chức đại yến. Lão Lý là người hào sảng, dường như đã sớm quên chuyện mời Vân Diệp ăn châu chấu, nắm tay y giới thiệu từng vị khách một khắp phòng.
Vân Diệp đã quyết định không tham dự chính sự nữa, cho nên y chỉ lấy lễ vãn bối bái kiến các vị đại lão. Quá ân cần sẽ khiến người ta hiểu lầm, cho rằng Vân hầu về sau sẽ thi triển bản lĩnh ở triều đường. Lý Hiếu Cung giới thiệu một lượt, nhưng y ngay cả tên cũng lười nhớ. Ai lớn tuổi thì gọi là bá bá, ít tuổi thì gọi thúc thúc, xưng hô dựa vào râu của bọn họ.
Nắm được bí kíp tuyệt thế này, Vân Diệp có thể ứng phó suôn sẻ trong mọi trường hợp xã giao:
– A, Lưu bá bá thân thể vẫn khỏe mạnh, thật đáng mừng! Lý Cương và Lý Sơn Trường cứ giục vãn bối mời người tới giảng bài, nếu người không đi, vãn bối e rằng khó giữ được hai chân.
– Hồ bá bá là hùng tài một đời, tiểu chất xin được thi lễ. Người cũng biết đó, nhà tiểu tử bần hàn, nếu có việc gì cần bổ sung tiền bạc cho gia đình, mong bá bá đừng quên tiểu chất một phần.
Vị này là Kim bộ lang trung, tước vị không cao nhưng lại nắm giữ giao dịch của cả thiên hạ. Nói cách khác, bất kể gia tộc nào muốn làm ăn ngầm thì đều không thể tránh khỏi lão huynh này. Trong tay ông ta nắm giữ mạch máu của các gia t���c, là chỗ béo bở nhất nhưng cũng là nghề nguy hiểm nhất thiên hạ. Nghe nói vị tiền nhiệm mới qua đời cách đây hai tháng.
– Hòa thượng thúc thúc? Hả? Cái gì? Hòa thượng?
Tửu yến của Lý gia sao lại có hòa thượng? Tuy nói hiện giờ đang gặp thiên tai, tửu yến tổ chức đơn giản một chút, nhưng cũng không thiếu rượu thịt. Một vị hòa thượng không những ăn to uống lớn, lại còn coi như không có ai bên cạnh, thật quá ngông nghênh. Có điều xung quanh chẳng ai để ý, từ điểm này có thể biết con lừa trọc kia không dễ chơi, tránh xa thì hơn.
– Giác Viên đại sư, rượu thịt hôm nay có hơi giảm bớt một chút, mong đại sư không trách.
Lý Hiếu Cung đang xin lỗi hòa thượng ư? Vân Diệp thất kinh, không biết lai lịch của người ta thì làm sao tiếp xúc, vội vàng tìm người hỏi rõ.
Kéo Lý Hoài Hiển, đại ca của Lý Hoài Nhân, hỏi nửa ngày trời mới rõ vị này là Giác Viễn tăng, một trong những côn tăng lừng lẫy của Thiếu Lâm tự. Nhìn thấy ông ta, Vân Diệp lại nhớ tới Đàn Ấn hòa thượng đáng sợ ở Mạch Tích Sơn.
– Thập bát côn tăng từng cứu sống bệ hạ thật sao?
– Nghe ở đâu nói lung tung đấy? Bệ hạ mà lâm vào cảnh cần bọn họ tới cứu thì đám người chúng ta chẳng bằng chết sạch cho xong! Vả lại chỉ có mười ba côn tăng thôi, thử kiếm thêm năm người nữa xem? Giống như nhà ngươi đó, bộ hạ có vũ khí mà trên 50 thì ngươi gặp phải phiền toái gì?
– Bọn họ đâu có phải là hộ viện chứ, Hoài Hiền huynh! Thế này là tát vào mặt đệ rồi. Hộ viện của Thiếu Lâm thì được dự tiệc, vì sao hộ viện nhà đệ lại phải ngồi ngoài sân ăn cơm?
Lý Hoài Hiển chỉ muốn bóp chết Vân Diệp. Hộ viện nhà ai mà chẳng ăn cơm ngoài sân, ngươi còn nói ông ổng lên như thế, chỉ e Giác Viễn ở phía bên kia nghe thấy mất rồi.
Quả nhiên Giác Viễn đặt đũa xuống, bước tới trước mặt Vân Diệp chắp tay nói:
– Bần tăng Giác Viễn xin ra mắt Vân hầu.
– Đại sư đa lễ rồi. Tiểu hầu nghe nói Thiếu Lâm tự giới luật nghiêm ngặt, vì sao đại sư lại không kiêng rượu thịt?
Vừa mới mở lời, Vân Diệp đã chất vấn. Y cảm thấy mình hơi giống vai phản diện trong tiểu thuyết, chỉ mong ngàn vạn lần đừng để tên hòa thượng này đánh cho là được. Nghĩ tới kết cục của vai phản diện, lòng y lại hồi hộp.
Y chưa bao giờ thích hòa thượng, bất kể là trước kia hay hiện tại.
– Bần tăng là võ tăng, theo tự quy không cần kiêng rượu thịt. Người luyện võ cần gân khỏe xương cứng, chỉ ăn chay thì không đủ sức.
Giác Viễn không đẹp trai như Lý Liên Kiệt, cũng không thú vị như Lý Liên Kiệt, cứ ngớ ngẩn làm người ta ghét.
– Chắc vậy không? Khi bản hầu du lãm Mạch Tích Sơn, có gặp Đàn Ấn đại sư và trò chuyện rất lâu. Đại sư quanh năm ăn chay mà vẫn cứ khỏe khoắn. Giác Viễn đại sư đã so tài với Đàn Ấn đại sư chưa?
Giác Viễn ngẩng đầu nhìn Vân Diệp, hai con mắt đầy tinh khí như vực sâu, khiến người ta khiếp sợ.
Nhưng tiếc là hắn đã nhìn nhầm người. Vân Diệp giống như một con khỉ suốt ngày bị nhốt chung với hổ báo, rắn độc, sớm đã miễn dịch với loại áp lực tinh thần này rồi. Đối với Vân Diệp, chỉ số chịu áp lực của y ngay cả Lão Trình, Lão Ngưu cũng chẳng sánh nổi, nói gì tới người khác. Trừ khi hắn có đôi mắt của Trường Tôn hoàng hậu mới có thể khiến Vân Diệp cúi đầu.
Thái độ thản nhiên như không của Vân Diệp khiến Giác Viễn hơi bất ngờ. Cũng có những kẻ hoàn khố trong thành Trường An tìm hắn tỉ thí, tất cả đều bị hắn làm cho khiếp đảm. Đám đệ tử cao lương trí óc yếu đuối, dù thân thủ có cao hơn hắn, sau khi tâm thần bị đoạt mất thì cũng chỉ còn cách ngoan ngoãn chịu thua. Điều đó đã tạo nên danh hiệu cao thủ một đời cho hắn. Nếu không, trong cuộc tụ họp hôm nay, vương gia cả đống, công gia thành bầy, hầu gia khắp mặt đất, bá tước tử tước nhiều như chó, thì làm gì có vị trí cho hắn chứ?
Cảm thấy bị làm nhục, nhưng vì Vân Diệp và Đàn Ấn sư thúc là chỗ quen biết, Giác Viễn đành chắp tay trước ngực nói:
– Bần tăng chưa từng tỉ thí với Đàn Ấn sư thúc. Với thân thủ của bần tăng, vạn lần cũng không so được với sư thúc. Sư thúc là thủ tọa giới luật viện, địa vị tôn sùng, tu hành cao thâm, cũng sẽ không động võ cùng người khác.
Chẳng có chút cương liệt và ngạo khí của một người luyện võ, y hơi khinh bỉ hắn. Vân Diệp còn định gọi Lão Trang ra đấu đôi với hắn, tiện thể cho Huyền Trang ít tiền tài, ai ngờ hắn lại nhẫn nhịn được như thế. Nhẫn nhịn giỏi thế sao không đi luyện ninja rùa?
Vừa rồi, Lão Lý len lén nói với Vân Diệp rằng Huyền Trang đại sư đang ở thư phòng nói chuyện với Tiêu Vũ. Vị hòa thượng đó định đi Thiên Trúc lấy chân kinh, ý chí cực kỳ kiên định. Vân Diệp rất muốn bộ Đại Đường Tây Vực Ký ra đời, cho nên muốn tài trợ riêng cho Huyền Trang.
Hiện giờ, chuyện đi lấy kinh đang có xung đột với Đạo gia. Đạo gia có chỗ dựa là Lý gia mà họ cung phụng, đương nhiên muốn đàn áp Phật môn. Vừa nghe thấy Phật gia xuất hiện một người biến thái như Huyền Trang, chuyến xuất hành này có trục trặc cũng chẳng có gì lạ.
Nếu công khai tặng tiền tài trợ cho Huyền Trang đi lấy kinh, Vân Diệp sẽ đắc tội với một đám biến thái của Đạo gia. Nhất là sau khi đã thành bằng hữu với Lý Thuần Phong, y càng không tiện có qua lại với Phật môn. Nếu chẳng phải Viên Thiên Phương, sư phụ của Lý Thuần Phong, có cái thói xấu không việc gì cũng đi c��n xương cho y, thì y đã mời lão Viên tới thư viện giảng bài rồi. Chỉ cần ông ta không giảng trời tròn đất vuông là được, đừng gây họa cho Lý Nhị là được rồi, và đừng có trút những lý luận quái đản đó cho học sinh của y. Học sinh của y tương lai sẽ tự đi thăm dò trời có tròn không, đất có vuông không.
Giác Viễn làm người ta thất vọng quá. Có thể thấy Phật tổ cũng muốn Huyền Trang tay trắng đi Thiên Trúc, ngay cả khi Vân Diệp định gian lận cũng chẳng có cách nào. Pháp lực của Phật tổ thật vô biên, ép lịch sử sắp thay đổi quay về con đường vốn có.
Đang cảm khái thì vai y bị người ta vỗ một cái. Đó chính là Tiêu Vũ lão tiên sinh.
– Tiểu tử đang yên đang lành bày ra cái chủ ý xấu, khiến lão phu mấy ngày qua ăn cái gì cũng không ngon, dù sơn hào hải vị cũng thấy có vị châu chấu.
Lão tiên sinh bối phận cao vời, bình thường chẳng bao giờ nể mặt tiểu bối. Hơi một tí là quát mắng như cơm bữa, ngay cả Trường Tôn Vô Kỵ cũng khó tránh khỏi bị chỉ trích. Mình cứ cung kính thì hơn.
– Tiểu tử, lão phu hỏi ngươi, ngươi nói từng tới Thiên Trì của Tây Vương Mẫu, có thật không?
Lão tiên sinh rất nghiêm túc hỏi:
– Đương nhiên là thật. Huyền Trang đại sư nếu đi Thiên Trúc thì có một đoạn đường rất gần Thiên Trì. Nếu không đi quá vội, có thể ghé qua thăm thú. Nhưng xin nói trước, ở đó không có bốn mùa hoa không tàn đâu, chỉ có băng tuyết và đá mà thôi.
Vân Diệp vội vàng nói sự thật ra, tránh việc tương lai hắn ta bảo mình nói dối.
– A di đà phật, Vân hầu là người có phận lớn, ngay cả nơi ở của Tây Vương Mẫu cũng có duyên thấy, thật đáng mừng.
Huyền Trang không đẹp trai giống như trong TV. Y gầy, đen, chưa đi Thiên Trúc mà đã có ba phần giống người Thiên Trúc. Chẳng trách hắn ta tới đó như cá gặp nước, còn có may mắn cưỡi voi dạo thành phố cổ đại, khiến Vân Diệp hâm mộ.
– Vân hầu có biết bần tăng phải mất bao lâu mới tới được Thiên Trúc không?
– Đương nhiên biết, có điều đại sư tới cái quốc gia khắp nơi toàn bò đó làm gì? Nghe nói đại sư muốn cầu chân kinh, vậy thì tự mình bỏ công viết một quyển là xong. Đại sư xem đó, Lão Tử, Lão Trang người ta đều tự viết, viết xong thành thần cả. Nghe nói trong sa mạc Mặc Hãn Đức Dã cũng đang viết, sắp thành thần rồi. Bỏ công đi đường mấy năm, còn cửu tử nhất sinh, không bằng tự viết còn lãi hơn nhiều.
Lão tiên sinh nghe lời này lập tức đánh thịch một cái. Huyền Trang tay run bần bật như trúng gió, Giác Viễn mắt đỏ gay, nhưng vẫn nhịn được.
– Hầu gia không tin thần Phật sao?
– Ta chỉ tin vào tổ tiên của mình. Bởi họ đã dùng từng viên gạch kiến tạo nên thế giới của chúng ta, chẳng phải thần linh nào hết. Nếu như ta cần cảm tạ, vậy đó là cảm tạ tổ tiên, bốn mùa cung phụng không thiếu một ngày. Đó là sự tôn kính mà bọn họ xứng đáng có được.
Đối với Phật giáo, Vân Diệp trước giờ rất thiếu sùng kính. Không phải vì đi du lịch Mạch Tích Sơn bị quản lý đổi mất máy ảnh, mà là vì bọn họ chẳng làm gì. Chỉ cần tìm nơi cảnh sắc tuyệt đẹp ở Hoa Hạ này, thế nào cũng tìm thấy bóng dáng của họ. Tín đồ Phật giáo hiện giờ phải cảm tạ tổ tiên của họ đã để lại di sản phong phú, mới có các loại điện đường tuyệt mỹ cùng với vô số vé vào cửa giá chẳng thấp.
Y tôn trọng công sức lao động, nên y không ưa thần tiên. Hừ! Ngươi hỏng máy vi tính, ngươi gọi thợ hay đi thắp hương? Cho chọn đấy.
Đại Nhạn Tháp, hiện giờ Đại Đường còn chưa biết tới cái tên này. Nhưng một khi Huyền Trang du học về nước, sẽ có vạn người nghênh đón. Sau đó Huyền Trang nói thiếu một chỗ bảo tồn kinh Phật, rồi Đại Nhạn Tháp ra đời.
Thật quá thần kỳ! Chẳng lẽ sính ngoại là do tổ tiên di truyền cho chúng ta ư? Hay chính là do chúng ta có cái thói xấu đó? Phải chém đứt cái mầm mống này! Không có chùa Từ Ân thì lão nãi nãi đi đâu bái Phật? Lão nhân gia chỉ tin Phật trong cái tiểu điện đó mà thôi.
Huyền Trang hiện giờ còn chưa tới ba mươi, bất kể là danh vọng hay địa vị đều không thể so với Vân Diệp. Nếu như đợi hắn du học về, Vân Diệp chỉ có thể ngước nhìn mà thôi.
Lý Hiếu Cung dùng cái cớ trừng phạt Vân Diệp triệu tập một đám người tới đây để nâng đỡ Phật giáo. Điều này khiến Vân Diệp vô cùng phẫn nộ: khinh ta không biết gì sao?
Tiêu Vũ không ngờ lại muốn từ trong tay Vân Diệp bản đồ tuyến đường gần nhất từ Đại Đường tới Thiên Trúc. Não ông ta bị lừa đá rồi ư?
Vân Diệp có thể nói cho ông ta biết con đường gần nhất là từ Thổ Phiên xuyên qua Nepal (Ni Bạc Nhĩ) tới Thiên Trúc, hoặc từ Tuyền Châu ngồi thuyền tới Thiên Trúc. Cả hai đều tốt h��n việc ông ta phải đi vòng quá nửa Liên Xô. Chỉ nghĩ tới việc phải đi xa như vậy, Vân Diệp cũng đã cảm thấy đau chân thay cho Huyền Trang rồi.
Nhưng nếu không làm thế, đâu ra hai mươi quyển Đại Đường Tây Vực Ký? Đâu là sự nghiệp tung hoành Trung Á của Đại Đường? Cho nên cái gì giữ lại được cứ giữ. Lấy được kinh Đại Thừa hay không thì Vân Diệp không quan tâm. Cho dù Huyền Trang tự viết trên đường thì Vân Diệp càng vui mừng xuất bản giùm, tiện thể cho thêm phần trăm tiền xuất bản, với tiền đề là hắn ta phải mang Đại Đường Tây Vực Ký về.
Tiêu Vũ nổi giận, gạt tay Vân Diệp đang đỡ mình ra, chỉ mặt Vân Diệp mà há miệng nửa ngày trời không nói được một chữ. Vân Diệp nói không sai, Lão Tử cưỡi trâu xanh rời Hàm Cốc Quan viết Đạo Đức Kinh lưu danh vạn đời, sau đó được tôn là thần. Trang Tử viết Tiêu Dao Du rồi thành tiên. Khổng Tử có Luận Ngữ mà thành danh. Tên Mao Cáp Mã gì đó chưa nghe qua, chắc cũng là một vị đại đức, nhưng vì sao Huyền Trang lại không thể viết? Thích Ca Mâu Ni cũng chỉ là một vương tử của tiểu quốc, b���ng vào cái gì ông ta ngồi dưới cây bồ đề bốn mươi chín năm là có thể nói mình thành Phật?
Trong phòng yên tĩnh, không có chút tiếng động nào. Những người nơi đây đều có thể xưng là tinh hoa của Đại Đường. Nhưng chưa từng có ai nghĩ, chuyện người khác đã làm thì ra mình cũng có thể làm.
Tư tưởng quyết định tầm cao, chi tiết quyết định thành bại. Cho nên Vân Diệp định bổ sung chút chi tiết, để đám dế chũi này biết thế nào là thiên mã hành không, thế nào là tư tưởng vượt bậc.
– Tiên sinh là đại nho một đời, tài học trong lồng ngực như đại dương bao la, chỉ cần lấy ra một gáo thôi cũng đủ để đám tiểu tử dùng không hết. Vì sao không đem tâm đắc cả đời mình biết lại truyền cho hậu thế?
Thấy Tiêu Vũ có vẻ động lòng, Vân Diệp vội tới xúi thêm:
– Lão phu luôn cho rằng không phải đại gia không thể tác truyền, không phải danh gia không thể truyền văn. Cái hàng rào này không ngờ đã ngăn trở lão phu hai mươi năm. Giờ tới tuổi mắt mờ tai điếc mới hiểu đạo lý trong đó. Huyền Trang, nếu đại sư có lòng đi về phía tây, lão phu sẽ giúp một trăm quan tiền và một con ngựa tốt. Còn lão phu thì chuẩn bị vùi đầu vào sách vở đây.
Nói xong, ông già chắp tay một cái đầy tiêu sái rồi đi mất. Mọi nỗ lực biên tập này đều được bảo hộ bản quyền tại truyen.free.