Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1340:

Tây Vực thực ra không có đường, cho dù có thì sau một trận bão cát cũng biến mất tăm.

Cái tệ nhất của chiến tranh là cái chết. Một khi chiến tranh quy mô lớn xảy ra ở một vùng đất, người ta sẽ ngạc nhiên nhận ra, dân cư ở đó trở nên thưa thớt lạ thường. Có thể đôi khi thấy xác lạc đà, bò dê chết trên sa mạc, nhưng con người thì tuyệt nhiên không thấy bóng dáng, dù là người sống hay người chết.

Chỉ con người mới có thói quen mai táng đồng loại. Khi thương nhân đi đường gặp xương cốt người chết, bất kể thủ lĩnh thương đội đó có là kẻ gian thương hay không, họ đều tìm một nơi ít gió cát để chôn cất. Thói quen này đáng để ca ngợi, vì nhỡ đâu mình chết trên sa mạc, người sau cũng sẽ làm vậy. Trong sa mạc, không ai an toàn cả, đó là lời người già thường răn dạy.

Bọn cường đạo thì càng tôn trọng cái truyền thống chôn cất ấy. Giết người xong là vội vã chôn xác, như chó giấu xương vậy, không muốn để trời thấy, chỉ muốn đất hay. Bởi trời biết giáng sét, còn đất thì nhân từ hơn, như người mẹ che chở con, khi con làm chuyện xấu, mẹ luôn tìm cách giấu giếm.

Một trận gió nhỏ thổi qua, sa mạc sẽ mù mịt. Cát bụi như dùi sắt công thành nện vào đoàn lạc đà. Thế nhưng, khí thế hung mãnh ấy lại chẳng có chút lực đạo nào. Đoàn lạc đà một ngày không biết bị những đợt công kích như thế bao nhiêu lần.

Những người trong căn nhà gỗ dựng giữa đoàn lạc đà lại chẳng có tâm trí nào để cảm nhận sự cuồng dã, hào sảng của sa mạc. Ai nấy ôm chồng công văn chất chồng vội vã ra vào, đến cả đi vệ sinh cũng phải chạy vội vàng.

Binh sĩ đi ngang qua đây đều ngoảnh cổ nhìn vào trong. Gặp được văn thư đang trên đường ra hóng mát, liền cười và trao cho nắm đậu rang, khẽ hỏi khi nào thì quân công của hắn mới được tính xong.

Văn thư nhai đậu rôm rốp, làm ra vẻ thần bí khua tay một cái, đối phương liền tỏ vẻ hiểu ý.

– Bệ hạ định lấy thứ này ứng phó qua loa với quân tây chinh của ta à? Không có vàng, bạc, đất đai, nữ nhân, quan chức, chỉ có mỗi miếng sắt vụn này thôi sao? Ném vào hiệu sắt chẳng được một ngân tệ.

Tiếng rống của Vân Diệp làm chim ưng bay trên trời cũng nghe thấy. Vân Diệp đã chịu đủ những trò lừa gạt thế này từ đời nào rồi.

– Đồng chí Vân Diệp một năm qua cống hiến... Đặc biệt phát huân chương khen thưởng, mọi người vỗ tay... – Đồng chí Vân Diệp tại năm chín tám có thành tích trác tuyệt... Đặc biệt phát huân chương khen thưởng, mọi người vỗ tay... – Đồng chí Vân Diệp...

Toàn những lời động viên suông! Làm trâu làm ngựa một năm, có được nếu không phải tờ giấy thì cũng là miếng sắt, nói mỹ miều là phần thưởng tinh thần.

– Chủ ý thất đức này là do ai nghĩ ra?

Vân Diệp nhìn cái miếng sắt quen thuộc, bên trên có vài ngôi sao, không khác gì thứ mình được thưởng trước kia. Nhớ tới cảnh ngộ cũ, lại nhớ tới cả l�� ngốc ăn cát ở sa mạc, lửa giận sôi trào.

– Lão Vân, đừng nổi giận với ta. Ta cũng từ thành Loạn Thạch chạy tới đây để nói với ngươi chuyện này. Đây là chính sách mới của triều đình. Ngươi xem kim long bài chuyên dùng cho tướng quân cấp một, ngươi có một cái, ta có một cái. Phải rồi, cái kim long bài có hình quyển sách là của Lão Đỗ. Ông ta là quan văn, chỉ được thế thôi.

Hứa Kính Tông vô cùng cao hứng, thầm nghĩ Vân Diệp đúng là tên ngốc bị danh dự làm mờ mắt.

– Ngươi cũng là quan văn, sao không có kim long bài bốn móng?

– Khác chứ. Ta đích thân dẫn quân chém giết với người Thổ Phồn trên tường thành, thu được quân công chân chính. Quan văn ở hậu phương như Lão Đỗ sao so được.

Hứa Kính Tông đắc ý lắm. Công lao của quan văn lớn tới đâu cũng không có giá trị thực tế bằng quân công. Quân công có thể giữ mạng. Dù không may tham ô, hoặc nhìn trúng khuê nữ nhà nào mà cưỡng bức, có quân công, Hoàng đế nể tình ngươi từng bán mạng mà cho một con đường sống. Quan văn làm chuyện này thì cơ bản là thanh danh tan nát, không còn hi vọng ngóc đầu lên nữa. Võ tướng không tham ô, không báo cáo láo quân công, không cưỡng bức dân nữ thì còn là võ tướng không?

Lão lưu manh Lý Hoằng Cơ từng một đêm ngự mười nữ nhân. Trường Tôn Thuận Đức tham ô thành thói, bị Hoàng đế lấy mất tước vị rồi. Vậy mà trong dịp đại thọ của Hoàng đế, ôm chân Hoàng đế khóc lóc ỉ ôi một trận, bị Hoàng đế tát không biết bao lần, sau đó hớn hở về nhà, tước vị được khôi phục, ngay bổng lộc mấy năm qua cũng thanh toán đủ. So ra thì Ngụy Trưng không tốt số như thế, tước vị được khôi phục, nhưng thanh danh thì vẫn tan nát.

– Lão Vân, đừng coi thường thẻ bài này. Có giá lắm đấy. Lần này ngươi được thưởng sáu huân chương, có thể đeo lên quan phục khoe khoang, ít nhất gặp quan không cần bái lạy.

Hứa Kính Tông lấy ra một huy chương mãnh hổ bằng bạc, ướm lên ngực Vân Diệp.

– Ngươi ngốc hay ta ngốc? Giờ trên triều đường còn ai mà ta phải tham bái? Huy chương hổ già này liên quan quái gì đến ta chứ? Không được, ta phải dâng tấu, Bệ hạ không thể qua loa như vậy, chẳng may binh biến thì nguy.

– Binh biến? Ai tạo phản? Thứ này khi thử chấp hành ở Trường An, binh sĩ được thưởng khóc như mưa vì cảm động, nhất là mấy tướng lĩnh dị tộc, dùng đao cắt máu ăn thề trung thành với Bệ hạ, tướng sĩ trong quân tung hô vạn tuế. Phía đông, phía nam, phía bắc có rồi, chúng ta xa nhất, thiên sứ giờ mới đem tới. Bệ hạ nói, thứ này là cảm tạ tướng sĩ anh dũng giết địch, sau khi về Trường An sẽ có phong thưởng.

– Về còn có phong thưởng?

– Có chứ, nghe nói nương nương đã lệnh nội phủ chuẩn bị rồi. Lần phong thưởng này sẽ lấy thẳng từ nội phủ, không chiếm dụng quốc khố.

Nghe tới phong thưởng Vân Diệp mới trở nên vui vẻ, thế mới đúng chứ. Toàn là những hán tử quen trồng cây làm ruộng, cần gì cao quý làm chi. Vàng bạc thật mới động lòng. Thẻ bài làm thủ đoạn an ủi tinh thần cũng không tệ, kim long bài của mình thế nào cũng đổi được một kim tệ.

Ngắm nghía huân chương một chút, Vân Diệp đột nhiên nhớ ra:

– Thiên sứ đâu, sao không thấy tới? Phải chiêu đãi tốt, trở về còn nói tốt hộ chúng ta vài câu.

Khóe miệng Hứa Kính Tông co giật:

– Chết rồi. Ở thành Loạn Thạch chưa được một tháng thì chết, uống nước thế nào miệng nôn trôn tháo, được ba ngày thì chết. Ta cũng chẳng hiểu sao qua nổi ba năm vừa rồi. Về Trường An, lão phu sẽ ở trong Yến Lai lâu không ra nữa. Mẹ nó, Hồ Cơ của ta cũng đã chết mất rồi. Người bản địa còn chẳng chịu nổi, ba năm qua lão phu ít nhất giảm thọ mười năm.

Vân Diệp hoài nghi nói:

– Không phải thiên sứ nhòm ngó Hồ Cơ của ngươi nên bị ngươi giết chứ? Nói đi, yên tâm, huynh đệ giúp ngươi xử lý, nhất định sẽ biến thành một vụ án không đầu mối.

Hứa Kính Tông dở khóc dở cười, chỉ Vân Diệp mắng:

– Ba năm qua ngươi ở trong quân ngày càng thô bỉ rồi đấy. Hồ Cơ đã dùng năm năm rồi, ai vì ả mà giết người, dù tặng Hoàng Nguyên Thọ, hắn cũng không lấy.

Gặp được bằng hữu cũ, nói nhăng nói cuội một hồi làm người ta vui vẻ.

Cái đất Tây Vực này quá tà, con người đến đây, dã tâm cứ thế tăng vọt. Hi Đồng, Hàn Triệt đều thế, tên béo Hà Thiệu cũng vậy. Nhìn mặt đất mênh mông, liền dâng lên ý muốn chiếm hữu. Nhìn trời đất bao la, muốn khắc tên mình vào đó. Ai ngờ đất Tây Vực lại không dung chứa nổi những hùng tâm tráng chí lớn lao đến vậy.

Vân Diệp thề, sau này tuyệt đối không thể để kẻ có hùng tâm tráng chí tới nhà. Càng kẻ nhìn xa trông rộng càng phải đề phòng. Chỉ chiêu đãi người tầm nhìn hạn hẹp, không có chí lớn, đó mới là người cùng đường với mình, tránh để rồi phải nhận về đầy bụng ủy khuất.

Phạm Hồng Nhất mang sách công lao lên, mắt đỏ kè, mấy ngày qua không ngủ được tử tế. Chỉ sợ làm mai một công lao của tướng sĩ, cùng Ngũ Lễ Tư Mã và thủ hạ ngày đêm tra xét, cố gắng không bỏ sót một ai.

Vân Diệp lật xem sổ công lao, lấy bút đỏ viết gạch tên mình và Đỗ Như Hối đi, đưa tên Quách Bình ở phía sau lên, đặt ngang với Trình Xử Mặc. Xong việc nói:

– Nâng công lao của các huynh đệ trên cơ sở này lên ba thành.

Những dòng chữ này, qua bàn tay truyen.free, thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free