(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1339:
– Sao tới mức này, sao tới mức này!
Lý Nguyên Tường vác cái bụng ục ịch vội vàng đến trướng soái của Vân Diệp, chưa đến nơi đã nghe thấy tiếng.
Không chỉ riêng Lý Nguyên Tường, mà còn bảy tám vị vương gia khác cũng có mặt: Từ vương Lý Nguyên Lễ, Hàn vương Lý Nguyên Gia, Bành vương Lý Nguyên Tắc, Trịnh vương Lý Nguyên Ý, Việt vương Lý Trinh, Giang vương Lý Hiên, tạo thành một đoàn vương gia chật kín cả trướng của Vân Diệp.
– Vốn không cần đến mức đó! Lý Nguyên Quỹ lại ra tay tàn sát bộ hạ của ta. Vân Diệp ta xuất thân cực khổ, nhờ vào sự phò tá của huynh đệ, bộ hạ mới ngồi vững ở vị trí này. Kẻ nào dám động đến bộ hạ của ta, đừng hòng ta tha, ta sẽ tận tay xử lý hắn, không chết không thôi!
Một câu của Vân Diệp đã đóng hết cánh cửa thương lượng lại.
Lý Nguyên Tường vất vả nhích tấm thân béo ục ịch lên chiếc ghế, hai chân lơ lửng trông rất buồn cười. Nhưng Vân Diệp vẫn luôn cảnh giác cao độ với kẻ này. Chẳng ai biết trong đầu hắn nghĩ gì, đã không nói lý được thì cứ dùng mưu kế, ai chọc đến ta thì ta đánh cho ra bã.
– Chúng ta không nói về Nguyên Quỹ nữa, hắn giết người của ngươi, cứ tùy ngươi xử trí. Nhưng Ngụy thị và con trai hắn đâu có tội tình gì? Huống hồ, ngươi và Ngụy thị từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, ít nhiều cũng có chút tình nghĩa. Hỏa Phượng quốc là đất phong bệ hạ cấp cho Nguyên Quỹ, hôm qua Nguyên Quỹ biết chuyện chẳng lành nên tìm ta bàn bạc, hắn đã trao vương vị cho nhi tử mười hai tuổi của hắn rồi. Vân hầu, dù quân uy ngươi lớn đến mấy cũng không thể can thiệp vào chuyện truyền ngôi của vương tộc chứ?
Vân Diệp thở dài:
– Ngươi càng béo càng thông minh rồi. Ta không hiểu, một mình Lý Nguyên Quỹ dám động tới kho dự trữ của ta sao? Suy cho cùng, ta cũng là hoàng tộc. Hôm nay chúng ta đóng cửa nói cho rõ chuyện này. Tiến Bảo, gọi Ngụy thị vào đây, chúng ta nói chuyện.
Lưu Tiến Bảo vâng lời, dẫn Ngụy thị mặt mày phờ phạc vào, sau đó mang trà cho mỗi người rồi lui ra, đóng cửa lại.
– Lý Nguyên Quỹ là thằng ngốc. Nếu hắn cứ bảo Đản Nữu đến tìm ta, thế nào cũng lấy được nhiều thứ ta không dùng tới, không cần phải cướp. Cho nên nếu sau lưng không có mấy người các ngươi xúi giục, ta không tin.
– Đừng vội chối bỏ, ta không định tính sổ các ngươi. Lý Nguyên Quỹ tự mình chuốc lấy sự ngu dại thì phải trả giá. Các ngươi âm thầm tiêu diệt được đối thủ, nước cờ này của các ngươi thật cao tay.
– Sau đó các ngươi chạy tới chỗ ta, lấy tình lấy lý để ta thương xót Đản Nữu và đứa con. Bọn họ cô nhi quả mẫu mà vẫn giữ Hỏa Phượng quốc, vừa vặn để các ngươi dần dần ăn mòn, mưu kế hay lắm! Hại ta phải diệt trừ Lý Nguyên Quỹ để dập tắt cơn giận dữ trong quân, các ngươi lại được tiếng trượng nghĩa.
Nghe thế, Ngụy thị đứng bật dậy, chỉ tay vào đám vương gia trong trướng:
– Đúng thế, đúng thế! Ta nói với phu quân rằng, Vân Diệp và nhà ta quan hệ rất thân, nay y tây chinh về, nhất định có vô số thu hoạch. Ta chỉ cần cứ mặt dày đến cửa, bất kể là mua hay xin cũng có lợi ích lớn. Mới đầu phu quân ta cũng nghĩ như thế. Nhưng về sau, khi tụ tập với các ngươi thì thay đổi ý định, muốn chiếm lấy thứ trong thành Toái Diệp, biết rõ có đại họa vẫn cứ làm. Kẻ đáng chết chính là các ngươi!
Lý Nguyên Tường vừa muốn phản bác, Vân Diệp đưa tay ra hiệu Ngụy thị yên tĩnh lại, nói:
– Ta được bệ hạ yêu cầu giao các vùng đất này cho các ngươi quản hạt. Thế nên, mai đại quân sẽ về Bắc Đình, đồn trú ở Cao Xương. Nghe nói Tiết Nhân Quý được thưởng lớn, tới đồn trú ở Quy Tư. Đây là chuyện ngoài dự liệu mọi người, hiếm có ai chỉ sau một đêm mà thăng liền ba cấp, đạt tới tầm cao như vậy. Ta làm hầu gia mười mấy năm chẳng thay đổi, tức chết ta mất thôi.
– Ha ha, câu này các ngươi đừng ghi vào tấu chương đấy, ta không gánh được tội danh lòng mang oán niệm đâu, chẳng qua chỉ than phiền ở đây một câu, ai bảo chúng ta là người nhà chứ.
Sắc mặt Lý Nguyên Tường biến đổi mấy lần mới xen vào:
– Ngươi ly gián trắng trợn quá rồi đấy. Chuyện thất đức giá họa người khác ngươi cũng đã làm rồi. Hiện ta không muốn nghe ngươi lảm nhảm. Ta chỉ muốn hỏi một câu, ngươi có thừa nhận quyền hợp pháp của bọn ta ở mảnh đất này không? Sẽ không dễ dàng dẫn đại quân tới đây tuần tra biên giới chứ?
Vân Diệp lắc đầu:
– Không, trừ khi các ngươi chết sạch, nếu không ta sẽ không tới. Nhắc lại, đại quân ta tuyệt đối không vượt quá Dã Mã Nguyên. Dù các ngươi bị Thổ Hỏa La, Đại Thực tấn công thì ta cũng không tới. Nhưng hãy yên tâm, khi các ngươi chết sạch rồi, ta sẽ giúp các ngươi báo thù.
Lý Nguyên Gia nói từng chữ một:
– Tốt! Ta từ Chu Nguyên giàu có tới chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi này là muốn được sống một cách thống khoái, sống cũng được, chết cũng tốt, đều do tự mình định đoạt. Ta thà đối diện với vó sắt của dị tộc, chứ không muốn ngồi ăn chờ chết. Ngươi có suy nghĩ giống ta ở đây.
Nói tới đó chắp tay với Ngụy thị:
– Tẩu tẩu, liều chết cầu sinh là tình hình của chúng ta hiện nay. Từ nay về sau, quan hệ của chúng ta không còn là thân thích nữa, mà là hai quốc gia. Tẩu nghĩ cho kỹ, nếu thấy lực không đủ thì theo Vân Diệp về Trường An. Bọn ta sẽ đảm bảo tẩu và con trai sẽ có hậu lễ, phú quý cả đời.
Ngụy thị nghiến răng ken két. Thế lực của Lý Nguyên Quỹ đã bị Vân Diệp giết hết, cô không còn cách nào kháng cự lại đám vương gia này.
Vân Diệp nói với Ngụy thị:
– Có một kẻ tên là Hà Thiệu, tên khốn đó gần đây cùng ta mâu thuẫn. Hắn giống các ngươi, đều muốn kiếm ăn ở Tây Vực. Đương nhiên nếu dám bước vào quốc thổ Đại Đường, ta sẽ chặt cái chân chó của hắn. Hắn còn có hai đồng minh, chiếm được đất đai rộng lớn, chuẩn bị xưng vương. Ngươi có thể tìm hắn làm đồng minh, ta đảm bảo trong vòng mười năm, hắn không có bất kỳ mưu đồ gì với ngươi và Hỏa Phượng quốc. Mười năm sau, nhi tử ng��ơi lớn lên rồi thì nghe thiên mệnh vậy. Ta đã giết trượng phu của ngươi, nhưng xét tình bằng hữu cũ, ta cho mẹ con ngươi chút đảm bảo.
Lý Nguyên Tường hỏi vội:
– Vân gia ngươi định rút hẳn khỏi Tây Vực sao?
– Đúng thế, Vân gia chỉ giữ lại chút cơ nghiệp ở Tuyết Sơn, còn lại sẽ rút đi hết, cả thương đội cũng không để lại.
Lý Nguyên Tường ngã khỏi ghế, chao đảo, chắp tay cáo từ. Đám vương gia kia cũng theo sau, chỉ còn lại Ngụy thị.
– Ta muốn cùng phu quân gặp nhau một tối, không biết được không?
Vân Diệp gật đầu. Sau đó Lưu Tiến Bảo đưa Ngụy thị tới chỗ giam giữ Lý Nguyên Quỹ.
Kỳ hạn ba ngày đã hết, tù và trên tường thành Lạc Đà thổi vang. Tất cả tướng sĩ lui khỏi thành Toái Diệp trở về đội. Đối với chiến sĩ mà nói, đây là bữa tiệc cuối cùng, tiếp theo là hành quân không ngơi nghỉ.
Khi trời sáng, Vân Diệp nhìn thấy Ngụy thị. Lý Nguyên Quỹ vịn chấn song xe tù nói với Vân Diệp:
– Ta nói với con ta đừng hận ngươi, ta cũng không hận ngươi, nhưng thi thể ta không thể về quê hương chôn cất. Ta đã thề, kiếp này không tới Trường An nữa.
Vân Diệp thất kinh, đang muốn tới ngăn cản, nhưng khóe miệng Lý Nguyên Quỹ đã rỉ ra một dòng máu đen. Ngụy thị ôm lấy đầu hắn, hôn liên tục, nước mắt ướt nhòe cả mặt.
– Hạc Đỉnh Hồng! Hết cứu!
Giọng Vô Thiệt ở bên truyền tới.
Thứ này thì Vân Diệp biết, đó là thạch tín đỏ, là tỳ sương tự nhiên (arsenic). Không biết vì sao lại gọi là Hạc Đỉnh Hồng, nhưng nuốt vào bụng đúng là hết hy vọng.
Vân Diệp nhìn Ngụy thị dùng xe ngựa đưa thi thể trượng phu vào thành Toái Diệp đang đổ nát, hỏi Vô Thiệt:
– Ông ở trong hoàng cung cả đời, được coi là người có quyền phát ngôn lớn nhất. Chẳng lẽ trong đó thực sự khủng khiếp đến thế sao? Ta cũng lớn lên trong hoàng cung, sao không thấy có cảm giác đó? Chỉ thấy nhiều quy củ và thiếu tự do mà thôi.
Vô Thiệt lườm Vân Diệp, quay người bỏ đi. Câu hỏi ngớ ngẩn thế này ông ta không muốn trả lời. Nếu hoàng cung là chỗ tốt đẹp, Lý Nguyên Quỹ cũng chẳng tự sát, Thái tử chẳng tìm mọi cách cứu vợ mình ra. Vô Thiệt từ sau khi rời hoàng cung, chưa từng nhắc tới cuộc sống trong đó, không phải không thể nói, mà thực sự chẳng có gì hay ho để mà kể.
Mọi bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, nơi chắp cánh cho những câu chuyện bay cao.