Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1332:

Mỗi khi nhớ đến bữa tiệc đầy tháng đó, Phạm Hồng Nhất lại dở khóc dở cười. Đó là bữa tiệc đầy tháng đầu tiên của hắn trong quân. Người Vân gia vốn rất cầu kỳ, ngay cả nghi lễ tắm gội ba ngày cho khuê nữ nhỏ cũng không thể thiếu. Việc chọn khách mời cũng hết sức cẩn thận, nghe nói Na Nhật Mộ phu nhân phải cầm danh sách chọn lựa suốt ba ngày trời mới quyết định được.

Người xấu xí không được, người mang sát khí nặng không được, người không biết ăn nói cũng không được. Phạm Hồng Nhất nghĩ bụng, kiểu này chẳng khác nào sỉ nhục bộ hạ của ông ta. Khi hắn định đứng ra chỉ trích trước mặt đại soái rằng làm thế là không đúng, thì Lão Nguyên đã lén lút giật áo hắn, ý bảo hắn không nên quá nghiêm túc. Rồi Lão Nguyên cầm chén chúc tiểu nương tử Vân gia phúc thọ khỏe mạnh, lấy từ trong lòng ra hai món đồ bạc tặng, nói đó là quà của cả hai người.

– Lão Phạm, đại soái đang tự bôi nhọ mình, sao ngươi không nhìn ra? Lần này chúng ta lập công quá lớn, lớn quá mức, sau thắng lợi chúng ta phải suy xét đường lui. Chỉ có đại soái bị người ta đàn hặc, bệ hạ rộng lượng tha thứ cho hành vi của đại soái thì chúng ta mới sống yên thân, đại soái mới thuận lợi thăng tước.

– Đại soái của chúng ta thông tuệ đến nhường nào chứ? Na Nhật Mộ phu nhân cũng chẳng phải hạng người nhìn người bằng nửa con mắt. Khi bà ta nhảy múa ca hát, sao không trưng ra tư thái quý phụ? Thế mà đến ngày đại hỉ của khuê nữ lại chê bai chúng ta sao? Vô lý!

Nghe Lão Nguyên nói thế, Phạm Hồng Nhất vỡ lẽ, lập tức về phòng lấy sổ sách, cung kính đưa cho Vân Diệp xem ghi chép về những lần vi phạm quân kỷ của chính Vân Diệp.

– Lần sau không cho phép thiên vị.

Đại soái nói câu đó trong khi đang bế khuê nữ, bên ngoài, chiến sự đang diễn ra ác liệt.

Lưu Phương không ngừng dùng kính viễn vọng quan sát đại quân của Ưu Tố Phúc. Liên tục bốn mươi ngày truy kích, quân trận của quân Đại Thực đã hoàn toàn tan rã. Đại đội quân mã kéo dài, tiền quân và hậu đội đã cách nhau tới năm mươi dặm.

Thời cơ đã đến! Quân Đại Thực đã mệt mỏi rã rời. Đã đến lúc Trình Xử Mặc mặc giáp tiến công từ phía sau địch. Chỉ cần hắn dẫn bốn vạn kỵ binh chặn đứng quân Đại Thực trong một canh giờ, đội quân lạc đà sẽ nghiền nát m mười vạn quân địch này.

Trình Xử Mặc cuối cùng đã nghe được tiếng tù và mà hắn đã mong đợi từ lâu. Suốt thời gian qua, việc hắn cùng bộ hạ đóng quân trong thành nghỉ ngơi dưỡng sức chính là để chờ đợi thời khắc này.

Vân Diệp đi đi lại lại không yên. Y vô cùng lo lắng cho vận mệnh của bốn vạn du kỵ, còn vận mệnh của hai vạn quân phó tòng thì y không quá bận tâm. Bởi lẽ, họ cần trải qua một trận đại chiến để thể hiện lòng trung thành, và sự tử thương thực chất cũng là một cách khác để dâng lên đầu danh trạng.

– Đừng lo, bọn họ mới đi một canh giờ. Tính theo lộ trình, ít nhất họ phải đi ba canh giờ nữa, rồi nghỉ ngơi một canh giờ nữa mới có thể tham chiến. Chiến trường là nơi khó tránh khỏi thương vong.

Lưu Phương nhìn gió lạnh thổi tuyết từ sơn cốc ra, trấn an Vân Diệp:

Gió lạnh năm nay sẽ không thổi quá lâu, nhiệt độ sẽ nhanh chóng làm băng tan chảy. Trường An khắp nơi náo nhiệt tất bật. Vân Hoan bước ra từ hiệu bánh bao nghi ngút khói. Trời đã hơi muộn, hôm nay cả ngày nó không đi học, chẳng biết mẹ có hay không.

Nó ghét đi học, ghét từng lời giảng của tiên sinh. Nó không muốn nghe những đạo lý khô khan đó. Nó thấy đi săn trên núi còn tốt hơn nhiều so với việc đọc sách.

Vân Hoan hoàn toàn khác với ca ca Vân Thọ, tí tuổi đã bộc lộ tính cách khác thường. Nó thích nhất ở cùng nữ hài tử, ví dụ như khuê nữ của chủ hiệu bánh bao.

Buổi sáng mua một đĩa bánh bao, ngồi lì đến tối, đến khi phải về nhà mới lưu luyến rời đi. Tất nhiên bánh bao ở hiệu thì nó không ăn, vì làm sao bánh bao ở đây có thể sánh bằng ở nhà được. Đây đã là ngày thứ ba nó tới hiệu bánh bao rồi.

Trên đường về nhà, Vân Hoan ngây người nhìn những áng mây đủ màu, va phải người đi đường mà cũng không hay biết. Nó đang suy nghĩ một vấn đề hết sức trọng yếu, đó là vì sao mình phải cưới Trình Hoa Hoa.

Thật lòng mà nói, nếu Hoa Hoa không thích múa rìu thì vẫn là một mỹ nhân đáng yêu, nhưng vì sao lại thích múa rìu chứ? Một nữ hài tử chỉ cần nhấc cái rìu lên là vẻ đẹp đã mất sạch, chỉ còn lại sự hung dữ.

Hôn sự này do cha quyết định, Trình gia gia, Trình bá bá đều đã đồng ý, cho nên không ai có thể thay đổi chuyện này được nữa. Nếu như do mẹ quyết định, mình tìm cha nói khéo không chừng còn có đường thương lượng, giờ thì thần tiên cũng hết cách.

Ba ngày trước cha gửi thư về, chẳng nhắc gì đến chuyện của nó, chỉ yêu cầu mẹ đem sính lễ sang Trình gia, coi như triệt để xác định hôn sự.

Vân Hoan đang than thở thì tai nó bị siết chặt. Đại tỷ Vân Mộ xuất hiện trước mặt nhéo tai nó không buông ra.

– Tiểu Hoan, đệ chết chắc rồi! Nương thân đang nổi cơn lôi đình ở nhà. Tỷ và đại ca đều bị phái đi tìm đệ. Hôm nay đệ khó thoát khỏi một trận đòn, mau theo tỷ về.

– Tại sao lại là đại ca và tỷ tìm đệ mà không phải đám Tiền quản gia?

– Thôi đi, Tiền quản gia bị đệ trêu chọc biết bao nhiêu lần rồi! Đệ nên biết rằng, hôm nay Tiểu Vũ tỷ tỷ cũng có mặt. Tỷ nghe nương thân nói, nương thân chuẩn bị mời Tiểu Vũ tỷ tỷ đích thân dạy dỗ đệ.

“Á!” Vân Hoan kêu thảm thiết. Trên đời này không có ai khủng bố hơn Tiểu Vũ tỷ tỷ, nó từ bé lớn lên dưới bóng ma của Tiểu Vũ tỷ tỷ.

Thì Thì tỷ tỷ cực tốt, thường cho nó rất nhiều đồ chơi và món ăn ngon, muốn gì được nấy, thậm chí cùng nó vào núi săn bắn. Nhưng Tiểu Vũ tỷ tỷ thì không, tỷ ấy là ác ma ăn thịt không nhả xương.

Vân Hoan đánh không lại Vân Mộ, đành ngoan ngoãn theo tỷ tỷ về nhà. Đi qua cửa liền nhìn thấy gia nhân của Địch gia đang vận chuyển những bọc hành lý lớn nhỏ. Mặt Vân Hoan co giật. Hỏng bét rồi, Tiểu Vũ tỷ tỷ chu���n bị ở trong nhà một thời gian, xem ra lời Vân Mộ tỷ tỷ nói đã thành sự thật rồi.

Thà bị mẫu thân đánh một trận còn hơn bị dày vò trong tay Tiểu Vũ tỷ tỷ, vì bất kể về trí lực hay võ lực, nó đều không phải là đối thủ của Tiểu Vũ tỷ tỷ. Điều khủng khiếp nhất là tỷ ấy có thứ thuốc ngứa cực kỳ khó chịu. Nó chỉ mới lén trộm áo lót của tỷ ấy ngửi một cái, kết quả là trúng chiêu, ngứa suốt cả một ngày trời, tắm tới tám lần mà chẳng đỡ hơn chút nào, lại không dám nói với ai.

Vân Hoan thích những đóa hoa mỹ lệ, thích tiếng đàn du dương, thích mùi hương thơm ngát, thích những người xinh đẹp. Nó gần như thích hết thảy những thứ mỹ hảo trên đời. Nhưng Vân Hoan lại phát hiện Tiểu Vũ tỷ tỷ có một loại khí chất đặc biệt, đó là sự tà ác, cực kỳ tà ác.

Nó sở dĩ thích tới hiệu bánh bao là vì thích nhìn tiểu cô nương sau làn hơi lượn lờ. Khoảnh khắc đó, tiểu cô nương tựa tiên nữ hạ phàm, đẹp không sao tả xiết!

– Quỳ xuống!

Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Vân Hoan theo quán tính quỳ xuống. Tiếp theo là cảm giác nóng rát khi chổi lông gà đánh lên người. Mùa đông mặc áo dày, sức lực của mẫu thân chưa thể đánh nó đau được. Hiện tại nó không thể la hét, dù sao cũng phải để mẫu thân nguôi giận.

Rất kỳ quái, hôm nay không bị phạt nhịn ăn nhịn uống. Vốn đã chuẩn bị tinh thần rồi, giờ lại không sao. Vân Hoan liền nổi lên cảnh giác.

– Tiểu Hoan, sau này đệ phải nghe lời, ngoan ngoãn theo tỷ đọc sách, không được quậy phá nữa. Đệ nhìn xem đã làm sư nương giận đến mức nào rồi kia, từ nay về sau phải thay đổi, biết chưa?

Một trận đòn của mẫu thân cũng chẳng đáng sợ bằng một lời nói của Tiểu Vũ tỷ tỷ. Trong cái nhà này, Tiểu Vũ tỷ tỷ gần như là chủ nhân thứ hai. Đại tiểu thư trong nhà nói là Vân Mộ tỷ, chẳng thà nói là Tiểu Vũ tỷ thì đúng hơn, gả đi rồi mà vẫn đáng ghét đến thế.

– Sư nương, kỳ thực Tiểu Hoan nhà ta đã thành chàng trai rồi. Lần trước lén ngửi áo lót của con, đã biết phân biệt mùi phấn rồi. Chỉ có chàng trai mới có thói xấu này thôi.

Vân Hoan nhắm mắt lại, biết cơn cuồng phong bạo vũ sắp ập đến rồi. Quả nhiên chổi lông gà đánh tới tấp lên người nó. Lần này rất đau, mẫu thân đã dốc hết sức lực.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện với tình yêu và sự tận tâm từ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free