Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1350:

Sáng sớm tỉnh lại, Vân Diệp há hốc miệng ngáp một cái là nước mắt chảy ra. Na Nhật Mộ và Linh Đang bịt miệng cười trộm. Tân Nguyệt mặt đỏ bừng. Tiểu Miêu nhìn trái nhìn phải, lòng đầy kiêu ngạo, hiện giờ nàng đã có tư cách ngồi ở cái bàn này, không còn phải chen chúc chung bàn với đám Vân Mộ nữa.

Vân Diệp húp cháo gạo trong nhà không biết chán, ba bốn bát vào bụng. Lau miệng xong, y định tới thư phòng vì trong đó có một cái giường rất thoải mái, trời lạnh thế này vào đó ngủ nướng là tốt nhất.

Vân Thọ, Vân Hoan ném bát xuống chạy theo cha. Vân Mộ cũng nuốt vội vàng, miệng chẳng thèm lau, nhảy tót lên lưng cha, tiện thể lau bừa miệng vào lưng Vân Diệp, mang theo tiếng cười đắc ý định leo lên cổ Vân Diệp ngồi.

Tân Nguyệt ho một tiếng, Vân Mộ liền ngoan ngoãn từ lưng cha trượt xuống, cúi đầu mân mê ngón tay. Vân Diệp cười ha hả, bế Vân Lộ lên cổ, rồi lại một tay cắp ngang nách cô con gái cưng, rời đại sảnh trong tiếng quát mắng yêu của Tân Nguyệt. "Hôm nay, thời gian của lão tử chỉ dành cho các con thôi, ai đến cũng chẳng màng!"

Kỳ thực, đám nhóc không cần Vân Diệp chăm sóc. Tới thư phòng, Vân Thọ liền mở một cuốn sách ra bắt đầu đọc, Vân Hoan tự giác ngồi viết chữ, chỉ có Vân Mộ và Vân Lộ nhảy lên giường quấn lấy cha đòi nghe chuyện Tây Vực.

"- Tiểu Mộ, Tiểu Lộ Châu, không được quấy cha nghỉ ngơi. Cha quanh năm chinh chiến bên ngoài, người mệt mỏi, cần ngủ. Các em qua đây đọc sách cùng anh." Vân Thọ đã mơ hồ có phong thái của một người anh lớn.

Vân Diệp cười, vén chăn để Tiểu Lộ Châu chui vào, định ôm cô con gái cưng ngủ một mạch tới trưa.

Vân Diệp lại lần nữa ngáp sái quai hàm. Vân Thọ thấy thế cũng buồn ngủ, cũng muốn học Vân Mộ nằm bên cạnh cha, nhưng với tư cách là anh cả, hắn lại thấy làm thế không thích hợp.

Vân Hoan lựa chọn rất dứt khoát, vứt giày trèo lên giường, mặc kệ Tiểu Lộ Châu đẩy mình thế nào cũng kiên quyết không chịu chui ra khỏi chăn.

Tiếng ngáy khe khẽ của cha truyền ra, cả Vân Mộ, Vân Hoan, Vân Lộ đều ngủ rồi. Hôm qua cha từ hoàng cung về, ba đứa quá hưng phấn nên không ngủ ngon.

Vân Thọ vứt luôn sách đi, ngó nghiêng một lát rồi cũng chui lên giường. Chăn không đủ đắp, nửa cái mông của hắn lộ ra ngoài, mặc kệ, hắn mệt lắm rồi.

Mặt trời xuyên qua cửa sổ, chiếu ánh nắng ấm áp lên giường. Cha con Vân gia ngủ tít thò lò. Tân Nguyệt nhìn vào phòng một cái là nước mắt trực trào. Linh Đang đã khóc sưng húp mắt rồi. Tiểu Miêu tò mò nhìn Tân Nguyệt, lại nhìn lên giường, không hiểu cha con ngủ với nhau thì có gì mà phải khóc.

Na Nhật Mộ ôm con gái, vừa lớn tiếng gọi nãi nương bế con bé đi, thì bắt gặp Tân Nguyệt với đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ. Nàng vội rụt cổ, chuồn về tiểu viện của mình.

Vân Diệp tỉnh ngủ, thực ra y vẫn muốn ngủ, nhưng đêm qua không chỉ đơn thuần là kể chuyện. Cô con gái út ngủ rất nghịch ngợm, hai tay nhỏ tóm loạn xạ, cuối cùng nắm lấy tai Vân Diệp không chịu buông. Mà Tân Nguyệt thì ngồi bên giường, cứ như Quan Âm giúp mấy cha con đuổi ruồi muỗi. "- Dừng lại! Mùa đông đâu ra ruồi muỗi? Thích lại đây thì cứ xích lại, giả vờ làm gì? Ta đi liền một lèo ba năm, Tiểu Nha đã gả đi, Đông Tây Nam Bắc cũng đều có chồng cả rồi, nhà cửa trống trải. Nàng đã lèo lái chuyện làm ăn của hơn vạn người, đủ vất vả rồi, nếu thèm ngủ thì cũng lên đây mà nằm."

Tân Nguyệt đang định nói thì thấy mí mắt Vân Thọ nhúc nhích, cười vỗ má nhi tử một cái: "- Chàng thích thì cứ ngủ. Chàng ngủ thì mọi người sẽ nói rằng Đại tướng quân chinh chiến bên ngoài vất vả. Không có chàng đổ máu chiến đấu ở Tây Vực thì làm sao có được sự yên bình bây giờ? Thế nên chàng làm gì cũng được."

"- Cướp dân nữ được không?" Vân Diệp nghiêm túc hỏi, sau đó vỗ mông nhi tử: "- Tỉnh rồi thì đừng giả vờ ngủ nữa, dẫn cha đi một vòng làm quen lại nhà cửa. Đi ba năm, nhìn cái gì cũng thấy lạ hoắc. Mẹ con biến nhà thành một vùng Giang Nam rồi, hừ, đất Bắc vốn hùng hồn rộng lớn, vậy mà làm mấy cái ao tù, treo thêm mấy con thú là thành Giang Nam à? Coi chừng nuôi muỗi đấy!"

Vân Thọ đỏ mặt bò dậy. Thiếu niên mười lăm tuổi vẫn còn chút xấu hổ, râu ria trên mép đã lún phún đen nhưng vẫn rất non nớt. Chẳng biết Lý Dung mười sáu tuổi đã khá hơn chưa?

"- Sao chàng lại nói chuyện này trước mặt con? Để mấy đứa nhỏ ngủ, chúng ta ra ngoài đi dạo đi, chàng cứ ở lì trong phòng mãi cũng không tốt." Tân Nguyệt thấy nhi tử quẫn bách liền giải vây. Đúng là cái cảnh "con hư tại mẹ" mà!

Vân Diệp vừa ngồi dậy, ba đứa bé còn lại cũng bật dậy theo. Vân Hương, vì ở cùng mẫu thân nên không kịp tham gia làn sóng ngủ nướng, đang dựa vào cửa thư phòng nhìn trộm. Vân Diệp thầm nghĩ: Toàn là do Linh Đang dạy hư con, cái gì mà con của thị thiếp chứ! Ở điểm này, Na Nhật Mộ hơn Linh Đang nhiều, Vân Mộ cũng phóng khoáng hơn Vân Hương. Cả nhà nói cười đùa nghịch. Vân Hương được cha nắm chặt tay, cảm thấy lòng bàn tay con bé toàn mồ hôi. Dù vậy, Vân Diệp vẫn không buông, bởi y nghĩ con gái mà không thân thiết với cha thì không được. Nuôi con kiểu đó dễ thành Lâm Đại Ngọc, đa sầu đa cảm không có lợi cho sức khỏe.

Nữ nhi Vân gia phải như Vân Mộ mới phải, dũng mãnh mới là khí khái của con gái nhà tướng. Cha là danh tướng giết người như ngóe, con gái phải trăm ngã không sờn. Chỉ có loại võ tướng như Lâm Như Hải mới ngu xuẩn đến mức nuôi con gái thành đứa ho lao, yêu một người đàn ông nhưng không thể có được, kết cục chết bi thảm.

Đối với Linh Đang, chỉ cần cưỡng ép một chút là nàng ngoan ngoãn nghe lời, sau đó y sẽ nhân tiện lấn tới. Vân Hương không hổ là con của Linh Đang, được cha nắm tay đi chưa hết hoa viên đã biết ôm tay cha làm nũng rồi...

"- Phụ thân, Vân Diệp từ lúc về chưa từng rời nhà nửa bước." "- Làm thế là đúng. Lời đồn là thứ xấu xa nhất trên cõi đời này. Muốn rửa sạch vết bẩn này, chỉ có thời gian. Vân Diệp tuổi không nhiều, nhưng nắm bắt lòng người còn sâu sắc hơn cả nhiều lão già. Đại điển Nguyên Đán, chư tướng đều có phong thưởng, chỉ Vân Diệp không có. Hà hà, bệ hạ đúng là sủng ái phúc tướng của mình."

"- Sủng ái ư? Phụ thân, hiện khắp Trường An đều nói Vân Diệp đã thất sủng, chẳng mấy ngày nữa sẽ có đại họa giáng xuống, e vì thế nên y mới đóng cửa không ra ngoài."

Trường Tôn Vô Kỵ đặt chén trà trong tay xuống, thở dài: "- Ngươi là đứa ta kỳ vọng cao nhất trong số tất cả các con của ta, vậy mà hiện giờ xem ra ngươi vẫn không bằng Vân Diệp. Ta chỉ lấy làm lạ, ngươi nhìn ở đâu mà thấy đại họa sắp giáng xuống Vân gia? Vì sao ta chỉ thấy Vân gia sẽ vì thế mà vĩnh viễn hưng thịnh?"

"- Vì y gây hấn ngoài biên cương, hay vì y bức tử Hoắc Vương? Không phải ngươi thấy Vân Diệp kế thừa quan chức của Hầu Quân Tập nên mới phán đoán như thế chứ?" "- Ngươi chẳng qua là Ngân thanh quang lộc đại phu, người ta đã là binh bộ thượng thư. Ngươi đã phân tích kỹ chữ "tham nghị triều chính" chưa? Đó là quyền mà chỉ thừa tướng mới có." "- Từ khi lập quốc tới nay, ngươi đã thấy ai đánh thắng trận mà bị giáng tội chưa? Nếu Vân Diệp bại trận, tất nhiên bệ hạ sẽ hỏi y vì sao gây hấn với người Đại Thực. Giờ đánh thắng rồi, dù tên ngôn quan ngu xuẩn nhất cũng không dám hỏi." "- Còn về Hoắc Vương, chẳng lẽ ngươi không biết từ khi đám thân vương đó cố chấp tới Tây Vực lập quốc là đã tách mình khỏi Đại Đường? Dù vì dã tâm hay hùng tâm tráng chí thì cũng là phản bội! Một tên phản thần tấn công quân đội Đại Đường, chẳng lẽ đường đường Bắc Đình đại đô hộ không được chặt đầu? Chuyện này rơi vào tay ta, ta còn làm quyết liệt hơn Vân Diệp."

"- Chuyện ở Tinh Tinh Hạp chẳng đáng bận tâm, huống hồ lão thất phu Lý Tịnh còn tự dâng thư nói là ông ta mời Vân Diệp." "- Khí phách và lá gan là thứ bẩm sinh. Xung Nhi, ngươi thiếu hai thứ này. Sắp tới đừng ra ngoài bêu mặt nữa, ở nhà giúp mẹ ngươi xử lý gia sự đi."

Xin lưu ý, quyền sở hữu bản biên tập này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free