(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1326:
Tiểu Vũ vừa cho con bú xong, cẩn thận đặt đứa bé vào nôi và nhẹ nhàng đung đưa, khuôn mặt tràn ngập vẻ dịu ngọt. Nàng mới qua tháng ở cữ, sức khỏe hồi phục khá tốt, nhờ không thiếu thốn thuốc thang, bồi bổ, nàng hồi phục rất nhanh.
Trong phòng, một tiếng chuông bạc nhỏ khẽ vang lên. Khuôn mặt Tiểu Vũ thoáng nét quỷ dị, đợi lâu đến thế, cuối cùng ả tiện nhân đó cũng t���i.
Nàng ấn nhẹ nôi một cái, đứa bé từ từ trượt vào một ngăn ẩn ấm áp. Một chiếc bọc tinh xảo khác từ ngăn ẩn trượt ra, Tiểu Vũ ôm lấy chiếc bọc, nhanh chóng nhét lại cái đuôi màu vàng lỡ thò ra. Hôm nay chưa phải lúc ra tay với ả ta, mấy ngày qua, ả đến không dưới một hai lượt, lần này là vào sâu nhất, có lẽ đã ở ngoài tiểu viện rồi.
Hôm nay, trong tiểu viện chỉ có một mình nàng. Hỏa Trú đã vào mê lâm để truy tìm con bọ cạp bị mất tích, còn thê tử của Địch Nhân Kiệt thì ra chợ mua đồ. Địch Nhân Kiệt bận việc, phải đến tối muộn mới về. Đây hẳn là cơ hội tuyệt vời nhất cho ả quỷ nữ nhân kia rồi.
Tiểu Vũ rời phòng, bước ra từ bóng tối, đối mặt với ánh nắng chói chang. Nàng dụi mắt mấy cái, khi nước mắt còn đang nhòe đi, chuẩn bị lau sạch thì trên tường, một nữ tử áo đen cụt tay đang nhìn nàng chằm chằm.
Vừa xoay người định chạy vào phòng, lưng nàng đã bị đá một cước. Tiểu Vũ ngã sấp mặt xuống đất, tay vẫn ôm chặt chiếc bọc không rời. Nữ tử áo đen chẳng chút thương xót dẫm lên cánh tay Tiểu V��, cơn đau nhói buốt từ hai cánh tay truyền đến, buộc nàng phải buông chiếc bọc ra. Nữ tử áo đen khẽ móc chân, chiếc bọc liền rơi vào lòng ả ta. Đúng lúc này, một cái đuôi màu vàng nhanh như chớp lao tới chích vào mặt nữ tử áo đen.
Nữ tử áo đen giật mình kinh hãi, chỉ thấy một con bọ cạp vàng to bằng bàn tay chui ra từ đó, với tốc độ cực nhanh, thoắt cái đã biến mất vào đống đá hỗn độn ở góc tường...
Nữ tử áo đen cứng đờ người. Con bọ cạp vàng kia hình thù hung ác, nhìn là biết chẳng phải thứ hiền lành gì. Một cơn đau thoáng qua trên vai rồi nhanh chóng biến mất. Nâng tay lên xem không thấy gì khác lạ. Thật không hợp lý, cảm giác vừa rồi có lẽ chỉ là ảo giác.
Khi quay đầu lại tìm Tiểu Vũ, ả mới phát hiện nàng đã vào trong phòng, cửa đóng chặt, đang tựa vào cửa sổ, cười hì hì nhìn ả, dáng vẻ cực kỳ đắc ý. Chiếc bọc trên mặt đất tuột ra, để lộ một con búp bê vải đang ngửa mặt lên trời, đôi mắt lạnh băng làm từ hắc bảo thạch đang nhìn thẳng vào ả.
Cái bất hợp lý này mới chính là hợp lý. Từ nụ cười trào phúng của Hồ Mị Tử, nữ tử áo đen biết hôm nay mình chết chắc rồi. Đối mặt với Hồ Mị Tử và Tân Mỵ Nhân, vốn dĩ ả không nên xem thường. Lần trước bị ám khí độc của bọn chúng làm mất một cánh tay, giờ lại rơi vào bẫy.
Tiểu Vũ khẽ hé đôi môi hồng, cười duyên dáng:
- Có gì thì nói ra đi, nể tình chúng ta đều là người cùng loại, ta nhất định sẽ thực hiện di ngôn của ngươi.
Nữ tử áo đen lạnh lùng đáp:
- Đây vốn là quy tắc, ngươi dám không tuân thủ sao?
Nghe nữ tử áo đen rõ ràng đã nhận thua cuộc, Tiểu Vũ càng vui vẻ, lắc lắc ngón tay thon dài như cọng hành:
- Khác nhau. Ngươi có nửa canh giờ, có thể đề xuất nhiều yêu cầu một chút. Ta cảnh cáo ngươi, tường căn nhà này làm bằng sắt, trong vòng nửa canh giờ ngươi không thể phá được nó đâu, vì thế đừng phí sức vô ích. Mau nói di ngôn của ngươi đi, nếu ngươi không nói, ta còn rất nhiều điều muốn hỏi đấy.
- Con bọ cạp đó là thứ gì?
Nữ tử áo đen hỏi:
- Nó trông giống bọ cạp, nhưng thực chất không phải. Ngươi có thể gọi nó là cổ.
Tiểu Vũ đính chính lại, mặc dù thứ này không có chút độc nào, nhưng nó là do Hỏa Trú dùng máu nuôi suốt sáu năm trời mới thành thứ quái vật này, vì thế nói là cổ cũng không sai.
- Cổ?
Nữ tử áo đen khó khăn nói:
- Vì sao lại màu vàng?
Tiểu Vũ đương nhiên sẽ không nói nó là thú cưng để dỗ trẻ con, bởi thứ này đặt bên cạnh, ruồi muỗi hay độc vật đều không dám đến gần. Nàng sợ màu đỏ chót sẽ làm đứa bé sợ hãi, nên đã dùng bột vàng sơn thành màu vàng.
- Cái này thì không tiện nói. Mấy ngày trước nó còn màu đỏ, việc nó biến thành màu vàng là chuyện gần đây. Ngươi hỏi trọng điểm đi, đừng dây dưa vào những chi tiết nhỏ nhặt. Ngươi xem, nén hương đã cháy rồi, ta lo độc tính sẽ trở nên lợi hại hơn, và thời gian của ngươi sẽ ít đi đấy.
Tiểu Vũ khẽ rụt người lại, nói với giọng thương hại:
Nữ tử áo đen thân người lảo đảo, miễn cưỡng đứng vững lại, cắn răng hỏi:
- Trúng cổ độc sẽ có hậu quả gì?
Tiểu Vũ xoa xoa tay, tỏ vẻ ngượng ngùng nói:
- Cái này thì hơi khó nói. Ngươi cứ gọi ta là Hồ Mị Tử đi. Ta thế nào cũng phải biến ngươi thành một dâm phụ. Ngươi quả thực rất đẹp, tuy thiếu một cánh tay, nhưng sư phụ ta nói, vẻ đẹp tàn khuyết càng khiến lòng người rung động. Sư phụ còn nói ở phương Tây xa xôi có một bức tượng tên là Duy Nạp Tư (Venus), chính vì không có cánh tay nên mới đẹp đến mức rung động lòng người. Nhân tiện nói thêm một câu, bức tượng đó không mặc y phục. Cùng lắm nửa canh giờ nữa, ngươi sẽ biến thành Duy Nạp Tư, một mỹ thần của phương Đông. Cổ độc sẽ chỉ xóa bỏ linh trí của ngươi, giữ lại thân xác mỹ lệ. Đến khi đó ta sẽ mời Thiên Ma Cơ trưởng lão dạy ngươi một loại vũ đạo đặc biệt, tên là Thiên Ma Vũ, chắc ngươi không lạ gì chứ?
- Thiên Ma Vũ!
Nữ tử áo đen dù ẩn thế đã lâu, nhưng thời gian qua ở Trường An, ả luôn nghe thấy ba chữ "Thiên Ma Vũ". Ả biết chuyện năm xưa Cao Sơn Dương Tử đã dùng Thiên Ma Vũ làm điên đảo Trường An, và mọi người nhắc tới Vân Diệp đều không thể không nói tới việc y có thể kháng cự Thiên Ma Vũ. Dù không muốn biết cũng khó mà tránh khỏi.
Nữ tử áo đen cực kỳ phẫn nộ, váy sa đen không gió mà bay phần phật. Tiểu Vũ thấy có chuyện chẳng lành, cẩn thận đóng sập cửa sổ lại, chỉ để lại một khe hở nhỏ để nhìn ra ngoài.
Một luồng bạch quang từ ống tay áo nữ tử áo đen bay vút ra, keng một tiếng, đánh thẳng vào song cửa sổ. Song cửa sổ làm bằng tinh cương không ngờ lại lõm vào thấy rõ.
Thấy nữ tử áo đen đánh một đòn lại có uy lực như vậy, Tiểu Vũ thầm lo sợ, rất lo cửa sổ sẽ không chịu nổi ả điên này phá phách. Mình chẳng qua chỉ muốn ép ả tự sát thôi mà.
Nữ tử áo đen chém liên tiếp mấy phát, trường kiếm choang một tiếng rồi gãy làm đôi. Song cửa sổ ở giữa đã bị ả chém nát như cá bị lột vảy.
Thấy ả cuối cùng đã dừng lại, Tiểu Vũ thở phào nhẹ nhõm, nấp sau cánh cửa sổ, nói:
- Có giỏi thì chém thêm vài cái nữa đi. Khí huyết cuộn trào lên, càng làm cổ độc lan đi nhanh hơn đấy. Thế nào, giờ ngươi đã thấy vai tê đi chưa?
Nữ tử áo đen tái mặt, tung mình định lao ra khỏi tiểu viện. Tiểu Vũ cười lớn nói:
- Ngươi ở lại đây đi! Một khi ngươi lưu lạc nơi hoang dã bên ngoài, biết đâu chừng lại bị dã hán, thôn phu nhặt được, cưới ngươi về làm vợ. Khi ấy ngươi chỉ có thể không ngừng sinh con cho người ta đến chết thì thôi. Ta chẳng qua chỉ muốn ngươi nhảy Thiên Ma Vũ thôi mà. Chúng ta là người cùng loại, ta sẽ không quá vũ nhục ngươi đâu, đợi đến khi ngươi già đi, ta sẽ ban cho ngươi một kiếm toàn thây.
Nữ tử áo đen lục lọi thắt lưng, lấy ra một cây ngân châm, đâm thẳng vào vai mình. Khuôn mặt ả lộ vẻ quyết tuyệt, tấm thân ngọc ngà của mình sao có thể để người ta lăng nhục!
Đúng lúc châm đâm xuống, một mũi nỏ lẳng lặng từ sau cửa sổ bắn vào sườn ả ta. Nữ tử áo đen ngơ ngác nhìn Tiểu Vũ, rõ ràng mình đã sắp chết, vì sao Tiểu Vũ lại còn làm vậy? Thế nhưng một cảm giác tê dại từ sườn bắt đầu dâng lên, lúc này ả mới hiểu ra, Hồ Mị Tử lo mình sẽ chạy thoát.
Nhìn nữ tử áo đen nhũn người đổ gục xuống đất, Tiểu Vũ cao hứng vỗ tay một cái, mở cửa phòng rồi bước ra ngoài. Nàng luôn tin tưởng vào thuốc tê của Tôn Tư Mạc.
Nữ tử áo đen khó nhọc muốn bò dậy. Tiểu Vũ kéo khăn che mặt của ��� ta xuống, nhìn khuôn mặt diễm lệ tuyệt trần, lấy ngón tay vuốt nhẹ:
- Đúng là mỹ nhân! Không nhảy Thiên Ma Vũ thật đáng tiếc làm sao.
Nữ tử áo đen cắn môi, dựa vào cơn đau để giữ mình tỉnh táo. Trong miệng đang chảy máu, ả đột nhiên thốt ra một câu:
- Nguyên Anh xích tử, duy ngã tâm đăng, Nguyên Anh xích tử, duy ngã tâm đăng, Nguyên Anh xích tử, duy ngã tâm đăng...
Tất cả quyền chuyển ngữ của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.