Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1359:

Đó là lời giải đáp của lão nông ư? Ông ta vẫn luôn ẩn mình ở đó sao? Vân Diệp vốn chẳng lạ lẫm gì nơi này từ rất lâu rồi, bởi Vũ Mị và Lý Trì từng hẹn hò tại đây. Chắc chắn y phải đến xem, và đương nhiên sẽ dẫn theo Tiểu Vũ.

Địch Nhân Kiệt không muốn bỏ lỡ cơ hội này, hắn cũng bày tỏ ý muốn đi. Vì thế, hôm sau, Vân Diệp dẫn phu thê họ tới hoàng cung để xin phép Trường Tôn thị.

- Cảm Nghiệp tự, nơi đó là chỗ phi tử tiên đế tu hành, ngươi tới làm cái gì?

Trường Tôn thị ngớ ra:

- Có một con ly miêu đen rất lớn, cổ đeo một tấm thẻ bài, trên đó khắc chữ 'Huệ Phượng Các'. Dường như nó muốn mời đệ tử đến đó, quả là chuyện cổ quái, nên đệ tử muốn đến xem thử.

- Ngươi thấy con ly miêu đen ở đâu?

Trường Tôn thị không chỉ bật dậy mà giọng nói cũng trở nên gấp gáp:

- Ở nhà đệ tử. Vừa dùng bữa xong ra hoa viên đi dạo, đệ tử liền thấy con ly miêu đứng trên tường, không kêu mà chỉ lạnh lùng nhìn đệ tử.

Trường Tôn thị ngồi xuống, bực bội nói:

- Đó không phải nơi ngoại thần có thể vào. Nơi âm phong mù mịt như thế thì có gì mà hay ho chứ.

Vân Diệp cười hì hì, lấy từng miếng ngọc bài đặt lên chiếc giá mà Vô Thiệt đã làm. Khi miếng ngọc bài cuối cùng được đặt xuống, chúng liền phát sáng rực rỡ. Vô Thiệt đã phơi nắng chúng mấy ngày qua.

- Vô Thiệt nói thứ này phát ra thần quang có thể xua tan mọi ô uế, nên mang theo nó sẽ không sao cả.

Trong truyền thuyết, nữ nhân vốn là sinh vật thuộc về long tộc, thế nên họ rất tò mò với những thứ lấp lánh, phát sáng. Trường Tôn thị không hề để ý lời Vân Diệp nói, bà chăm chú nghịch ngọc bài, cứ cầm lên đặt xuống, khiến ánh sáng chói mắt chớp tắt liên tục làm hai mắt Vân Diệp hoa lên, không còn nhìn rõ gì nữa.

- Cho ta mượn vài ngày.

Trường Tôn thị mượn đồ luôn bá đạo như thế, nhất là những thứ của Vân Diệp.

- Nương nương giữ chơi mấy ngày cũng được, nhưng xin hãy trả lại cho đệ tử. Món này đệ tử đã tặng Vô Thiệt rồi, hiện giờ ông ấy coi nó là bảo bối, không thể rời xa nó. Nếu nương nương lấy mất, e rằng Vô Thiệt sẽ chẳng sống nổi nữa đâu.

- Nhỏ nhen thật! Còn đẩy trách nhiệm sang người khác, chẳng có lòng hiếu thảo gì cả. Thôi được, ta chỉ giữ chơi vài ngày rồi sẽ trả lại cho Vô Thiệt. Một lão nô tài mà cũng trở nên quý giá đến thế này ư.

Đồ vật đã vào tay Trường Tôn thị thì đừng hòng đòi lại. Bà cầm lấy chiếc giá, ra lệnh cho cung nga chuẩn bị khởi giá, tức thì cả hoàng cung trở nên náo loạn.

Hoàng hậu xuất cung phải chuẩn bị xa giá nghi trượng, đến khi mọi việc xong xuôi thì mặt trời đã lên cao. Phía trước là Thiên Ngưu vệ mở đường, đằng sau là hoàng gia thị vệ. Vân Diệp và Địch Nhân Kiệt cưỡi ngựa đi sau, ăn bụi đường. Tiểu Vũ được Trường Tôn thị gọi lên xa giá, không biết bà ta có thăm dò được tin tức gì từ cô bé không.

Cảm Nghiệp tự tọa lạc ở góc tây bắc Trường An, xung quanh toàn là đại thụ um tùm. Ngay cả nhiệt độ ở đây cũng thấp hơn những nơi khác rất nhiều. Địch Nhân Kiệt khẽ hỏi:

- Sư phụ, sao lại mời Hoàng hậu nương nương tới? Đây là cuộc gặp gỡ của Bạch Ngọc Kinh và các cao nhân ẩn sĩ khác, làm thế có phải là quá thiếu tôn trọng đối phương không?

Vân Diệp trở tay bốp Địch Nhân Kiệt một cái:

- Nói lăng nhăng gì đó! Bạch Ngọc Kinh gì chứ? Người khác không biết thì thôi, chứ ngươi cũng chẳng biết sao? Đó là câu năm xưa sư phụ tùy tiện bịa ra, vì nó mà ta đã phát điên bao năm qua rồi. Có phải gần đây ngươi cũng cho rằng mình là Tân Mỵ Nhân không? Ta nói cho ngươi biết, dẹp ngay cái tâm tư quỷ quái của ngươi đi, đừng làm bừa.

- Còn về chuyện tôn kính, chúng ta lén lút tới đó thì sẽ được tôn kính sao? Nể mặt đám người đó, còn thể diện hoàng gia thì vứt đi đâu? Nếu chuyện này truyền ra, không những hoàng gia mất mặt mà sư đồ chúng ta cũng mất mặt luôn. Cái nào nặng, cái nào nhẹ ngươi không phân biệt được sao?

....

Nhìn xanh hoá đỏ, lạ thay Xác thân tiều tuỵ vì ai võ vàng Chẳng tin thiếp khóc nhớ chàng Mở rương xem lệ thấm loang quần hồng

Khi theo Trường Tôn thị tiến vào Cảm Nghiệp tự, Vân Diệp không kìm được ngâm bài thơ (Như Ý Nương) của Võ Mỵ. Năm xưa, từ thuở còn đi học, y đã biết bài này khi tới Cảm Nghiệp Tự, nghe nói ngay cả Lý Bạch cũng phải tán thưởng và tự nhận không bằng.

Trường Tôn thị tức giận quay đầu trừng mắt với Vân Diệp, trong khi ánh mắt Tiểu Vũ lại vô cùng sùng bái. Địch Nhân Kiệt thì đã rút bút chì ra ghi chép lại. Vân Diệp cười áy náy với Trường Tôn thị, rồi liếc nhìn Tiểu Vũ. Cô nương ngốc này không biết bài thơ ấy thực ra là do nàng làm, nhưng cũng chẳng sao, hiện tại Tiểu Vũ không còn tâm cảnh thê lương để làm bài thơ như vậy nữa rồi.

- Nơi này là đất Phật, không được nói những lời ô uế.

Một ni cô với khuôn mặt chẳng có nổi hai lạng thịt, dùng vẻ mặt lạnh lùng như người chết để cảnh cáo Vân Diệp:

- Nhìn đi Tiểu Vũ, đây chính là một loại người tự rèn mình thành cục đá. Không, giờ đây họ không còn được xem là người nữa rồi, con gọi họ là Phật cũng được, thần tiên cũng được, cục đá cũng chẳng sao. Vô bi, vô hỉ, vô dục, vô cầu, vô ái, vô hận. Sau này con mà biến thành loại người đó thì đừng trách sư phụ đuổi khỏi sư môn đấy!

Tiểu Vũ nghĩ một lúc, rùng mình nói:

- Sư phụ, nếu biến thành như thế thì chẳng thà chết cho xong. Tiểu Vũ tới nơi này toàn thân cứ ớn lạnh. Chúng ta làm xong việc rồi về sớm đi, con sợ nơi này lắm.

Ni cô kia tên là Vô Sắc, là chủ trì Cảm Nghiệp Tự. Bộ dạng ấy khiến Vân Diệp nhìn đã thấy bực mình. Người như thế mà còn dám trợn mắt với sư đồ y sao.

Ni cô trong Cảm Nghiệp tự rất đông, ai nấy đều mặc tăng y thùng thình. Nhiều ni cô trọc đầu, vừa thấy có nam tử đi vào, liền lập tức tản đi. Vân Diệp biết họ đã vào phòng đội mũ che đậy, y lập tức thu lại nụ cười bất cần đời, trở về phong thái Vân đại tướng quân vô địch thiên hạ. Ánh m���t lạnh băng của y khiến Vô Sắc rợn người, chỉ có Trường Tôn thị và Tiểu Vũ là chẳng bận tâm, còn Địch Nhân Kiệt thì vẫn còn chưa quen lắm.

Trường Tôn thị hừ một tiếng:

- Ta còn tưởng ngươi tới đâu cũng chẳng nghiêm chỉnh được chứ. Cái dáng vẻ này mới xứng đáng với danh hiệu bất bại của Vân đại tướng quân chứ. Thôi được rồi, thu lại uy phong của ngươi đi. Nữ ni ở đây không phải tướng soái dưới trướng ngươi, sẽ không chịu nổi đâu.

Nghe thấy người thanh niên áo xanh tuổi đời còn trẻ này chính là Vân đại tướng quân lừng danh, Vô Sắc cố gắng nặn ra một nụ cười thi lễ:

- Bần ni không biết Vân đại tướng quân tới đây, xin được tha thứ.

Vân Diệp rộng lượng phất tay, rồi đoàn người đi theo con đường lát đá quanh co tới Huệ Phượng Các. Khi xuyên qua khu Phật điện, Vân Diệp làm mặt quỷ với các ni cô nấp trong phòng nhìn trộm, khiến cả đám la oai oái. Tiểu Vũ suýt ngã nhưng không dám cười, chỉ tóm chặt lấy cánh tay Địch Nhân Kiệt.

Nhìn dáng vẻ này của Vân Diệp, Trường Tôn thị lại không trách tội. Điều đó chứng tỏ trong lòng y không có ý đồ xấu nào. Nếu y cố làm ra bộ dạng đàng hoàng, Trường Tôn thị có lẽ sẽ hoài nghi, bởi Vân Diệp ở trong cung cũng vậy, chỉ cần không phải trước mặt phi tần thì y luôn rất tự nhiên.

Đi tới cuối đường, một hòn giả sơn to bất thường đột nhiên xuất hiện, lớn bằng hai gian phòng. Nếu bên trong không có mật thất, Vân Diệp sẽ không tin.

Huệ Phượng Các trống không, ngoài rất nhiều tranh chữ dán trên tường ra thì không có gì khác. Các bồ đoàn nằm rải rác trên mặt đất, nhưng lại vô cùng sạch sẽ. Vân Diệp lần nữa nhíu mày, ghé ra cửa sổ nhìn mặt trời. Vẫn chưa tới giờ ngọ. Theo tục lệ của người Đường, sau giờ ngọ ba khắc, nếu chủ nhân vẫn không tới đón khách, khách có thể tự do hành động.

- Núi Đông Nhạc cao vút Vọt lên tận trời xanh Gói không gian trống vắng Tịch mịch tới u huyền Chẳng ai đem bút vẽ Mây tỏa sắc tự nhiên Đất trời như vẫy gọi Ta sống thú điền viên Xin gửi thân chốn ấy Trọn cuộc đời bình yên.

- Nương nương, vì sao ở đây toàn là thơ của Tạ Đạo Uẩn? Đây là Thái Sơn Ngâm, còn phía tường bắc là Nghĩ Kê Trung Tán Vịnh Tùng Thi. Thơ của nàng ta đặt ở thiền phòng thì chẳng ra thể thống gì cả.

Trường Tôn thị chơi đùa ngọc bài trong tay thong thả nói:

- Chỗ của nữ nhân thì phải treo thơ của nữ nhân chứ. Chẳng lẽ Vân đại tướng quân thấy không treo câu 'Cỏ tháng tám tàn theo gió bắc, Trời đất Hồ lạnh ngắt tuyết sương' của mình nên thất vọng ư?

- Ngươi nói hẹn người ở đây, nay sắp tới giờ ngọ ba khắc, ngay cả việc chém đầu ở chợ Tây cũng đã có thể khai đao rồi, khách của ngươi đâu?

Mọi bản quyền đối với văn bản này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free