(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1351:
Trường Tôn Xung bị cha mỉa mai một phen, trong lòng cực kỳ căm hận Trình Xử Mặc. Tên khốn đó, cha không có ở nhà, không biết bám víu vào đâu, thấy Vân gia lâm nguy, đã ép mình đi hỏi phụ thân. Giờ lại bị cha coi là thằng ngốc, thật là tức chết mà!
Trường Tôn Xung định bước ra ngoài thì Trường Tôn Vô Kỵ nhẹ giọng nói: – Tình nghĩa huynh đệ tuy khiến người ta cảm thấy cao thượng hơn nhiều, nhưng con đừng quên, con phải kế thừa gia tộc. Tình nghĩa và lợi ích gia tộc phải được cân bằng, bởi lợi ích của chúng ta đang xung đột với họ đấy! Con hãy cẩn thận.
Trường Tôn Vô Kỵ cũng không biết phải dạy con trai mình thế nào về vấn đề này, vì Vân Diệp mà rất nhiều đạo lý ông kiên trì từ thuở trẻ đến giờ đều không còn hoàn toàn đúng nữa, đúng sai căn bản không cách nào phân định rõ ràng. Câu hỏi tương tự đã được nhiều người hỏi cha mình, nhưng với nhãn quan khác nhau, họ sẽ có được những đáp án khác nhau. Một gia tộc có thể truyền thừa, đôi khi không chỉ dựa vào thực lực, mà còn cần chút vận may.
Vân Diệp đã rời phủ, không hề ru rú trong nhà như người ngoài đồn đại. Ít nhất, y đã ra chợ mua rất nhiều miếng thịt lợn tươi ngon, còn mua thêm ít hẹ và một bó mía lớn. Trong tiểu viện của Đơn Ưng, bếp lửa ấm áp. Cả nhà ngồi trên giường đợi gia chủ tước mía. Chỗ này không có một người ngoài nào. Khi Vân Diệp tước xong cây mía cuối cùng rồi đưa lên miệng, Vượng Tài liền thò đầu đến nhai rau ráu.
Năm mới đã qua rồi, nhưng Vân Diệp vẫn muốn ăn bánh bao. Thứ này tự tay mình làm mới thú vị. Vân Thọ băm thịt, Vân Diệp nhào bột, Tân Nguyệt giả vờ vất vả trông nồi nước, Na Nhật Mộ thảnh thơi bế tiểu nữ nhi ngồi như một hoàng thái hậu. Linh Đang thì thực tế nhất, đã quét dọn tiểu viện từ trong ra ngoài một lượt. Tiểu Miêu lần đầu tiên tham gia hoạt động gia đình, nàng với cái gì cũng tò mò, không ngờ phu quân mình lại biết nhào bột.
Khi gói bánh bao, Vân Diệp thở dài, tự nhủ mình gói là khéo nhất, tiếp đến là Vân Thọ. Còn Yên Dung thì cứ vo nhân và vỏ bánh thành một nắm, đành chuyên phụ trách khen ngợi Vân Thọ. Vân Mộ như mọi khi chẳng làm gì cả. Trước kia, Vân Diệp cho rằng câu "nghèo nuôi con trai, giàu nuôi con gái" là đúng, nhưng giờ thì ông thấy có vấn đề, bởi mấy cô con gái của ông, kể cả bốn bà vợ, toàn chỉ biết ăn.
– Nam nhân Vân gia thông minh mà. Tân Nguyệt, vừa gói xong một cái bánh bao hình thù kỳ dị, mồ hôi nhễ nhại trên mặt chưa kịp lau, quay sang học Lý Yên Dung. Vốn định đem cả nhà tránh lên đảo hoang, giờ xem ra không ổn. Kỹ năng sinh hoạt của đám nữ nhân này đã thoái hóa. Nếu không có đầu b��p nấu cơm, không có nha hoàn giặt giũ chăn màn, họ sẽ chết đói mất.
Bánh bao chín, cái nồi lớn làm hai lần. Vân Mộ đặt một đĩa bánh bao nóng cho Vượng Tài xong liền chạy về đợi ăn. Tân Nguyệt lườm Vân Mộ: – Vượng Tài có tay mà ăn bánh bao à? Con còn cho nó bánh bao nóng, nhìn nó cuống lên kia kìa, mau thổi nguội đi rồi hãy cho nó ăn! Khắp thế giới chỉ có một con ngựa thích ăn bánh bao, khẩu vị không khác Vân Diệp là mấy, thích nhất là bánh bao nhân rau hẹ thịt lợn, ghét nhất là bánh bao dưa chua, kén ăn kinh khủng.
Ăn xong bánh bao, Vượng Tài vẫy đuôi đi ra sân, tìm một chỗ nhiều nắng nằm xuống lười biếng ngủ gật. Bài phác khắc (poker) là bí kỹ bất truyền của Vân gia. Sau khi mặt Tiểu Miêu bị dán chi chít giấy, nàng liền nổi giận với Vân Mộ, vì nàng vừa thấy Vân Mộ đổi bài với nhau.
– Mẹ giờ là mẹ út của con, từ giờ phải nhường con. Một câu nói của Vân Mộ đã làm thái độ của Tiểu Miêu thay đổi căn bản. Nàng ho khẽ một tiếng, rồi ngồi ngay ngắn, dù Vân Mộ và Vân Hoan gian lận thế nào, nàng cũng giả vờ như không thấy.
Tân Nguyệt và Linh Đang đang rửa đĩa, mặc dù nàng không hiểu vì sao trong nhà có hơn trăm hạ nhân mà vẫn bắt mình và tỷ muội phải rửa đĩa. Nhưng khi thấy phu quân ngồi trên giường trò chuyện với Vân Thọ và Vân Mộ, nàng liền không còn thấy tủi thân nữa. Dù sao cũng là người nhà cả, phục vụ họ cũng là điều nên làm, chỉ có Na Nhật Mộ vẫn ngồi lì trên bàn.
Tiếng bánh xe nghiền trên đường truyền tới, mặt đất như rung rẩy. Đoạn đường trước mặt Vân gia là đường đá cứng, bánh xe nảy tưng tưng trên đó, những âm thanh nhỏ tụ lại cùng nhau tạo thành tiếng động lớn. Âm thanh này kéo dài cả một tuần hương mới kết thúc. Vân Diệp bị chấn động đến đau đầu, liền nhìn sang Tân Nguyệt.
– Chuyện này không phải nhà chúng ta quản được. Toàn là xe ngựa quân ngũ từ hậu sơn ra, cái nào cũng nặng trịch. Chúng đi qua trước cửa nhà ta còn phong tỏa cả đường đi, chẳng biết vị đại tướng quân nào lại oai phong đến thế. – Hậu sơn chẳng phải có đường sao? Sao lại đem thứ này nghênh ngang qua chợ? Người của Võ bị ti đều đầu óc rỗng tuếch sao, biết rõ thứ này nguy hiểm mà còn dám vận chuyển như thế? Mau nói với lão Tiền. Sau này không cho chúng đi qua nhà ta nữa, xảy ra chuyện là thành chuyện lớn đấy. Đám người này sống tới giờ là nhờ tổ tiên phù hộ rồi!
Tân Nguyệt cẩn thận nhìn ra ngoài cửa rồi nói nhỏ: – Trước kia chúng không đi qua cửa nhà ta đâu. Từ tháng trước, hậu sơn bị sét đánh, đám người này liền đi qua nhà ta. Một vị tư mã binh bộ còn tới nhà ta yêu cầu không được nói lung tung. Thế là xảy ra chuyện rồi. Thuốc nổ mà phát nổ thì sẽ dẫn tới phản ứng dây chuyền. Chắc là đường cũng sập, nếu không đám người đó đã chẳng chọn con đường đông người qua Vân gia này.
– Thứ này quá nguy hiểm. Một khi có chuyện ở đoạn đường nhà ta sẽ gây tử thương thảm trọng. Đường nhà ta là đường đá, bánh xe gỗ bọc sắt đi trên đó, nguy hiểm liền tăng cao ít nhất ba phần. Ai chết ta mặc xác, nhưng hãy nói với chúng đừng có tới gây họa cho hương thân nữa! Vân Diệp nổi giận. Đám người này không biết rút kinh nghiệm sao? Núi đã nổ rồi, không lo chợ cũng nổ luôn à?
– Đều là người quan gia, nhà ta e không tiện ra mặt. Phu quân là thượng thư, nói một câu là xong, vi��c gì phải làm lớn chuyện. Nghe chàng nói thì thứ này là trọng khí quốc gia, tùy ý ngăn cản đội xe sẽ bị ngôn quan đàn hặc đấy. Tân Nguyệt rất sợ Vân Diệp gây chuyện. Thành Trường An hiện giờ vô cùng cổ quái, rất nhiều người tránh né Vân gia. Nhị tiểu tử nhà Vĩnh Định hầu thành thân cũng không có gì mới lạ, trong khi khi Đại tiểu thư nhà hắn thành thân thì Vân gia mới là khách chính. May là Tân Nguyệt sớm thấy bản chất đám người này nên không để trong lòng.
– Phu quân nàng hiện không được người ta ưa chuộng. Tân quan nhậm chức ít nhất phải có hai tháng chuẩn bị. Đợi ta nhậm chức xong sẽ tính sổ với chúng. Đám xe nát đó nổ đến chục lần rồi, thôi thì làm con đường đất sau đồi cho chúng đi là được, không chọc nổi thì tránh đi. Thế nhưng, "cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng". Các ngôn quan, thấy Vân Diệp không phản ứng, không thèm giải đáp những nghi vấn của họ, cuối cùng bùng phát vào ngày Nguyên Tiêu. Vì đây là dịp duy nhất họ có thể gặp Vân Diệp.
Đây là chuyện rất phạm húy, thường thì không ai gây chuyện với người khác vào ngày Nguyên Tiêu, kể cả ngôn quan. Nhưng lần này bọn họ không nhịn được nữa. Nghe nói hết Tết Vân Diệp định tới Nhạc Châu ở lại một thời gian, đợi y về thì rất nhiều chuyện sẽ bị bụi thời gian phủ lấp rồi. Khi đó tìm Vân Diệp sẽ chẳng còn mấy tác dụng nữa, sao có thể để y phạm bao nhiêu sai lầm rồi chuồn mất được?
– Vân hầu, ta nghe nói một số kẻ hôm nay muốn ngươi bị phạt, không biết ngươi đã có biện pháp ứng phó chưa? Ngụy Trưng đã trở về. Ông ta ngồi đối diện Vân Diệp. Lão già này gần đây bị đám thuộc hạ công kích dữ dội, hiện tại vẫn còn tâm tình đùa Vân Diệp: – Chẳng phải ông cũng đã vượt qua được những chuyện như thế rồi sao? Có gì mà ta không qua được. Lát nữa ta mà lật bàn thì ông liệu mà lùi ra nhé, kẻo cơm canh bắn lên áo mới. – Ngươi định nổi giận lật bàn bỏ đi à? Theo lễ chế, ít nhất ngươi sẽ bị trừ ba năm bổng lộc, giáng một cấp quan, sau đó... – Sau đó ta lên thuyền tới Nhạc Châu hưởng phúc, ông xem, bọn chúng tới rồi kìa. Chỉ cần dám nói xấu trước mặt ta một câu, ta sẽ hất cả cái bàn vào mặt chúng!
Mọi quyền sở hữu đối với bản văn này đều thuộc về truyen.free.