(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1335:
- Người Đại Thực không có nhiều dầu hỏa đâu!
Vân Diệp thu kính viễn vọng lại, nói với Lưu Phương:
- Bọn chúng không cần quá nhiều dầu hỏa, chỉ cần ngăn cản chúng ta một canh giờ thôi là kỵ binh của Trình Xử Mặc sẽ bị tổn thất cực lớn.
- Ông nghĩ hơn bốn vạn quân của Trình Xử Mặc không cầm cự được một canh giờ ư? Chỉ cần lửa tắt, người Đại Thực sẽ không thoát được vận mệnh bị thành lạc đà nghiền nát. Người đâu, chém đầu giáo úy phương trận số ba! Trận số hai và số bốn dọn dẹp vị trí của trận số ba. Lệnh thuốc nổ chuẩn bị, máy ném đá chuẩn bị, ta muốn làm nổ tung biển lửa này!
Phạm Hồng Nhất chắp tay rời đi. Phương trận số ba tối nay quả thật quá mất mặt; thành lạc đà chú trọng nhất là sự bình ổn, việc hắn không khống chế được lạc đà chết chưa hết tội, chẳng những làm kẻ địch chê cười mà còn chắn đường đại quân tiến lên.
Vô số mũi tên mang thuốc nổ bắn vào biển lửa, vụ nổ liên tiếp tạo sóng không khí, chớp mắt dập tắt lửa rồi thoáng cái lại bùng lên. Thế lửa nhỏ hơn rất nhiều, bởi vụ nổ đã khiến đất cát phủ lên lớp dầu hỏa.
Thấy thuốc nổ có hiệu quả, Đỗ Như Hối thở phào, Lưu Chính Vũ tinh thần phấn chấn, vung cánh tay độc nhất một lần nữa hạ lệnh oanh tạc. Lần này triệt để biến một vùng biển lửa thành những đốm nhỏ lác đác.
Từ trong thành lạc đà, mấy nghìn quân sĩ vác ván gỗ xông ra trải đường. Ném ván gỗ xong, họ mau chóng chạy lại. Các quân sĩ chuyên môn ghép ván gỗ trải thành con đường bằng phẳng. Cứ mỗi khi con đường kéo dài một trượng, thành lạc đà lại tiến lên một trượng. Chỉ cần áp sát trại địch, ngày tàn của chúng sẽ tới.
Người Đại Thực như nổi điên, đem số dầu hỏa còn lại ném xuống, ý đồ cho lửa cháy lớn hơn. Nhưng dầu hỏa của chúng không thể so được với dầu hỏa của thành lạc đà, thoáng cái đã bị dập tắt, không như dầu hỏa thành lạc đà đã luyện ra, dù có lan trong không khí cũng có thể bốc cháy dữ dội.
Trời đã sáng hẳn, bầu trời vẫn âm u, khói đen mù mịt bao phủ cả sơn cốc như địa ngục nhân gian.
Vân Diệp ra lệnh thành lạc đà tăng tốc vượt qua vùng đất này, chẳng may dầu hỏa bị hơi nóng làm bốc hơi như xăng thì thành lạc đà sẽ toi đời.
- Nhất định phải thu hẹp không gian hoạt động của Ưu Phúc Tố. Ta không cần biết còn bao nhiêu trang bị, không cần biết hậu cần có theo kịp không. Lão Nguyên, nếu hậu cần có vấn đề thì mang đầu tới gặp ta!
Lão bà cũng đã lên chiến trường rồi, cho nên lúc này Vân Diệp như một con mãnh thú muốn cắn người. Trong lều soái không ai dám nói một lời, Đỗ Như Hối nhắm mắt dưỡng thần.
- Bẩm đại soái, dầu hỏa đã tiêu hao bốn thành, thuốc nổ đã tiêu hao một nửa. Trước kia đại soái nói chỉ cần tiêu hao quá ba thành là phải bổ sung, hiện chúng ta ở dị quốc, muốn có được bổ sung rất khó khăn, trừ khi tới được thành Toái Diệp. Đại soái có chặt đầu ti chức cũng không thể biến ra dầu hỏa thuốc nổ được, tiêu hao thật sự quá nhanh.
Điền Nguyên Nghĩa dù rất sợ hãi vẫn dũng cảm đứng ra giải thích. Vừa rồi phát xạ liên tục đã tiêu hao nửa số vũ khí mang thuốc nổ, tiếp tục thế này không đủ duy trì tới khi chiến tranh kết thúc, huống hồ người Đại Thực chẳng những có tiền quân mà còn có hậu đội, nhân số hậu đội còn đông hơn.
Vân Diệp thấy huyệt thái dương giần giật, nắm chặt tay rồi từ từ buông ra:
- Tất cả phụ binh trong quân mặc giáp chuẩn bị tác chiến, từ giờ tạm dừng phát xạ vũ khí thuốc nổ, đổi sang vũ khí bình thường.
Điền Nguyên Nghĩa thở phào, chắp tay một cái rồi vội vàng rời đi.
Sơn cốc dài hẹp như cái nồi nước sôi ùng ục không ngừng. Tiếng tướng sĩ la hét, tiếng nỏ tiễn vun vút, tiếng chiến mã hí dài, tiếng thuốc nổ nổ tung, tất cả hòa thành âm thanh làm người ta huyết mạch căng phồng.
Ưu Phúc Tố kiệt lực chỉ huy kỵ binh Đại Thực phát động công kích vào phòng tuyến của Trình Xử Mặc.
Hiện giờ ông ta đã nhìn thấy khí cầu trên thành lạc đà, chứng tỏ nó chỉ còn cách năm dặm. Ông kéo thị vệ trưởng nói nhỏ:
- Lạp Tân, ngươi leo lên đỉnh núi thả dây thừng xuống, đó là đường lui cuối cùng của chúng ta. Nhanh lên, địa điểm phải bí mật, không để người khác nhìn thấy, Chân Chúa trên cao sẽ phù hộ ngươi.
Lạp Tân dập đầu vâng lệnh Ưu Phúc Tố, dẫn hai mươi hộ vệ tâm phúc đi tìm đường đào thoát cho chủ tử của mình.
Nhìn Lạp Tân đi rồi, Ưu Phúc Tố lấy khăn vải che kín mặt, thúc ngựa, rút loan đao xông vào chỗ chiến hỏa kịch liệt nhất. Lập tức có đội kỵ binh lạc đà la hét lao vào vòng chiến.
Bất kể tên nỏ của Trình Xử Mặc có dày đặc đến đâu, thế nào cũng có người Đại Thực xuyên qua dây thép gai tới trước trận. Chúng cực kỳ dũng mãnh, lao vào quân trận là vứt bỏ thuẫn tròn đi, rút loan đao chém giết. Thân thủ vô cùng linh hoạt, ở trong khoảng cách ngắn cũng né được nỏ bắn.
Trần Sồ gian nan giết chết hai tên người Đại Thực, còn chưa kịp thở đều đã nghe thấy đằng sau có tiếng tù và âm vang.
Tiếng tù và này chứng tỏ viện quân địch tới rồi. Đúng lúc Trần Sồ đang do dự không biết có nên phái người chi viện cho Quách Bình hay không thì hậu trận có tiếng reo hò đinh tai nhức óc. Vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy cờ hiệu biểu tượng cho viện quân của nhà mình đang ra sức phất lên.
- Đâu ra mà có viện quân? Không phải địch ngụy trang đó chứ? Chỗ đại soái chỉ còn lại một vạn rưỡi kỵ binh thôi, làm sao có thể phân chia lực lượng chi viện cho chúng ta được.
- Đoán chừng hảo hữu của đại soái tới giúp chúng ta rồi, Trần Sồ, đừng ngây ra nữa, con mẹ nó bị bắn chết mới là oan uổng đấy! Huynh đệ cố lên, chúng ta sắp thắng rồi!
Tiếng quát của Trình Xử Mặc như tiếng sấm vang bên tai, Trần Sồ hô lớn:
- Các huynh đệ cố lên, chúng ta sắp thắng rồi!
Quách Bình hơi hoang mang, mình đã sẵn sàng đón đỡ đợt xung kích của quân địch. Không ngờ từ trên núi thình lình có hai đội quân đánh xuống, dù quân số không nhiều, mỗi đội chỉ khoảng năm nghìn người, nhưng họ chiến đấu vô cùng hung hãn. Một đội thì khôi giáp sáng loáng, đầu cài lông gà, mỗi người khoác áo choàng trắng tinh, trông như thần tiên hạ phàm.
Đội còn lại thì đủ mọi loại người, đủ mọi loại giáp trụ, thậm chí có cả người cởi trần tác chiến; vũ khí cũng đủ thứ, từ chùy tới loan đao, họ hò hét xông thẳng vào quân Đại Thực quyết chiến một mất một còn.
Ưu Phúc Tố đợi rất lâu không thấy quân Đường phía đối diện có chút náo loạn nào, thành lạc đà thì càng lúc càng đến gần. Ông nhắm mắt thở dài, biết đội quân trong sơn cốc này khó tránh khỏi kiếp nạn rồi.
Ông ta như nhìn thấy đôi mắt lãnh khốc như chim ưng của Cáp Lý Phát đang dõi theo mình. Đại đế của ông ta, vị vạn vương chi vương ấy, vẫn còn chìm đắm trong giấc mộng vô địch từ thời Mặc Hãn Mặc Đức (Mohammed), cho rằng chỉ cần phái một tổng đốc phương đông là có thể thâu tóm cả phương đông vào tay. Một chủng tộc nổi tiếng thông tuệ như thế, nếu không dốc toàn bộ lực lượng, làm sao có thể đánh bại được?
Lần này mình tới viễn đông tác chiến kỳ thực là vì báo thù. Hải phận giàu có của Đại Thực đang bị chiến hạm cướp bóc, đốt phá thỏa sức. Kỵ binh Đại Thực chỉ biết đứng trên bờ biển phẫn nộ gào thét.
Cáp Lý Phát vẫn tin rằng kỵ binh Đại Thực là vô địch, bất kể người Ba Tư, La Mã hay Thác Đát đều không phải đối thủ. Thế nhưng, giờ đây khi đối đầu với quân Đường, Ưu Phúc Tố nhận ra người ta đã sớm thay đổi phương thức tác chiến rồi.
Cách bố trí của ông ta không hề sai lầm: khoảng cách giữa tiền quân và hậu đội vốn là một cái bẫy. Việc bố trí toàn bộ quân lực trong hẻm núi là để tiện cố thủ, chỉ cần tiền quân chống đỡ được đợt tấn công của thành lạc đà, hậu quân sẽ kịp thời tới hình thành gọng kìm, tiêu diệt toàn bộ quân địch tập kích.
Ưu Phúc Tố cười khổ. Một con sư tử chui vào lồng thỏ, bao nhiêu khổ tâm bố trí biển lửa giờ đây lại bị vũ khí khủng khiếp của quân Đường dập tắt. Ông ta thua mà không còn lời nào để nói.
- Trận chiến này thất bại không phải lỗi của ta!
Ưu Phúc Tố hét lớn, ngã từ trên lưng ngựa xuống.
Lạp Tân từ trên vách núi nhảy xuống, cùng hai hộ vệ buộc chặt dây thừng vào người Ưu Phúc Tố, để các võ sĩ trên núi cẩn thận kéo Ưu Phúc Tố đang hôn mê lên.
Bản thảo này do truyen.free độc quyền phát hành.