Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1325:

Lão nãi nãi nghe xong lại trầm mặc hồi lâu, chống mạnh quải trượng xuống đất rồi nói: – Nha đầu xuất thân tướng môn không thể thiếu tính cương liệt, trượng phu ngã xuống thì đến lượt phụ nhân gánh vác. Không phải ta nói cháu yếu đuối, cho cháu mặc giáp ra trận cũng được thôi, nhà tướng thì ra trận không được phép thua, vì già trẻ trong nhà mà không được thua, thua rồi là mất hết. Vinh quang của Thì Thì là đổi bằng cả mạng sống, chẳng đáng để coi trọng. Người phụ nữ không cần phải ra trận mới là điều may mắn nhất.

Tân Nguyệt chắp tay vái Phật: – Bồ tát phù hộ, trận chiến lần này của phu quân đã giúp Tây Vực có năm mươi năm bình yên. Chỉ cần phu quân trở về, nhà ta sẽ sống yên vui rồi.

Lão nãi nãi lườm nguýt Tân Nguyệt: – Cháu không tin Phật, nói bồ tát phù hộ cái gì. Nói năng lung tung cẩn thận xuống địa ngục bị rút lưỡi đấy. Diệp Nhi là đứa chỉ báo tin vui không báo tin buồn, nó không cho cháu biết nó đã phải chịu khổ đến mức nào. Vì kinh lược Tây Vực, nó đã dùng đến hết lực lượng có thể, Lưu Phương tiên sinh, Vô Thiệt, Cẩu Tử, Tiểu Miêu đều là những nhân tài, là trụ cột của nhà ta, lại còn Tiểu Ưng, rồi hai kẻ địch khó phân thắng bại là Hi Đồng, Hàn Triệt, đủ biết tình hình nguy hiểm cỡ nào…

Tân Nguyệt cúi đầu xuống, khi đó lòng mình bấn loạn, làm liều, may có bồ tát phù hộ, may mắn không mắc phải sai lầm lớn nào.

Hủy Tử lại đến ở thư viện, đó là yêu cầu cu���i cùng của tiểu cô nương. Nàng thích ở cùng gấu mèo, gấu mèo cũng thích cõng nàng đi tản bộ. Gấu mèo con thấy mẹ cõng Hủy Tử thì không vui, kêu ầm ĩ, cào mẹ đòi trèo lên lưng.

Hủy Tử cúi người xuống định bế gấu mèo con lên, nhưng con vật béo ú này rất nặng, Hủy Tử không đủ sức nhấc nổi nó. Gấu mèo mẹ thấy gấu mèo con phiền phức, văng một tát khiến nó lăn sang bên cạnh, bởi lúc này bánh ngọt hấp dẫn hơn con nó nhiều.

Hủy Tử trèo từ lưng gấu mèo xuống, lấy trong túi ra hai cái bánh ngọt, cho gấu mèo lớn một cái, cái còn lại cho gấu mèo con đang tủi thân kia.

Mặt trời ấm áp chiếu lên bãi cỏ bên rừng trúc, Hủy Tử dựa vào lưng gấu mèo mẹ tắm nắng. Ánh sáng chói chang khiến người ta không mở mắt ra được, nên Hủy Tử một tay che mắt, một tay vươn ra cho gấu mèo con liếm. Tay nàng dính đầy kem sữa, nên gấu mèo con rất thích.

Ngứa ngứa, tê tê, cảm giác thật khó chịu, nhưng Hủy Tử lại không muốn rút tay lại. Có cảm giác như thế truyền tới, chứng tỏ mình còn sống, chỉ là cảm giác bị đè nén truyền đến từ lồng ngực, khiến nàng biết thời gian của mình không còn nhiều nữa.

Từng đàn gấu mèo không ngừng từ rừng trúc đi ra, bao vây quanh Hủy Tử. Nàng biết chúng đều vì bánh ngọt trong túi mình, vẫn vô cùng thích thú, lấy hết bánh ngọt trong túi ra đặt trên bãi cỏ trước mặt. Thế là đám gấu mèo tham ăn tranh giành nhau.

Con này cắn con kia, con khác tát con nọ, bọn chúng tựa hồ đều rất có chừng mực, không thò móng vuốt ra khỏi đệm thịt, nên không làm bị thương.

Nhìn gấu mèo lăn lộn trên mặt đất, Hủy Tử không khỏi cảm thấy bi ai. Bệnh của mình ngay cả thần tiên cũng không chữa nổi, dù là Bạch Biên Bức của Hồng Mông Sơ Khai hay Long Hổ Sư bất tử cũng chẳng chữa nổi. Vị Bạch Biên Bức của Hồng Mông Sơ Khai đã chết, đầu y bị cho vào hộp đưa lên Thiên Sơn.

Vì viên thuốc bất tử duy nhất đã bị ăn mất, Long Hổ Sư Tham Thương tự biết tội vô cùng, tự sát quy thiên trước cung Thái Cực, dùng tính mạng mình để bảo toàn cho Long Hổ Sơn không bị liên lụy.

Chử Toại Lương lấy ra vô số chứng cứ muốn chứng minh Tham Thương không ăn viên thuốc kia, mà nó vẫn còn giấu ��� Long Hổ Sơn, chỉ cần bắt hết đạo sĩ Long Hổ Sơn vào ngục tra tấn, nhất định sẽ có kết quả.

Cũng có mấy vị ngôn quan lấy chuyện Tham Thương phục sinh ở chợ làm bằng chứng, rằng cái gọi là thuốc bất tử kia đã bị ông ta ăn mất rồi.

Giữa lúc tranh cãi không ngừng, Tham Thương dùng ánh mắt nhìn chằm chằm Địch Nhân Kiệt. Ông ta không cần Địch Nhân Kiệt nói giúp mình điều gì, chỉ cần hắn không nói gì cả.

Địch Nhân Kiệt quả nhiên từ đầu tới cuối không nói gì, Tham Thương cực kỳ cảm kích, khiến cho khi tự rút kiếm chặt đầu mình, ông ta vẫn còn cười.

Quá đỗi quỷ dị, đầu bị chặt phải có máu phun ra, nhưng cổ Tham Thương không có chút máu nào. Thêm vào đó, một kiếm dứt khoát như vậy, dù Chử Toại Lương cũng phải ngậm miệng.

Chặt đầu người khác dễ, chặt đầu mình không đơn giản chỉ là cần dũng khí. Chử Toại Lương đành thở dài, bỏ qua chuyện này, Long Hổ Sơn tránh được kiếp nạn.

Hủy Tử thông minh như vậy sao lại không nhìn ra vấn đề bên trong? Vốn dĩ là chuyện trị bệnh bình thường, lại bị biến thành sự kiện chính trị dơ bẩn. Từ đó trở đi, Hủy Tử từ chối bất kỳ ai chữa bệnh cho mình, dứt khoát rời hoàng cung đến thư viện để ở. Nàng muốn những ngày cuối cùng của sinh mệnh mình được ở bên những chú gấu mèo mà nàng yêu thích.

Tắm nắng đến mức toàn thân ấm áp, lúc này chuyện tuyệt vời nhất là ngủ một giấc, nhưng Hủy Tử nỗ lực không để mình ngủ quên. Nàng còn nhiều chuyện chưa làm xong, ví như tấm khăn thêu mới được một nửa; Trì ca ca gửi thư nói rất muốn xem bức tranh gấu mèo ăn trúc.

Bộ sách "Đế phạm" do phụ hoàng đích thân viết còn chưa sao chép xong. Sắp tới sinh nhật của mẫu hậu rồi, thế nào cũng phải hoàn thành, nếu không ngày toàn dân chung vui sẽ bị mình phá hỏng mất.

Không dám ngủ, Tôn tiên sinh nói, nàng rất có khả năng ngủ rồi sẽ không dậy được nữa.

Một hắc y nữ tử đứng thẳng trên cao, ngay trên đầu Hủy Tử, tò mò nhìn xuống Hủy Tử. Hủy Tử cũng nhìn chằm chằm người phụ nữ kỳ lạ ấy, nàng phát hiện người phụ nữ ấy thiếu một cánh tay, vì ống tay áo bên phải trống không, phất phơ theo gió. Đó là một nữ nhân cực đẹp, Hủy Tử mặc dù chỉ nhìn thấy cái cằm, nhưng cực kỳ khẳng định phán đoán của mình.

– Cánh tay tỷ tỷ đâu rồi? Thật đáng tiếc. – Do ta không cẩn thận trúng ám khí ác độc của Hồ Mị Tử và Tân Mỵ Nhân, ta nhìn ngứa mắt, nên tự mình cắt bỏ cánh tay đi.

Hắc y nữ tử nói ra điều đó cứ như đang kể chuyện của người khác.

Lòng hiếu kỳ của Hủy Tử bị khơi lên: – Tỷ tỷ không đi tìm người hại mình báo thù, chạy đến thư viện làm gì?

Hắc y nữ tử tựa hồ có sự kiên nhẫn vượt mức tầm thường với Hủy Tử, ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng rồi nói: – Ta đến để báo thù, bọn chúng đang ở trong thư viện.

Hủy Tử lắc đầu: – Người ở nơi này ta quen gần hết cả, chẳng ai có cái tên kỳ quái như vậy.

Hắc y nữ tử chỉ vào mê lâm: – Bọn chúng ẩn nấp trong rừng cây đó, ta chuẩn bị đi tìm bọn chúng.

Hủy Tử kinh ngạc kêu lên: – Ôi, tỷ tỷ không thể vào đó đâu! Mê lâm là cấm địa của thư viện, ai vào cũng khó tránh khỏi cái chết, chưa bao giờ có ngoại lệ cả.

– Vì sao? Đây là một thư viện rất tốt mà, sao lại có chỗ ác độc như thế? Hắc y nữ tử vén khăn che mặt lên, quả nhiên là một mỹ nhân quốc sắc thiên hương.

Hủy Tử nhìn có chút thất thần, quên cả lời muốn trả lời. Hắc y nữ tử lại hỏi lần nữa, Hủy Tử mới như vừa tỉnh mộng mà trả lời.

– Đó là nơi Lam Điền hầu và thần tượng đấu pháp. Ban đầu chỉ có một mê trận, sau đó không hiểu vì sao họ lại đấu đến quyết liệt, thế là Vân hầu liền cho xây ở đó một mê lâm. Rất nhiều bảo bối của thư viện được cất giấu bên trong, nghe nói bên trong có cơ quan trùng trùng, khắp nơi là độc vật. Rất nhiều người ngoài đã đi vào, nhưng đều chết hết rồi, thi thể còn bị đưa tới chỗ Tôn công công ngâm nước. Ngươi chớ có vào!

Hắc y nữ tử ngẩng đầu nhìn trời lẩm bẩm: – Chẳng trách ta bấm quẻ ra đại hung, hóa ra là sát cục do Tân Mỵ Nhân tạo ra. Có điều không sao, Ngọc Nữ Tộc đã nói là phải làm. Thực ra nếu ta sớm gặp ngươi thì đã không cần nữ nhi của Hồ Mị Tử rồi. Ngươi là nữ tử nhận linh khí thiên địa mà sinh ra, còn tốt hơn nhiều.

Hủy Tử đau khổ cúi đầu xuống: – Dù có tốt hơn gấp mười cũng vô ích. Tôn công công nói từ khi sinh ra tâm khiếu của ta đã không phát triển đầy đủ, sẽ không sống qua được năm nay. Tôn công công chưa bao giờ nói sai, ta sắp chết rồi.

– Chưa chắc, tâm khiếu của ngươi không thông, ta nhìn ra điều đó rồi. Tâm khiếu của ta cũng không thông, vẫn cứ sống tốt đến bây giờ đó thôi. Ngươi đợi đấy, ta vào mê lâm một chuyến, lấy được nữ nhi của Hồ Mị Tử xong sẽ đưa ngươi đi, bệnh của ngươi không phải là bệnh nan y.

Hắc y nữ tử nói xong đứng dậy, Hủy Tử kinh ngạc phát hiện nữ tử xinh đẹp đó như một đám mây màu đen chui vào rừng trúc, thoắt cái đã biến mất. Đây mới là thần tiên thật sự sao? Hủy Tử vươn cổ nhìn vào rừng trúc.

Tác phẩm này được đội ngũ truyen.free dày công biên dịch và đăng tải.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free