Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1354:

Tân Nguyệt ngồi bên suối đun trà, hai vợ chồng hàn huyên chuyện thường ngày.

— Suối phun ở Lũng Hữu đến giờ vẫn chưa ngừng, không biết phun đến bao giờ. Nơi đó đã biến thành một cái hồ nhỏ, Tiền quản gia phái người tới canh giữ ba năm trời. Phu quân, chàng nói nhà chúng ta đổi một hòn đảo lấy một cái sơn cốc như vậy có đáng không?

Nhớ lại chuyện này, Tân Nguyệt thấy l��ng mình không yên.

— Đừng ngốc nữa, đó mới là nơi phát tích của Vân gia. Nàng nói có quan trọng không? Ta từ đó mà ra, có rất nhiều câu hỏi cần giải đáp. Mấy ngày qua Vô Thiệt hình như phát hiện ra điều gì, cho nên mới một mình chuyển tới sơn cốc ở. Cho nàng biết một bí mật này, cái sơn cốc đó có một mỏ đồng cực lớn, nhà chúng ta sớm muộn gì cũng phát tài.

Nghe vậy, Tân Nguyệt lập tức hớn hở, định nói gì đó thì Na Nhật Mộ cười vui vẻ chạy tới. Nàng liền ngậm miệng, cảm thấy tốt hơn hết là không nên để người khác biết chuyện này.

— Ha, Tiểu Miêu bắt được nhiều nhất! Phu quân, bọn thiếp đã đánh cược, ai bắt được nhiều, tối nay phu quân sẽ ngủ ở chỗ người đó. Chậc chậc, chàng xem, Tiểu Miêu cố gắng chưa kìa?

Na Nhật Mộ khoa trương nói.

Tân Nguyệt tức giận, mắt hạnh trừng lên. Na Nhật Mộ vù một cái chui ra sau lưng Vân Diệp, không dám nói thêm lời nào.

Giữa mùa đông mà phải chạy vào núi chơi cũng là chuyện chẳng đặng đừng, bởi vì trong nhà luôn có người tới thúc giục y vào hoàng cung thỉnh tội. Nhất là H��a Kính Tông sắp quỳ xuống cầu xin Vân Diệp rồi. Trong mắt ông ta, vị đại gia này đang giận dỗi với hoàng đế, chỉ cần làm hoàng đế nguôi giận, lập tức sẽ trời quang mây tạnh. Bởi vậy, sáng sớm Vân Diệp còn chưa ra khỏi nhà đã bị một đám người chặn cửa.

— Vân hầu, đến hoàng cung một chuyến đi! Ta đã chuẩn bị xong lễ vật rồi, chỉ cần ngài cưỡi Vượng Tài tới hoàng cung một chuyến, dù không gặp bệ hạ, tới vấn an nương nương cũng được. Nương nương là tiên sinh của ngài, cúi đầu trước nương nương cũng không mất mặt đâu.

Sau lưng mỗi người đều có những lợi ích ràng buộc, bản thân y không màng đến sự sủng ái của hoàng gia, nhưng những người xung quanh y lại không thể thiếu những lợi ích đó. Chỉ trong vòng hai tháng, lợi nhuận trong phủ đã hao hụt đi một khoản đáng kể.

Tần Đại, rồi lão nương của Trình Xử Mặc, ai cũng muốn Vân Diệp tới hoàng cung. Chỉ cần vào hoàng cung cho mọi người nhìn thấy là được, tránh tin đồn đầy trời ảnh hưởng tới chuyện làm ăn.

Lời Hứa Kính Tông nói, Vân Diệp có thể xem như gió thoảng mây bay. Nhưng khi Trình phu nhân gạt nước mắt nói chuyện với Tân Nguyệt, Vân Diệp bực bội đứng dậy, vào nội trạch thay y phục. Y không mặc quan phục mà mặc áo bào của thư viện, không biết kẻ nào thiết kế mà trông vô cùng luộm thuộm và cũ kỹ.

Trình phu nhân nhìn thấy Vân Diệp mặc bộ này lại rơi lệ. Đó không phải là đi thỉnh an, mà là đi bêu mặt. Mặc áo gì không mặc, lại mặc bộ y phục nghèo khó nhất này.

— Ai dám bảo ta đi thay y phục, ta sẽ không đi nữa.

— Rất tốt, rất tốt, y phục của thư viện mà, cứ thế đi. Nhớ kỹ, trong giỏ là nghiên mực bằng mã não, bên trên có bức tranh mẫu tử hi hí đồ, chính là nương nương và bảy người con, đừng tặng nhầm đấy.

Trình phu nhân cẩn thận dặn dò:

— Viên ngọc Tây Vực này tặng cho Dương phi, cành ngọc này tặng Âm phi, đều là thứ không rẻ. Còn về phần bệ hạ, chẳng phải ngươi có con ngựa rất lớn của Ưu Tố Phúc sao? Tặng cho bệ hạ đi. Trời ơi, chúng ta nhìn sắc mặt bệ hạ mà sống, sao ngươi dám giận bệ hạ chứ?

— Không còn nữa, ngựa tặng cho Xử Mặc rồi.

— Ta mang tới cho ngươi rồi, còn trang điểm cho nó nữa. Xử Mặc bị ta cấm túc rồi.

Trình phu nhân nghiến răng nói.

Lo Vân Diệp nửa đường chạy mất, Trình phu nhân đích thân áp giải Vân Diệp tới trước cửa hoàng cung. Nhìn y mang đồ đi vào rồi bà mới thở phào, lẩm bẩm:

— Đúng là trẻ tuổi nông nổi, nóng lên là bất chấp tất cả.

Vượng Tài được vào hoàng cung là một đặc quyền, chủ yếu là vì hoàng hậu thích bộ dạng ngốc nghếch của nó. Vượng Tài vốn to lớn, đứng cạnh con ngựa kia khiến người ta có cảm giác nó nhỏ bé như một con lừa.

Vó sắt gõ lọc cọc trên sàn đá tóe lửa, Vân Diệp dắt ngựa, hai thái giám bê lễ vật theo sau.

Chẳng phải y thích dắt ngựa, mà vì Vượng Tài không nghe lời. Nếu người lạ dắt, nó sẽ chạy vèo tới cái ao sen đóng băng cứng đờ kia.

Con Đốn Hà mã cực lớn này vô cùng hiền lành, toàn thân màu đen. Được Trình phu nhân mặc giáp lên, trông như một mãnh thú hung dữ, vậy mà nó lại ngoan ngoãn theo sau Vân Diệp từng bước một, rất là sợ Vượng Tài.

Hôm nay là ngày nắng đẹp, Trường Tôn thị đang cùng một đám thái giám, cung nữ tản bộ trong hoa viên. Một cung nữ tinh mắt phát hiện ra Vân Diệp, liền chỉ cho hoàng hậu.

— Thì ra là Vượng Tài!

Trường Tôn thị đi thẳng tới, chỉ chào hỏi ngựa mà ngó lơ người, hành vi quả thực rất "quái chiêu".

Vượng Tài đã gặp hoàng hậu vô số lần rồi, biết không chọc vào nổi. Nó vội cúi đầu xuống để hoàng hậu sờ thoải mái hơn. Hoàng hậu vừa vỗ mặt nó, vừa nói:

— Vẫn là Vượng Tài ngoan, gặp mặt vài lần là nhớ bản cung rồi. Súc sinh còn có tình nghĩa hơn người, không giống thứ khốn kiếp nào đó đi một chuyến chẳng thấy mở mang hơn lại xấu xa đi rất nhiều.

— Trẻ ngoan thì nên được thưởng, nổi giận vô lý thì phải trừng phạt. Mai Cô, ta nhớ Vượng Tài thích nhất ăn hoa quả, lấy đĩa lê cho nó ăn.

Vượng Tài nhìn thấy đĩa lê là dài cổ ra lẽo đẽo theo cung nữ kia, môi trên lật cả lên rồi.

Thưởng kẻ nghe lời xong tất nhiên sẽ trừng phạt kẻ không nghe lời. Vân Diệp cho rằng mình chính là kẻ không nghe lời kia.

— Sao không nói? Vượng Tài không biết nói, ngươi cũng không biết à?

Hai mắt phượng của Tr��ờng Tôn thị gần như dựng đứng lên.

— Đệ tử thực sự không biết nên nói cái gì. Trong bữa tiệc Nguyên Tiêu đã lỡ lời, nói ra những lời khốn kiếp. Gần đây ở sa mạc giết người nhiều, nổi tính hung hăng, không thể tự kiềm chế. Sau khi về muốn tu tâm dưỡng tính một thời gian. Nói cho cùng là đệ tử tu dưỡng chưa đủ, chọc giận nương nương, đệ tử xin nhận phạt.

Vân Diệp vội giải thích. Tốt nhất là nhận sai trước khi bà ta nổi giận. Một khi đợi tới lúc Trường Tôn thị rơi lệ dùng tới chiêu bài tình cảm thì phiền rồi, nhất định không phải nhận sai mà qua được. Vân Diệp quá kinh nghiệm về điều này.

— Đó cũng là một cách nói. Bản cung nghe nói phàm là người tới sa mạc đều trở nên có chút hung hãn. Về chốn phồn hoa phải tĩnh dưỡng một hồi. Hiện ngươi đã tu dưỡng xong chưa? Nghe nói gần đây ngươi chơi bời tiêu diêu lắm.

Trường Tôn thị nhìn sắc mặt Vân Diệp nói.

— Trong thời gian ngắn khó khôi phục lại. Lần này làm Đại tướng quân quá lâu, luôn miệng nói những lời liên quan đến giết chóc, trong lòng chỉ suy tính cách dồn kẻ địch vào chỗ chết, lâu dần mất đi sự kiên nhẫn. Có khi đệ tử nghĩ mình đã biến thành một quân nhân thuần túy rồi, cho nên rất căm ghét những trò trên triều đường.

Trường Tôn thị gật đầu:

— Nói thế cũng có thể hiểu được. Trước kia bệ hạ cầm quân tác chiến trở về tính khí nóng nảy, sát khí lớn. Đại tướng quân vốn là một chức vị giết người mà.

Vân Diệp cùng hoàng hậu vào điện Lưỡng Nghi. Trường Tôn thị hiếm khi lệnh nữ quan chuẩn bị vài món đồ nhắm, ngồi ở chủ vị nâng chén lên:

— Chén này cạn vì ngươi phóng ngựa huyết chiến ở Tây Vực, bản cung chúc mừng Vân tướng quân.

Vân Diệp lớn tiếng đáp "vâng!" Hai tay cầm chén rượu uống cạn.

Trường Tôn thị vẫy tay bảo Vân Diệp ngồi xuống, lại rót đầy chén rượu:

— Ngươi có biết khi quốc triều gian nan nhất, tin chiến thắng oanh liệt của ngươi trước Đột Quyết đáng quý đến nhường nào không?

— Khi đó Quách Hiếu Khác chiến tử, toàn quân bị diệt, Trương Kiệm bị bao vây nguy trong sớm tối, Khiết Bật bị đánh lui liên tiếp. Trong vòng nửa tháng bệ hạ phát liền ba lệnh trưng binh, nam nhi Quan Trung đều mặc giáp xuất chinh, phụ ấu khóc chấn động cầu Hàm Dương, toàn bộ Trường An u ám, người thiên hạ càng hoảng loạn. Nghe tin ngươi chiến thắng phấn chấn lòng người, liên quân Thổ Phồn nghe tin bỏ chạy, máu nhuộm sa mạc, Tây Vực bình an. Bản cung lần nữa chúc mừng Vân tướng quân.

Vân Diệp lại một lần nữa uống cạn.

Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free