(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1347:
Thành lạc đà cỡ nhỏ đang nhanh chóng tiến về Trường An. Vân Diệp nhàn nhã ngồi trong gian phòng nhỏ, ngắm nhìn đại quân của mình qua ô cửa sổ, lòng tràn đầy kiêu ngạo.
– Áo choàng đỏ mặc lên người bọn họ đúng là phí phạm. Thứ đó dùng để giữ ấm, chứ không phải để phanh ngực ra đón gió cho đẹp. Nơi hoang dã thế này, làm thế cho ai xem?
Vân Diệp lắc đầu, đặt chén rượu xuống bàn.
Trình Xử Mặc chưa bao giờ thích uống rượu bằng chén. Rượu ngon đến mấy hắn cũng đổ vào bình nước quân dụng, cầm lên tu ừng ực. Giờ đây cũng vậy, chiếc bình của hắn là loại đặc chế, to hơn, nặng hơn của người khác, loáng ánh kim.
Thấy Trình Xử Mặc không đáp, Vân Diệp lại nói:
– Loại rượu này phải uống bằng chén sứ trắng, nhấp từng ngụm nhỏ, ngươi cho vào bình làm gì?
– Kệ ta! Uống rượu cũng không cho người ta yên.
Trình Xử Mặc cầm bình nước lên, hài lòng gật đầu, uống cạn một hơi. Hắn liếc xéo chén sứ trong tay Vân Diệp rồi vén rèm bước ra ngoài.
Gần đây tên này tâm tình rất tệ. Từ sau khi biết cha mình sống không bằng chết, hắn trở nên bất thường, rảnh rỗi là trèo lên chỗ cao nhất nhìn về phía tây. Điều này khiến Vân Diệp cũng căng thẳng, chỉ sợ hắn nổi máu nóng chạy tới Đại Phi Xuyên. Nếu Lão Trình mà trở về, nhất định sẽ nổi cơn lôi đình. Trình Xử Mặc bị phạt thì mình cũng khó thoát.
Mỗi người đều có việc phải làm. Trình Xử Mặc về kinh phải nghênh ngang, để Trình gia thu được lợi ích cao nhất. Còn Vân Diệp, trở về phải chui vào "ổ chuột" trốn đi, dần dần để bão tố quét qua, cuối cùng "hấp mình trong lồng" để bản thân trở thành vừa béo vừa trắng – đó mới là chuyện đại gia tộc nên làm.
Sau khi vào đến quan nội, Đỗ Như Hối không nói chuyện với Vân Diệp nữa, một mình một phòng mày mò đồ cổ, cả ngày không lộ diện.
Ông ta đang tị hiềm. Chuyện quan viên địa phương giao hết cho Hứa Kính Tông lo liệu. Người bình thường không gặp được Đỗ tướng uy danh hiển hách, càng không gặp được Vân hầu thần bí – người được mệnh danh là đệ tử thần tiên, có thể nói là nhân vật thần bí nhất Đại Đường.
Bởi vì y chưa bao giờ tiếp kiến quan viên địa phương. Thậm chí, nếu không cần thiết, y chẳng muốn rời khỏi nhà. Nơi có thể gặp được y chỉ có triều đường hoặc thư viện. Các buổi tụ hội huân quý y cũng ít khi tham dự; cho dù là tang lễ, cưới gả, cũng phải là của những huân quý có quan hệ rất thân cận thì y mới xuất hiện thoáng qua.
Thần bí, thanh cao, kiêu ngạo, dị loại – đó là ấn tượng mà Vân Diệp để lại cho các quan viên Đại Đường.
Thực ra căn bản không phải như vậy. Vấn đề là Vân Diệp không hợp với họ. Y ghét nhất là ở cùng đám trưởng bối huân quý, thích ở cùng tiểu bối trong nhà. Thà tới Yến Lai lâu xem múa còn hơn ngồi cùng đám lão gia uống trà, nghe những ca khúc ê a nẫu ruột mà y không tài nào thưởng thức nổi.
Các huân quý biết thói quen của Vân Diệp, nên khi tiếp đãi y, họ toàn cử con cháu xuất sắc nhất trong nhà ra mặt. Nếu không cần thiết, họ sẽ không gọi y. Còn đám quan viên thì lại vắt óc tìm cách tham gia vào những sự kiện này, bởi vậy, việc gặp được Vân Diệp mới là chuyện lạ.
Càng không gặp được lại càng muốn gặp. Thế nhưng, ngưỡng cửa Vân gia quá cao, quản gia lại là kẻ thế lợi, thu được bái thiếp là toàn cười híp mắt nói: "Hầu gia không có nhà, có thời gian hầu gia sẽ tới thăm lại."
Thăm lại cái rắm chó ấy!
Vân Diệp phát hiện khí chất quân nhân trên người mình quá đậm. Từ cách nói chuyện đến cách làm việc đều mang phong thái quân nhân. Như vậy không được, tính cách quân nhân quá cứng rắn, ở Đại Đường sẽ dễ chịu thiệt thòi. Phải sửa! Chỉ những kẻ lưu manh mới có thể như cá gặp nước trong hoàn cảnh này.
Vân Diệp đang nghĩ cách hủy bỏ cái danh hiệu thần tướng đời mới thì bên kia, Lý Nhị đang xem một tấu chương dài, vừa xem vừa cười đứt hơi. Đoàn Hồng tò mò lắm, chuyện gì mà khiến một hoàng đế luôn nghiêm nghị lại có thể cười như trẻ con thế này?
Phòng Huyền Linh cũng cười, đợi hoàng đế cười đủ rồi mới nói:
– Vân Diệp thiếu niên thành danh, trong lòng làm sao mà không có chút kiêu ngạo. Với sự thông minh của y, hẳn y đã sớm biết Bệ hạ có cách đối phó với thành lạc đà, nên mới tháo dỡ nó ra. Làm như vậy, mọi tính toán của Bệ hạ đều đổ vỡ, không còn gì để so sánh được nữa, thành lạc đà của y mới thực sự trở thành thiên hạ vô địch.
– Thiên hạ vô địch? Hiện giờ chiếc Đại Đế chẳng phải cũng là thiên hạ vô địch đó sao? Thứ vô địch thực sự là trí tuệ của con người. Núi cao còn có núi cao hơn, Trẫm đã nhìn thấu rồi, con đường võ trang này không có điểm cuối. Vân Diệp đã dẫn chúng ta lên con đường này, vậy hãy sải bước tiến tới. Tuy đám người Lý Cương cực lực phản đối, nhưng Trẫm chưa bao giờ dao động. Bất kể vì quốc vận hưng thịnh, hay là vì bách tính an cư lạc nghiệp, Trẫm không cho ngoại địch tiến vào Trung Nguyên dù chỉ một bước.
Phòng Huyền Linh thầm thở dài. Suy nghĩ này trái ngược với giáo huấn tổ tiên. Xưa nay, cương nhu đầy đủ mới là đạo trị quốc, độc tôn binh lực không phải là phong thái của thánh quân.
Thoáng chốc, trong lòng ông ta lại sáng tỏ. Con người đời sau luôn hơn đời trước, thiên hạ chưa bao giờ thiếu kỳ tài. Mình lui rồi, tất nhiên sẽ có người xử lý hậu quả.
Thành lạc đà đã vào quan nội, vượt qua Tần Châu. Dọc đường, không ngừng xuất hiện các Chiết Trùng đô úy, lục sự tham quân. Bọn họ không ngăn cản, chỉ hô vang tên Chiết Trùng phủ của mình về phía đại quân. Thế là, không ngừng có người lặng lẽ rời khỏi quân trận, đứng sau lưng Chiết Trùng đô úy. Mãi đến khi không còn ai xuất hiện nữa, Ngũ lễ tư mã mới đi ra giao sách công lao. Những sách này đều được niêm phong bằng xi, chỉ có thứ sử của châu mới được mở ra xem, sau đó dựa vào quân công để tiến hành ban thưởng.
Ngũ lễ tư mã giao phó văn thư xong nói nhỏ:
– Muốn kiếm tiền thì đừng có nhắm vào phần thưởng của tướng sĩ! Đại soái nhà ta đã đánh tiếng với Đô thủy giám rồi. Nếu có chuyện này xảy ra, dù các ngươi có chạy vạy cửa nào cũng không thoát khỏi một nhát đao vào cổ.
– Lời này các ngươi có thể đem về nói với thứ sử. Đại soái nhà ta là người niệm tình cũ. Những tướng sĩ này không chết trên sa mạc mà lại tổn thất trong tay các ngươi thì, hừ, đại soái sẽ diệt cả nhà các ngươi.
– Đó là nguyên văn lời đại soái nhà ta. Các ngươi có thể đi đàn hặc, có thể kiếm chuyện với đại soái nhà ta, nhưng đừng tính toán với quân sĩ. Dù tính khí bọn họ hơi thối, mồm hơi thối, các ngươi cứ coi như không nghe thấy đi. Vì đại soái nhà ta chính là như thế đấy!
Chiết Trùng giáo úy và Lục sự tham quân sững sờ. Chưa bao giờ họ bị uy hiếp trắng trợn như vậy. Bất giác nhìn ngọn cờ chữ Vân bay phần phật trên thành lạc đà, họ nhận ra vị đại soái này đã ngang ngược quá mức rồi. Từ trước đến nay, chưa từng có vị đại soái cầm quân nào lại can thiệp vào chuyện địa phương đến thế. Đây rõ ràng là hành vi vượt quyền.
Ngũ lễ tư mã thấy bọn họ không phục, vỗ vai Chiết Trùng nói:
– Quan viên địa phương có thể không để ý tới cảnh cáo của đại soái. Ngươi hẳn biết đại soái là người thế nào. Trước khi vào quan nội, một vị vương gia đã giết mấy vị huynh đệ của bọn ta. Kết quả, hừ, thi thể vị vương gia đó hiện đã chôn xuống đất rồi. Lời tới đây là hết. Không tin thì ngươi cứ thử xem. Đại soái cũng nói tốt nhất là có mấy tên đui mù nhảy ra cho đại soái tế đao.
Bàn giao xong xuôi, xe ngựa hậu cần đi qua mấy người này. Văn thư đứng trên xe đếm những người rời đội ngũ, sau đó lấy bọc hành lý ném xuống. Cái bọc rất nặng, rơi xuống đất bung ra, bên trong toàn là vàng bạc.
Một vị lữ trưởng chuẩn bị về nhà nhặt bọc lên, chia cho bộ hạ. Hắn lấy một cái đĩa vàng nhét vào lòng rồi mới đứng sau lưng Chiết Trùng giáo úy.
– Con mẹ nó, Lục Tam, chuyến này ngươi phát tài rồi à?
Chiết Trùng giáo úy nhìn Lục Tam đầy thâm ý:
– Giáo úy, có gì đâu! Chỉ theo đại soái chạy mấy vạn dặm thôi. Nói thẳng ra nhé, đám huynh đệ đều là người bị ngài ngứa mắt nên mới bị đẩy vào quân tây chinh đi ăn cát. Nhưng chuyến này phải cảm tạ giáo úy, chẳng bao lâu nữa, ti chức và các huynh đệ sẽ được chiêu mộ tới Trường An. Nếu ngài muốn quản thúc ti chức thì tỉnh lại đi!
Lục Tam không thèm nhìn Giáo úy. Đại soái cho hai tháng nghỉ ngơi, bây giờ vẫn còn hiệu lực, không việc gì phải nể mặt đám người này. Nói xong, hắn lên chiến mã, dắt theo ngựa thồ chở đầy đồ, tiêu sái về nhà.
Lục sự tham quân nổi giận, đang định sai thuộc hạ bắt lấy đám khốn kiếp này, nhưng Chiết Trùng giáo úy đã ngăn lại:
– Nhịn đi, đám người này thực chất không còn dưới sự quản hạt của chúng ta.
Bản quyền dịch thuật và phân phối tác phẩm này thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.