Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1355:

Trường Tôn thị tiếp tục rót đầy chén rượu cho Vân Diệp. Lần này, vẻ nghiêm trang của hoàng hậu đã nhường chỗ cho chút dịu dàng, ôn nhu:

– Khi đó, ta đang chúc phúc cho tướng sĩ ở Lão Quân quan, lòng nóng như lửa đốt. Không biết phải làm gì để nguôi ngoai, ta bèn tìm đến đó. Đến khi tiếng reo hò vang động Trường An truyền tới, ta vội vàng chạy ra, nghiêng tai lắng nghe tiếng hoan hô. Ta nóng lòng muốn biết vị tướng quân nào đã lập đại công.

– Đoàn Hồng tới, một cao thủ như thế mà chạy năm mươi trượng đã ngã đến ba lần. Còn chưa kịp đứng dậy, y đã lớn tiếng hô: "Quy Tư đại tiệp! Vân hầu chém đầu mười vạn!"

– Khoảnh khắc đó, ta như trút được gánh nặng, toàn thân mềm nhũn như bị rút hết xương cốt, chỉ biết không ngừng đập cửa và lặp đi lặp lại: "Giỏi lắm, giỏi lắm, thằng bé giỏi lắm!" Khi ấy, ta cảm thấy vô cùng vinh quang, vì đệ tử của ta đã giành chiến thắng trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

– Tiểu Diệp, vi sư chúc mừng ngươi.

Uống cạn ba chén rượu, gò má Trường Tôn thị đã ửng hồng. Nàng hỏi han về những chuyện Vân Diệp đã trải qua ở Tây Vực, từ lúc phát hiện thần cung Tây Vương Mẫu, đến đoạn Quách Hiếu Khác huyết chiến. Vân Diệp kể đến đoạn thương cảm, hai sư đồ cùng rơi lệ; kể đến chỗ buồn cười, họ lại cùng nhau cười phá lên.

Tất cả cung nhân đi qua điện Lưỡng Nghi đều bước chậm lại, chỉ sợ quấy nhiễu cuộc trò chuyện của hai người.

Lý Nhị tới, đứng ngoài lắng nghe một lúc lâu, rồi cười gật đầu, dặn hoạn quan hầu hạ cho tốt. Đoạn, ông chắp tay quay về cung Vạn Dân, nghĩ bụng điện Lưỡng Nghi hôm nay không thuộc về mình.

Vân Diệp nằm trên kiệu, miệng ngáy khò khò, được khiêng ra khỏi hoàng cung. Vượng Tài lo lắng ngửi mũi chủ, bị hơi rượu xộc vào mũi, hắt hơi liên hồi.

Trình phu nhân và Tân Nguyệt rất vui vẻ, vì Vân Diệp vào cung từ sáng đến chập tối mới ra. Trình phu nhân dùng chút tài khéo léo đã thăm dò được mọi chuyện: Vân Diệp cùng hoàng hậu uống rượu.

Nhìn Vân Diệp say ngất ngư bị khiêng ra ngoài, Trình phu nhân cười tủm tỉm như cáo trộm gà. Còn về phần Hứa Kính Tông, đang ở trong xe ngựa đằng xa, hắn đẩy thiếp tỳ đang tựa trong lòng ra, thò cổ nhìn Trình phu nhân, rồi lệnh cho xa phu đánh xe về nhà.

Cảnh tượng đó có rất nhiều người chứng kiến: kẻ vui mừng, người thất vọng, có người hối hận, đương nhiên cũng có kẻ nghiến răng nghiến lợi. Trình phu nhân thì chắp tay lẩm bẩm không ngừng: "Bồ Tát phù hộ!" Tần Đại nhảy lên ngựa, quất roi chan chát vào mông ngựa, phi nước đại về Tần gia trang.

Vân Diệp ngủ vùi đến tận trưa hôm sau mới lờ đ�� bò dậy, húp bát cháo gạo nát. Đó là món y thích nhất, không ngày nào có thể thiếu. Tân Nguyệt định cho thêm ít táo đỏ, quế, nhưng đều bị Vân Diệp từ chối, vì y cho rằng thêm mấy thứ đó vào sẽ có mùi lạ, y không chịu được.

– Phu quân, hôm qua chàng uống rượu với nương nương, bệ hạ có mặt không? – Phu quân, hôm qua chàng và nương nương đã nói những gì? – Phu quân, chàng uống say có thất lễ trước mặt nương nương không? – Phu quân... – Im miệng! Nàng mà nói thêm một câu nữa, ta sẽ nhốt nàng vào hầm.

Vân Diệp không sao chịu nổi, vừa xoa thái dương vừa rống lên. Tân Nguyệt cười khanh khách chạy vào hậu viện.

– Sư phụ, hôm qua uống rượu với nương nương không đồng ý điều kiện kỳ quái gì đấy chứ? – Sư phụ, nhà ta khó khăn lắm mới có thể hô phong hoán vũ ở sa mạc, người không muốn quay lại sao? – Sư phụ có định từ chức binh bộ thượng thư không? – Sư phụ... – Người đâu, nhốt Tiểu Vũ vào hầm.

Vân Diệp điên tiết quát Lưu Tiến Bảo kéo Tiểu Vũ đi.

Chỉ là một bữa cơm mà thôi, sao ai cũng hỏi lắm thế không biết!

– Tiểu Diệp, thẩm thẩm muốn biết, cháu và nương nương đã nói gì? – Tiểu Diệp, cháu có nói với nương nương về chuyện xưởng dệt không? – Tiểu Diệp, thẩm thẩm muốn biết bước tiếp theo cháu định làm gì? – Tiểu Diệp... – Người đâu, đem... ta nhốt vào hầm!

Vân Diệp vừa rống lên thì bị Trình phu nhân bợp cho một cái, rồi bà ưỡn ẹo đi tìm Tân Nguyệt để tiếp tục bàn tính kế phát tài.

Hứa Kính Tông tới, vừa mới ngồi xuống thì Vân Diệp đã cảnh cáo ngay:

– Muốn ăn cơm thì im miệng mà ăn, đừng có hỏi. Không cẩn thận là ta nhốt ngươi lại đấy, ta đã nhốt mấy người rồi.

Hứa Kính Tông lập tức ngậm miệng, cầm một cái bánh bao, múc một bát cháo ăn. Đầu óc Vân Diệp vẫn còn rối mù, vì hôm qua uống quá chén, y chẳng còn nhớ đã nói gì nữa, hình như cuối cùng còn cùng hoàng hậu cười nhạo Viên Thủ Thành.

Nếu như cùng Lý Nhị uống rượu, tuyệt đối sẽ không có chuyện này, y chắc chắn sẽ đổ rượu vào ống tay áo. Nhưng uống rượu với Trường Tôn thị mà làm thế thì thật quá hèn hạ.

Không ngờ tửu lượng của Trường Tôn thị tốt đến thế. Hai người uống hết bảy tám bầu rượu, mình thì bị khiêng đi, còn bà ấy vẫn bình an vô sự. Thật không hợp lý chút nào. Chỉ cần là người giở trò trên bàn rượu, nhất định phải có mục đích khác. Khi mình uống thì cạn chén, còn Trường Tôn thị uống thì mình không thể nào giám sát, làm thế là mất lễ nghi. Vân Diệp chợt nhớ ra ống tay áo của Trường Tôn thị không hề lay động, lòng y lạnh băng. Tám phần, không, mười phần là y đã bị gài bẫy rồi!

Lúc này, trong hoàng cung, đế hậu vô cùng vui vẻ. Tuy Trường Tôn thị còn chút men say, nhưng tinh thần thì vô cùng phấn chấn.

– Ha ha ha, Hoàng hậu đã vất vả rồi. Vậy, tên tiểu tử đó có chấp thuận không?

Lý Nhị ân cần rót trà cho Trường Tôn thị:

Trường Tôn thị lườm hoàng đế một cái, cười nói:

– Mới đầu, thiếp thực sự vì y mà chúc mừng. Không ngờ Vân Diệp say rượu mà xúc động, nghe y thổ lộ tâm sự, thiếp cũng cảm thấy vô cùng đau lòng. Sự gian khổ ở Tây Vực khó lòng diễn tả bằng lời.

– Bệ hạ, những tướng quân dưới trướng ngài đều xứng đáng với sự tín nhiệm của bệ hạ. Dù là Vân Diệp, Trình Giảo Kim, Lý Tịnh hay Khế Bật, tất cả đều là nhân kiệt một đời. Lần này chúng ta có thể chiến thắng là nhờ công lao to lớn của họ.

Lý Nhị đứng dậy kiêu ngạo nói:

– Đương nhiên, trẫm đối xử với họ như thủ túc, họ cũng sẽ đối đãi với trẫm như tim gan.

Trường Tôn thị cười quỷ dị:

– Bệ hạ biết tính toán cuối cùng của Vân Diệp là gì không? Thiếp dám chắc bệ hạ sẽ không đoán ra đâu.

– Y chuẩn bị ngồi ăn chờ chết sao? Công lao của y hiện tại đã đủ lớn rồi. Về phần phong công là vấn đề thời gian, nhưng để trở thành một khai quốc công thì phải có tuổi tác tương ứng. Ba mươi mấy tuổi thì còn quá trẻ, lại chẳng phải là tước vị được kế tập. Việc y được thăng lên làm truyền quốc công, với tư cách là người đầu tiên của Đại Đường, bị phản đối là điều đương nhiên. Điểm này, y hẳn không nên có bất cứ lời oán trách nào mới đúng.

Trường Tôn thị gật đầu:

– Vân Diệp nói y định sống ở Trường An, thư viện mới là căn cơ của y. Cho nên, y muốn nắm giữ mọi thứ thuộc về thư viện, kể cả hậu sơn.

– Y nói những thứ đó do thư viện làm ra, việc chúng trở về với thư viện là hợp lý. Y cho rằng việc Hà Gian vương thống lĩnh hậu sơn là không hợp cách, những sự cố liên tục xảy ra thời gian trước chính là minh chứng.

– Những thứ thư viện làm ra ngày càng nguy hiểm, càng khó khống chế. Nếu không khống chế tốt, chúng sẽ thành tai họa ngập trời. Thậm chí, y còn nhắc tới bệnh độc niêm phong trong hang ở hậu sơn, thứ đó không thể giao cho người không hiểu biết để nắm giữ.

– Cho nên y kiến nghị, một số kho nên được chuyển vào trong Tần Lĩnh, không nên để gần Trường An. Thanh Tước cũng nói như vậy. Đó là yêu cầu của Vân Diệp, y không đồng ý việc bệ hạ muốn y làm binh bộ thượng thư.

Lý Nhị trầm tư một lúc rồi dứt khoát lắc đầu:

– Quy củ! Triều đình là nơi chú trọng quy củ, danh bất chính ngôn bất thuận. Vân Diệp xung phong rất tốt, nhưng y phải làm theo quy củ. Chỉ có y làm Binh bộ Thượng thư, trẫm mới có thể giao hậu sơn Ngọc Sơn cho y. Tất nhiên trẫm yên tâm về y, nhưng quy củ không thể phá. Sau này, Binh bộ Thượng thư đều có chức quyền này. Trong Lục bộ, chỉ có Thượng thư Lại bộ và Thượng thư Binh bộ có quyền tham nghị triều chính, đó là sự phân chia quyền lợi mới mà trẫm đã định ra.

Trường Tôn thị gật đầu, không nói thêm nữa, vì việc này liên quan tới cơ mật tối cao của triều đình, nàng không thể tiếp xúc quá nhiều.

– Nói với Vân Diệp, muốn có quyền quản lý Ngọc Sơn thì hãy ngoan ngoãn làm Binh bộ Thượng thư cho trẫm. Cả đời này y cũng chỉ có thể làm được tới đó thôi. Nếu làm Tể tướng, y sẽ hại chết bách tính Đại Đường.

Nội dung này được truyen.free dày công biên tập và chỉ phát hành tại đây, kính mời quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free