Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1348:

Vở bi hài kịch ấy diễn ra khắp nơi, cho đến khi Vân Diệp về đến Bá Kiều thì số quân còn lại chưa đầy năm nghìn người.

Đại quân trở về đương nhiên có nghi trượng đón rước. Vừa qua cầu, họ đã thấy hơn trăm người vừa ca vừa múa tiến tới, có người dắt dê, chở rượu, có sọt đầy lê đào. Những thứ này chỉ để ngắm chứ không ăn được, bởi tất cả đều làm từ nến. Các cung nga múa tay áo dài thướt tha, mỗi nhóm mười sáu người, tổng cộng ba nhóm, đó là nghi thức cao nhất dành cho hầu gia.

Vị quan thái thường trong cung, phụ trách việc dắt dê, ra tay đâm chết con dê, hứng máu chảy ra vào một chén ngọc. Sau đó, ông ta chấm tay vào máu dê, bôi lên mặt Vân Diệp. Dù chỉ phớt qua hai cái, Vân Diệp vẫn ngửi thấy mùi hôi tanh của dê.

Hứa Kính Tông cũng nhận đãi ngộ tương tự. Lão ta hôm nay mặc bộ giáp xộc xệch, lỏng lẻo, khiến mất hết thể diện của quân Tây chinh.

Lần này là bái tướng xuất chinh nên sau khi trở về, họ phải đến tổ miếu hoàng gia tắm rửa, ăn chay ba ngày, sau đó báo cáo chiến tích với hoàng thiên hậu thổ, rồi mới đến lượt hoàng đế thăm hỏi.

Vân Diệp nhìn thấy Tân Nguyệt mặt đầy nước mắt. Nàng được hai cung nga hầu hạ cởi bỏ giáp, thay vào quan phục màu tím, rồi lên xe ấm. Sau đó, thị vệ hoàng cung đưa nàng đến tổ miếu.

Lý Thái là người phụ trách dẫn Vân Diệp vào tổ miếu. Hắn mặt mày nghiêm trang, khẽ hắng giọng quát:

– Đại quân Tây chinh có giành chiến thắng kh��ng?

– Vạn thắng!

Vân Diệp dốc hết sức hét lớn.

– Nếu vậy, vào!

Sau đó, hai tên hoạn quan tiến đến tháo ngưỡng cửa. Vân Diệp bước vào một gian viện tử nhỏ nằm gần cổng Huyền Vũ, đây là viện tử trong cùng của tổ miếu.

Đáng lẽ đến lượt Lý Thái giảng giải lễ nghi cho Vân Diệp, nhưng hắn chỉ đọc qua loa hai câu rồi vứt sách vàng sang một bên:

– Thứ này ngươi đã học rồi, ta không đọc nữa.

Vân Diệp gật đầu. Bốn mắt nhìn nhau, vành mắt ướt át, rồi cả hai đồng thời quay người nhổ nước bọt, ôm nhau một cái rồi buông ra như chạm phải điện.

Vân Diệp nhìn quanh gian phòng, trực tiếp vén rèm lấy từ phía sau ra một hộp thức ăn. Mở ra xem, y vô cùng hài lòng, bên trong có mấy cái chân gà. Vân Diệp lập tức lấy ra ba cái ăn sạch.

Lý Thái rót cho Vân Diệp một chén trà nóng:

– Đúng là đồ tham ăn. Sao ngươi biết ta chuyên mang thức ăn cho ngươi, còn giấu sau màn?

– Không giấu sau màn thì giấu trong lòng ngươi à? Ba ngày này ta chỉ được ăn cháo. Nếu ngươi không mang đồ ăn cho ta thì giao tình mười mấy năm coi như đổ sông ��ổ biển à?

Lý Thái gật đầu, nhìn Vân Diệp gặm đùi gà nói:

– Mấy năm qua Trường An thay đổi nhiều lắm, nhiều đến mức ngươi cũng không thể dự liệu được. Thực ra ngươi chưa bao giờ quan sát kỹ tòa thành này. Lần này ta kiến nghị ngươi nên xem xét kỹ càng. Dưới vẻ phù hoa ẩn chứa rất nhiều nguy cơ, lòng người đã đổi thay.

– Chuyện Ngụy Trưng lo lắng năm xưa đang dần thành hiện thực. Các tướng sĩ ở ngoài dãi dầu sương gió, gian khổ tác chiến, còn bọn ta thì chẳng đạt được công trạng xứng đáng với những hy sinh đó.

– Tuy không thiếu cái ăn cái mặc, song kẻ giàu vẫn giàu, người khổ cực vẫn khổ cực. Ta càng hoài niệm Trường An chất phác mười năm về trước. Phần lớn tài sản chúng ta vất vả làm ra đều chảy vào túi kẻ giàu. Cứ tiếp tục thế này, ta e rằng những người chẳng còn gì sẽ cầm vũ khí đòi lại những gì đáng lẽ thuộc về họ.

– Nói một cách không khách khí, hệ thống thương nghiệp do ngươi gây dựng lên đang biến chất. Đám phú hào như cá mập, nuốt chửng cá bé mà chẳng chút kiêng dè. Chỉ e tương lai không xa, chỉ còn lại những con cá mập tham lam, cá nhỏ sẽ mất hết. Đến khi đó, đám cá mập sẽ cắn xé lẫn nhau cho đến khi cả cái ao cạn kiệt.

Vân Diệp đặt đùi gà xuống:

– Có phải ngươi đã nói những lời này với Hà Thiệu không?

– Đúng thế, ta đã cảnh báo hắn.

Vân Diệp lại cầm đùi gà lên ăn hết, rồi lấy trà súc miệng, cười nói:

– Hèn chi hắn mạo hiểm đi khai thác quốc gia của mình, hèn chi hắn mon men ra chiến trường khi chiến hỏa ngập trời. Ta đã nói mà, hắn làm gì có gan như vậy, hóa ra bị ngươi hù cho khiếp vía.

– Ngươi không bận tâm những biến đổi này sao? Một tập đoàn lợi ích mới đang hình thành, đòi hỏi quốc gia phải cho họ tiếng nói lớn hơn, như thế sớm muộn cũng sẽ có loạn.

Lý Thái nói rõ ràng từng chữ một.

– Giữa muôn vàn hình khối, hình nào là vững chãi nhất?

Vân Diệp hỏi vặn lại:

– Tất nhiên là hình tam giác, chuyện này có gì phải hỏi.

– Ngươi thấy hiện giờ sự phân chia quyền lợi của Đại Đường ra sao, chỉ nói đến giai tầng thôi.

– Nông dân và sĩ phu!

– Đúng rồi, chỉ có hai cái. Mấy năm qua bệ hạ diệt trừ hết các môn phiệt. Dạng ưng khuyển như Mã Chu lại được bệ hạ phái đi truyền ý chỉ cho ta, điều đó nói lên gì? Bệ hạ định trọng dụng lại hắn. Trước khi đó, cần phải hóa giải mâu thuẫn giữa hắn và thư viện. Việc để hắn truyền chỉ cho ta, là muốn ta buông tha cho hắn. Một vị đế vương kín đáo cầu xin thần tử như vậy, chỉ có bệ hạ của chúng ta mới làm được.

– Mã Chu có thể làm được gì đây? Xuất thân của hắn thiên hạ đều biết, hắn gần như là người phát ngôn của trăm họ. Dù xử lý các môn phiệt Hà Tây hay đại tộc Hà Đông, thủ đoạn của hắn đều lạnh lùng, vô tình như nhau.

– Bệ hạ diệt trừ môn phiệt cũ, nâng đỡ huân quý mới, ví như nhà ta. Nhưng mâu thuẫn vẫn tồn tại. Việc không ngừng đàn áp quý tộc cũ, nâng đỡ quý tộc mới như thế sớm muộn sẽ có vấn đề. Dù sao hoàng tộc cũng là một phần của tập đoàn lợi ích. Làm thế sẽ khiến giới huân quý xa lánh bệ hạ. Khi đó, cần một giai tầng mới để chia sẻ quyền lợi to lớn với giới huân quý.

– Trăm họ thì không được, nhu cầu v��� quyền lợi của họ tương đối đơn giản, lại dễ bị kích động, phải làm sao bây giờ? Lúc này bệ hạ phát hiện ra một giai tầng mới, giai tầng này thông minh, mạnh mẽ, nhưng lại bị người đời khinh bỉ.

– Đúng, đó chính là thương nhân. Giới huân quý thích tiền nhưng không thích thương nhân, trăm họ hâm mộ thương nhân giàu có nhưng lại khinh bỉ họ chỉ biết lợi ích. Cho nên thương nhân trở thành quân cờ tốt nhất trong tay bệ hạ, có thể tùy ý sử dụng mà không chút nguy hiểm nào. Một khi có dấu hiệu nguy hiểm, giết họ cũng chẳng cần cái cớ gì.

– Sĩ phu và nông dân đều có năng lực lật đổ thiên hạ, thương nhân lại không có sức mạnh này.

– Cho nên Thanh Tước à, thứ ngươi thấy chỉ là bề ngoài, đó là kết quả do bệ hạ cố ý dung túng. Từ khi thương nhân có thể thuê học sinh thư viện thì ngươi nên hiểu rằng bệ hạ đang nâng đỡ thương nhân. Khi con cháu thương nhân được phép nhập học thư viện, ấy là lúc ngươi nên hiểu, mùa xuân của giới thương nhân đã đến.

– Ngươi rất may mắn đấy, có người cha như vậy, ngươi có thể an tâm d���n hết tâm tư vào nghiên cứu, không cần lo thay bệ hạ và thái tử.

Vân Diệp nói xong một tràng dài, ăn thêm hai cái chân gà, thấy khát liền cầm ấm trà tu một hơi hết nửa ấm.

Những lời này một nửa của y, một nửa là của Lý Cương. Đừng thấy ông ấy lù đù lờ đờ, nhưng đôi mắt tinh anh lại không bỏ sót bất kỳ biến đổi nhỏ nhặt nào của quốc gia.

Lý Thái sùng bái nhìn Vân Diệp, đứng dậy cung kính hành lễ với y. Điều mình không tài nào thấu suốt, qua vài lời của Vân Diệp đã được phân tích rành mạch.

– Trước kia không phát hiện ngươi thông minh như thế, chẳng lẽ đi sa mạc một chuyến lại làm người ta thông minh hơn?

– Đó là ngươi có mắt như mù. Có chuyện gì nói hết ra đi, dạo này ta tài hoa vô cùng, có thể trả lời ngươi. Hỏi mau, hôm nay ta mệt lắm rồi, định tắm rửa xong còn phải đi ngủ.

Vân Diệp ngáp một cái dài, lười biếng nói.

Lý Thái lắc đầu biểu thị không có vấn đề gì, đứng dậy đi ra cửa. Đến cửa, hắn nói một cách quỷ dị:

– Tắm rửa có người hầu hạ đấy, tắm sạch vào. Khế Bật đại tướng quân ��� gian sát vách đã tắm hơn một ngày rồi.

Vỗ tay một cái, có bốn cung nữ bước vào, chỉ vào Vân Diệp nói:

– Hầu hạ Vân Hầu tắm rửa.

Sau đó, hắn ném cho Vân Diệp một nụ cười tinh quái rồi bỏ đi, vừa đi vừa nghĩ, không biết Tân Nguyệt sẽ có vẻ mặt thế nào khi biết phu quân mình đang được bốn mỹ nhân hầu hạ.

Bản dịch này là tài sản tinh thần của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free