Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1362:

Nể tình hắn mang tin tức từ phương xa tới, Vân Diệp đứng dậy vào bếp chuẩn bị thêm một đĩa. Dù sao thì trong nhà vẫn còn rất nhiều.

Vân Diệp bận rộn trong bếp, Lý Thái tựa vào cửa nói tiếp:

- Lực lượng của Đại Thực đang bị Đột Quyết kìm chân, hiện Tây Vực loạn lạc tứ tung. Quân của Lý Nguyên Tường hợp binh, không ngừng xâm chiếm đất đai của Thổ Hỏa La và Đại Bột Luật.

- Tôn Nhân Sư tiếp quản cái thành Lạc Đà nát của ngươi, quy mô nhỏ đi mười lần, nhưng sức chiến đấu vẫn kinh người. Tên thuộc hạ Điền Nguyên Nghĩa của ngươi đúng là nhân tài, đại ca ta đã gửi văn thư triệu về kinh để bổ nhiệm vào vị trí khác.

Vân Diệp nghe ngây người, suýt chút nữa làm cháy đậu phộng. Rưới dầu xong, vừa cho muối vào, lập tức đã thu hút cả đám người.

Vân Lộ, Vân Hương cầm bát xin cha đồ ăn thì đã đành, đến Vân Hoan cũng cầm một cái bát đứng sau lưng các muội. Vân Diệp gõ đầu nó một cái, Vân Hoan tức giận nói:

- Con có muốn ăn đâu, con bị ép thôi.

Lý Thái nhìn qua cổng vòm, cười ngặt nghẽo. Vân gia vẫn thú vị như vậy.

Quay về hoa sảnh, hai người thong thả nhấp rượu, Lý Thái đột nhiên nói:

- Một thời gian trước ta chợt nghĩ ra rằng, cánh quạt quay tròn có lực nâng, nên ta học theo bánh xe gió mà làm cánh quạt lớn. Ta phát hiện chỉ cần cánh quạt quay tới mức độ nhất định, nó sẽ chạy về phía trước.

- Diệp Tử, ngươi nói xem nếu tốc độ quay tăng lên vô hạn, nó có bay được không? Ta và Hi Mạt Đế Á khẳng định rằng nó có thể bay được.

Vân Diệp cứ như bị đấm một phát vào dạ dày. Cuối cùng, tên này cũng đã đi đúng hướng rồi.

- Ta đã điều chỉnh bánh răng, tốc độ quay tăng lên nhiều lần, nhưng vẫn không đủ. Việc tìm kiếm một nguồn lực giúp cánh quạt quay không ngừng thì thật sự rất khó.

Vân Diệp đã thề không can thiệp vào sự nghiệp của Lý Thái, nhưng giờ cũng không kìm được mà nói:

- Gần đây ta toàn làm thần côn lừa người, đến mẫu thân ngươi cũng tin ta là Tân Mị Nhân rồi. Còn Tiểu Vũ trong mắt bà ấy thì đích thị là Hồ Mị Tử trăm phần trăm, cái danh Bạch Ngọc Kinh cũng đã bị gán chặt lên đầu ta.

- Cho nên những chuyện này ta không tiện xen vào. Có điều, thời gian này ta cũng suy nghĩ nhiều, nếu quạt gió của ngươi có hai cái cánh, nói không chừng có thể đưa ngươi bay lên đấy.

Hai mắt Lý Thái lập tức sáng lên, cầm đĩa đậu phộng chạy vội đi, chẳng kịp chào lấy một câu.

- Hoàng hậu, nàng thực sự phát hiện trong tay Vân Diệp có thần quang ư?

Lý Nhị từ Lạc Dương trở về lập tức hỏi Trường Tôn thị chuyện này. Người khác nói ra chắc sẽ bị ông ta mắng cho, nhưng từ miệng Trường Tôn thị thì độ chân thật tăng lên vô số lần.

- Vâng, thiếp thân đã thử nghiệm nửa ngày, đúng là có ánh sáng thần kỳ phát ra khiến đêm tối sáng như ban ngày.

Trường Tôn thị giúp Hoàng đế cởi áo ngoài, nhỏ giọng nói:

- Mau mau lệnh Vân Diệp mang ngọc bài vào cung ngay!

Lý Nhị không chút chậm trễ, lập tức ra lệnh cho Đoàn Hồng.

- Bệ hạ, không vội. Hiện ngọc bài đang trị bệnh cho một người, vài ngày nữa bảo Vân Diệp mang vào cung cũng không muộn.

Trường Tôn thị can ngăn Đoàn Hồng.

- Ai mà quan trọng đến thế, đến nỗi bệ hạ cũng phải đợi sao?

Nghe Trường Tôn thị kể xong chuyện Điền Tương Tử và Vô Sắc, Lý Nhị ngồi xuống, đầu óc quay cuồng. Bên kia biển lại có một vùng đất rộng lớn đến thế, trước kia ông cho rằng những ghi chép trên Sơn Hải Kinh chỉ là trò cười, ai ngờ lại có thật. Hùng tâm vừa nổi lên, ông lập tức bật cười. Hiện Đại Đường đã rộng lớn đến mức chưa từng có, đất đai còn chưa quản lý hết, ai có tâm tư nghĩ tới những nơi xa xôi đó chứ.

Thứ lương thực mới kia mới là điều Lý Nhị coi trọng. Chỉ cần là thứ ăn được vào miệng, Lý Nhị chưa bao giờ chê nhiều, thậm chí để đến thối rữa trong đất cũng vẫn tốt.

Vô Sắc? Chẳng qua chỉ là một bà già cô độc thôi. Năm xưa mãnh hổ như Hàn Triệt còn tha cho được, một bà già không còn sức sống thì có gì đáng bận tâm chứ.

- Vân Diệp vẫn chưa nhậm chức ư? Sao nàng lại để y nhàn rỗi đến thế? Y đã nghỉ ngơi bốn tháng rồi, còn trẫm thì vẫn phải không ngừng tuần thị ba kinh, y lại ở nhà hưởng phúc sao? Nói với y, nếu đại triều hội tháng sau mà trẫm không thấy y thì sẽ phái y tới Tây Vực giám quốc! Hừ, càng ngày càng không có quy củ...

- Tây Vực xảy ra chuyện gì?

Trường Tôn thị nghe ra có chuyện không hay:

- Còn làm sao được nữa, liên quân Thập Lục Vương bị đánh bại, Nguyên Anh, Nguyên Khánh bị bắt sống. Nếu không phải Thổ Hỏa La lo sợ đại quân của Vân Diệp quay về thì hai bọn chúng đã bị chặt đầu rồi, hiện đang đòi ba nghìn lượng hoàng kim.

- Mất mặt! Đại quân của trẫm tung hoành sa mạc, địch nghe tiếng đã bỏ chạy. Vậy mà vào tay bọn chúng liền thành ra nông nỗi này. Trước kia trẫm nuôi chúng như lợn, cứ tưởng chúng là hổ trong rừng, là giao long ở sông, giờ thì lộ nguyên hình cả. Trẫm không nuôi chúng như lợn thì còn làm được gì nữa! Trẫm đã lệnh Tiết Nhân Quý cố thủ Vu Điền, không được hành động.

Trường Tôn thị phì cười, nhẹ giọng nói:

- Nói cho cùng, chúng vẫn là huynh đệ và con cái của bệ hạ. Chúng gặp xui xẻo, thể diện của bệ hạ cũng khó mà giữ được, giúp được thì vẫn nên giúp thôi.

Lý Nhị cười khổ:

- Còn phải giúp thế nào nữa? Lúc rời kinh, trẫm đã giúp chúng bao nhiêu rồi còn gì. Muốn vũ khí thì trẫm cấp vũ khí, cần lương thảo thì trẫm cấp lương thảo. Kẻ nào muốn theo chúng, bất kể là ai trẫm cũng đồng ý. Khi chúng xung đột với Vân Diệp, trẫm cũng bỏ qua. Nếu không thì cái tội phiên vương dám đánh đại quân đã đủ để phế truất toàn bộ rồi. Vân Diệp lề mề không chịu nhậm chức cũng vì lẽ đó.

- Thôi kệ bọn ngu xuẩn ấy. Trình Giảo Kim sắp về kinh, trẫm cần khoản đãi Trì Tiết một phen thật thịnh soạn. Trong tất cả mọi người, trẫm áy náy với Trì Tiết nhất. Giờ ông ta bình an quay về, đại lễ phải tổ chức thật long trọng.

Đợi khi tâm tình Vân Diệp chuyển biến tốt, lúa mạch trong ruộng đã nhú mầm non, một màu vàng trải rộng khắp mặt đất. Én liệng thật thấp, thi thoảng ngậm vài cành lá khô, sau đó bay vào nhà vương hầu làm tổ. Tổ én trong Vân gia rất nhiều, dưới mái hiên chính còn giữ lại tổ từ năm ngoái. Hai con chim én đang bận rộn bay ra bay vào, lúc nhàn rỗi thì nghển đầu ra nhìn một thiếu niên quỳ bên cạnh một lão nhân trò chuyện.

- Lão tổ tông, hài nhi sắp tới biên tái. Chuyến này đi nhiều thì ba năm, ít thì hai năm. Khi cháu đi vắng, người phải bảo trọng thân thể, đợi cháu về sẽ hiếu kính người thật tốt.

Lão nãi nãi có chút thương cảm, nắm chặt tay trọng tôn, buồn bã nói:

- Lão tổ tông thì chỉ biết giữ gìn sức khỏe thôi, còn làm được gì nữa đâu? Con cháu tướng môn lớn lên phải đi canh biên cương, đó là mệnh của cháu, không tránh được. Cha cháu quanh năm chinh chiến bên ngoài mới tạo dựng được phú quý này, không hay biết gì đã đến lượt cháu rồi. Hôm qua còn là đứa bé bụ bẫm, hôm nay đã mặc giáp xuất chinh.

Vân Thọ đứng dậy đấm ngực:

- Lão tổ tông nhìn xem, cháu cường tráng thế này cơ mà. Cha cháu đã đuổi địch đi rồi, giờ tới cháu canh giữ không cho chúng quay lại.

Chim én chẳng rảnh mà nghe. Nó thấy mình sắp đẻ trứng rồi mà tổ còn lọt gió, không được. Thế là nó vỗ cánh rời tổ bay vào hoa viên, tiếp tục tìm vật liệu mềm để xây tổ.

Tân Nguyệt đang bận rộn chuẩn bị khải giáp cho Vân Thọ. Mỗi một cái vòng sắt đều được kiểm tra kỹ lưỡng, mỗi một chỗ nối vảy giáp đều được thêm vào một sợi tơ, nhờ vậy mảnh giáp không dễ rời ra.

Vân Diệp ngồi trên ghế tựa đọc sách, ánh sáng mùa xuân xuyên qua khe cửa chiếu vào. Lục Quân Kính của Lý Tịnh cũng có lúc hữu dụng. Tác phẩm lớn của một danh tướng cả đời, nay vừa mới xuất hiện đã có nguy cơ bị đào thải, không thể không nói đó là một sự bi ai.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện và sở hữu bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free