(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1331:
– Ta ghét những cuộc chiến tranh triền miên, nên muốn đánh nhanh thắng nhanh để còn về nhà làm ruộng. Ta vốn là địa chủ, sống nhờ đất, vì vậy truyền thống này sẽ được kế thừa.
– Chính vì ghét chiến tranh nên ta mới phải dốc sức đầu tư cho chiến tranh. Lưu tiên sinh, ta biết ông đang băn khoăn điều gì, không cần lo lắng cho thành lạc đà. Bất kỳ thứ vũ khí nào cũng chỉ có thể mạnh mẽ nhất thời, tuyệt đối không thể giữ vững vị thế dẫn đầu được lâu dài.
– Chẳng lẽ ông không nhìn ra điểm yếu chí mạng của nó? Đó là sự chậm chạp. Nó phòng ngự vô cùng mạnh mẽ, nhưng khi tấn công thì còn nhiều thiếu sót. Nếu kẻ địch cũng có trang bị tương tự thành lạc đà, chắc chắn nó sẽ phải chịu thất bại thảm hại.
– Ta dám khẳng định hiện bệ hạ đang cho người ngày đêm nghiên cứu cách tiêu diệt thành lạc đà, khả năng đã có đáp án rồi, nên mới mặc cho chúng ta tung hoành ở Tây Vực. Lưu tiên sinh, ông cứ chuyên tâm tác chiến, chuyện triều đình cứ để ta lo. Ta sẽ biết chừng mực, không vượt giới hạn nửa bước.
Đỗ Như Hồi đi vào, bên ngoài quá lạnh, chà tay một lúc mới nói:
– Sau này giết người đừng quá kinh khủng như vậy, vừa rồi quân sĩ định đi quét dọn chiến trường, kết quả buồn nôn quay về và bảo lão phu rằng không cần dọn chiến trường nữa.
– Quân Đại Thực đã rút lui rồi, ngươi định tính sao đây? Trình Xử Mặc không thể ở mãi bên bờ kia, rất nguy hiểm.
Lưu Phương lắc đầu:
– Chúng ta sẽ rút quân về nước, dù sao mục đích cũng đã đạt được. Quân Đột Quyết đã đột phá thành Ốc Nhĩ và đang tiến thẳng về phía Tây, nên chúng ta có thể về ăn Tết được rồi.
Đỗ Như Hối tự rót một chén trà nóng, nhấp một ngụm hỏi:
– Các ngươi có chắc Ưu Phúc Tố sẽ đuổi theo không? Nếu là lão phu, sau khi chứng kiến cuộc chiến hôm nay sẽ không đánh với ngươi nữa. Chúng ta rút lui lúc này lại vừa hợp ý hắn.
Lưu Phương cười lạnh:
– Hắn không dám lui, dù chết bao nhiêu cũng sẽ truy kích chúng ta.
Vân Diệp giải thích cho Đỗ Như Hối:
– Ông lăn lộn quan trường bấy nhiêu năm, sao lại không hiểu rõ hai chữ "truy kích"? Truy kích chính là lập công, không truy kích đồng nghĩa với thất bại.
– Điều này lão phu biết, nhưng vấn đề là chúng ta có cần phải cùng Ưu Phúc Tố diễn vở kịch này không? Bằng thực lực của chúng ta, nếu quay lại tấn công Đại Thực, hắn sẽ chết không có đất mà chôn.
– Đương nhiên không dễ dàng như thế, hắn phải chịu chết trong tay chúng ta, cho đến khi chúng ta tin rằng hắn không còn đủ sức xâm nhập Tây Vực nữa thì thôi.
Đỗ Như Hối hai mắt sáng rực, lúc này không còn chút vẻ già nua nào nữa, lưng còng cũng thẳng lên, chỉ thẳng vào mặt Vân Diệp mà quát:
– Quốc pháp kỷ cương còn đó, ngươi dám làm cái trò lố bịch này? Ưu Phúc Tố đã cho ngươi bao nhiêu?
Vân Diệp cười:
– Đỗ tướng bớt giận, xin hãy nghe ta nói hết đã. Ưu Phúc Tố không cho ta cái gì cả, ta đang đợi đây. Nếu lần này hắn không chịu chi, ta sẽ đánh cho đến khi hắn phải chi thì thôi.
Đỗ Như Hối thở hắt ra một hơi dài:
– Đại sự quốc gia, sao ngươi dám coi thường như trò chơi? Từ xưa đến nay kiêu binh ắt bại, danh tướng chết vì kiêu ngạo xưa nay đâu phải ít? Vân hầu, chúng ta chẳng cần gì thêm nữa. Chỉ cần tiêu diệt được đại quân của Ưu Phúc Tố thì cái gì cũng sẽ có. Chuyện này vạn lần không thể cẩu thả được.
– Không hề cẩu thả, chẳng qua chỉ muốn tìm một cách nhẹ nhàng hơn mà thôi. Nếu ông đã không muốn, chúng ta cứ thực hiện theo kế hoạch ban đầu là được.
Đỗ Như Hối lúc này mới hạ giọng nói:
– Lão phu lăn lộn quan trường cả đời, học được một điều: cố gắng tránh sự mập mờ với kẻ địch. Dù vì bất kỳ nguyên nhân gì cũng không thể làm vậy. Sự mập mờ với kẻ địch là trao cho chúng cơ hội lợi dụng, mà kẻ địch ở đây không chỉ là thù ngoài, còn là thù trong.
Lời của Đỗ Như Hối làm Vân Diệp suy nghĩ cả đêm. Lão già ấy quả thực rất cẩn trọng. Mấy năm qua mình sống quá thuận lợi, luôn nghĩ Lý Nhị sẽ bao dung cho mình, nhưng không ngờ rằng trên đời này ai cũng có giới hạn, đặc biệt là hoàng đế, và giới hạn của ông ta có thể là lằn ranh sinh tử. Có lẽ sự trung thành tuyệt đối mới là bùa bảo mệnh cho mình. Căn cơ này vạn lần không thể để tổn hại.
Sáng sớm thức dậy, cung kính hành lễ với Đỗ Như Hối, sau đó ngồi xuống ăn sáng, đích thân Na Nhật Mộ múc canh.
Chẳng có gì ngon để mà ăn. Cái nơi này, chỉ cần tuyết đổ xuống là chẳng còn thấy được một chút màu xanh nào.
Canh thịt dê và bánh là bữa sáng thường ngày. Riêng hôm nay mới đặc biệt nấu cho Đỗ Như Hối một bát cháo, thứ mà từ khi tới Tây Vực đã triệt để không còn nữa. Bát cháo này còn là do chưởng quầy Vân gia ở thành Toái Diệp tặng cho Na Nhật Mộ để bồi bổ cơ thể.
Đỗ Như Hối uống xong bát cháo thở dài:
– Ngươi đúng là nói sao nghe vậy. Lão phu còn cho rằng ngươi tuổi trẻ tài cao, đắc ý, không để tâm tới những chi tiết vụn vặt, không ngờ chỉ trong một buổi tối đã xoay chuyển tâm thái, thực sự hiếm có. Lời này lão phu cũng đã nói với Đỗ Hà, biết hắn trả lời thế nào không?
– Hắn đáp, thiếu niên phải có khí thế ngang tàng của thiếu niên, còn lấy Hoắc Khứ Bệnh ra làm ví dụ điển hình. Đỗ Hà chỉ là một kẻ hoàn khố, không có công tích hiển hách như ngươi, không có tâm tư tinh tế, khéo léo như ngươi, tương lai khó tránh khỏi đại họa. Vân Diệp, nếu ngươi thấy mắc nợ lão phu thì hãy chỉ bảo lại cho hắn đi...
Vân Diệp gật đầu. Đỗ Như Hối là gia chủ, bình thường sẽ không trực tiếp nhắc nhở gia chủ khác, chỉ lặng lẽ đứng bên quan sát. Không đổ thêm dầu vào lửa, coi như hai nhà vẫn giữ được tình nghĩa sâu nặng.
Ánh mặt trời bị gió thổi thành những luồng khí lạnh buốt chiếu lên người, Vân Diệp đi xem chiến trường hôm qua, lòng càng thêm băng giá. Đúng là một địa ngục băng giá, khắp nơi là những thi thể cháy xém bị giam cầm trong băng, thi thoảng lại có những cánh tay từ mặt băng vươn ra, như quỷ đòi mạng.
Không được lơ là! Luôn có một giọng nói như thế không ngừng nhắc nhở Vân Diệp. Cho nên, khi nhìn đại quân thu thập hành trang chuẩn bị xuất phát, liền hạ lệnh cho Trình Xử Mặc đi trước, còn thành lạc đà thì kết trận trường xà đoạn hậu.
Đi được hai mươi dặm, trong gió truyền tới tiếng tụng kinh du dương, đó là Ưu Phúc Tố đang chiêu hồn cho bộ hạ của mình.
Sau bốn mươi dặm thì triệt để dừng hành quân. Ba ngàn dặm, Vân Diệp định sẽ đi hết trong tám mươi ngày.
Đối với Đại Đường mà nói, Đại Bột Luật chỉ là con gà, Toa Sách có lẽ là con thỏ, Thổ Hỏa La miễn cưỡng có thể coi là con chó săn. Thế nên kẻ dám hung hăng tấn công thành lạc đà chỉ có thể là con báo Đại Thực.
Lần này ba nghìn kỵ binh Đại Thực xông thẳng vào trung tâm, định phá vỡ đội hình thành lạc đà từ chính giữa, sau đó dùng số lượng lớn kỵ binh để chia cắt, tiêu diệt.
Quân Đại Thực trơ mắt nhìn thành lạc đà bất tri bất giác biến thành một cái vòng tròn lớn, bất kể chúng phái bao nhiêu binh lực để ngăn cản thành lạc đà hợp vây cũng đều vô ích. Trình Xử Mặc và Quách Bình dẫn kỵ binh xung sát tới, nấp ngoài tầm bắn của nỏ tám trâu, dựa vào những đ��n công kích tầm xa, tiêu diệt quân Đại Thực tới cứu viện từ khoảng cách năm trăm bước.
Khi hai đầu thành lạc đà nối với nhau để tạo thành một vòng tròn khép kín, tiếng chém giết dần biến mất. Ba nghìn kỵ binh chỉ trong một tuần trà đã bị con rắn lớn nuốt chửng.
Con rắn ăn no tiếp tục kết thành đội hình hàng ngang, dưới sự chỉ dẫn của tiếng tù và, chầm chậm di chuyển về phía trước. Vân Diệp muốn về nhà, không ai có thể cản được.
Kẻ địch vẫn chưa mệt mỏi, cũng chưa mất đi dũng khí, vẫn chưa phải thời điểm để tổng tiến công. Lúc này, Trình Xử Mặc tràn trề tự tin, bất kể là quân Quan Trung hay quân phụ trợ, đều vững tin vào thắng lợi sau khi thấy được sự cường đại của thành lạc đà.
Phạm Hồng Nhất nghiêm cẩn tuân theo mệnh lệnh của đại soái, không ngừng tuần thị trong quân. Theo sau là hơn mười pháp quân. Họ đi tới đâu là vô số binh lính lập tức kiểm tra lại trang bị của mình. Các đội trưởng nhỏ giọng truyền lệnh, dặn dò bộ hạ lôi thôi phải chú ý, ngàn vạn lần đừng để quân pháp quan bắt gặp. Mấy ngày qua đại soái chỉnh đốn quân kỷ, không thể để xảy ra sự cố.
Phạm Hồng Nhất rất hài lòng với khí thế uy nghiêm của mình, tuy hắn không biết vì sao đột nhiên đại soái lại chỉnh đốn quân kỷ, nhưng theo hắn, người cần chỉnh đốn nhất lại chính là đại soái. Trong quân còn có chuyện sinh con, thì làm sao có thể yêu cầu người khác kỷ luật hơn được nữa?
Toàn bộ văn bản chuyển ngữ trên đây là tài sản trí tuệ thuộc quyền sở hữu của truyen.free.