(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1361:
Khi Trường Tôn thị trông thấy tay Tiểu Vũ và Địch Nhân Kiệt đan chặt vào nhau, bà khẽ mỉm cười. Bà chẳng mấy bận tâm Vân Diệp và Vô Sắc đang nói gì, dù sao rồi bà cũng sẽ rõ, chẳng cần phí công suy đoán.
– Bạch Ngọc Kinh đương nhiên rộng mở với thiên hạ. Nay những môn học tại thư viện Ngọc Sơn đều thoát thai từ Bạch Ngọc Kinh, đại sư cũng có thể đến thư viện Ngọc Sơn tham quan.
Vân Diệp đường hoàng nói:
– Ngươi nói người như bần ni cũng có thể chiêm nghiệm đại đạo của Bạch Ngọc Kinh sao?
Vô Sắc giật mình ngẩng đầu lên:
– Đương nhiên rồi, mỗi năm có không dưới trăm học giả đến thư viện Ngọc Sơn giao lưu học hỏi. Nay Vân mỗ chính thức mời đại sư đến thư viện Ngọc Sơn. Nếu vị lão nông kia cũng muốn, có thể cùng đi, Viện Nông học Ngọc Sơn đã sớm trải thảm chờ đón rồi.
Trường Tôn thị tiếp lời:
– Vô Sắc đại sư, thân phận của đại sư hiện giờ không minh bạch, không tiện ở lại Cảm Nghiệp Tự nữa. Nể tình đại sư làm chủ trì nơi đây không để xảy ra sai sót gì, bản cung sẽ cho xây tặng đại sư một am Vô Sắc tại một nơi sơn thủy hữu tình. Cảm Nghiệp Tự là nơi cơ mật của hoàng gia, đại sư hãy buông tay đi. Hôm nay, bản cung phải thanh tra toàn diện Cảm Nghiệp Tự này.
Bà quay sang dặn cung nữ thân cận:
– Ngươi về cung truyền lệnh cho mấy vị lão cung phụng đến đây cùng bản cung thanh tra.
Vô Sắc sắc mặt xám ngắt. Vân Diệp mỉm cười, lén giơ ngón cái ra hiệu với Trường Tôn thị, nhưng lại bị bà trừng mắt. Hóa ra cái kiểu ngọt ngào ngoài miệng nhưng ngầm đâm sau lưng, bà đã quá thuần thục rồi.
– Chúc mừng đại sư, chúc mừng đại sư! Từ nay người thực sự thoát ly tam giới, không còn vướng bận ngũ hành nữa rồi. Cảm Nghiệp Tự có gì đâu chứ? Nói trắng ra thì cũng chỉ là mấy thứ thực vật mang từ Thái Dương Thần Quốc về. Vân Diệp ta có thể dựa vào khoai tây, ngô mà được phong công, phong hầu, đại sư ắt cũng có thể. Về những chuyện thế này, bệ hạ luôn vô cùng rộng rãi.
Vô Sắc thở dài, chua chát nói:
– Chuyến đi đó có hai trăm bốn mươi người đồng hành. Dọc đường, kẻ chết bệnh, người chết vì kiệt sức, kẻ bị đóng băng, người bị mặt trời thiêu đốt, thậm chí có người còn vùi thây nơi bụng giao long. Gian khổ trên đường đi, gian khổ trong quá trình tìm tòi, cuối cùng chỉ có ba người trở về, nay lại thành kẻ làm nền cho người khác.
Vô Sắc ra hiệu mời, Trường Tôn thị và Vân Diệp liền xuống lầu, đi theo bà đến hoa viên. Đó là một mảnh đất rất lớn, xung quanh có tường rào bao bọc. Giờ đang là mùa xuân, vô số ni cô đang canh tác hoa màu. Từ xa nhìn thấy Hoàng hậu, các ni cô vội vàng quỳ bái.
Vân Diệp chẳng có hứng thú nhìn ngắm những ni cô xinh đẹp đó. Hắn chỉ cần liếc nhìn thứ mà họ đang muốn trồng, lập tức đùng đùng nổi giận, run rẩy vốc một nắm đậu phộng ném vào giỏ của Địch Nhân Kiệt, rồi đau đớn nói:
– Đem đi rang lên, lát nữa ta nhắm rượu!
– Đấy là hạt giống, sao ngươi dám làm càn!
Trường Tôn thị không đồng ý. Những thứ này giờ đều là của bà, đương nhiên bà phải để tâm, nói:
– Chưa bóc vỏ thì nó là hạt giống, bóc rồi nó là mồi nhậu.
Vân Diệp rất bực tức, nhìn quanh, cầu mong đám ni cô này chưa bóc hết vỏ đậu phộng.
– Thảo nào! Hóa ra phải trồng nguyên dạng. Trước kia bần ni còn cho rằng thứ này khó trồng, trăm cây không ra nổi một cây, thì ra là do phương pháp không đúng. Vân hầu biết rõ cây này, hẳn cũng biết tên nó chứ?
– Quả Trường Sinh! Nghe nói ăn vào có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ. Đại sư, người chưa bóc hết vỏ nó đấy chứ?
Vô Sắc lắc đầu, trên mặt còn thoáng chút kiêu ngạo. Một ông già từ xa đi tới. Tiểu Vũ kéo áo Vân Diệp, nói đó là người đã tham gia hôn lễ của mình. Vân Diệp nhìn kỹ, ông già này trông vô cùng tang thương, lại còn bị què một chân.
– Trong số những người từ Thái Dương Thần Quốc trở về, chỉ còn lại mình hắn. Hai người khác đều lần lượt qua đời. Chuyến đi này đã hao tổn hết tinh khí của họ, ngươi có thể ngờ hắn năm nay mới ngoài ba mươi không?
– Hắn cũng sắp chết rồi. Hậu duệ của mạch Điền Tương Tử chỉ còn lại một mình bần ni, không thể duy trì nổi nữa. Bởi vậy bần ni mới đem cây bắt ruồi tặng ngươi, muốn xem ngươi có thực sự hiểu về vùng đất đó không. Nếu ngươi biết, những thứ ở đây sẽ giao hết cho ngươi. Kỳ thực, tất cả những thứ ở đây đều là của ngươi cả. Vân hầu, hiện giờ ngươi còn cho rằng kéo Hoàng hậu vào đây là chuyện tốt sao?
Vô Sắc nói xong cất tiếng cười dài, cười đến nước mắt giàn giụa, không thể kiềm chế được. Vân Diệp vẫn giữ sắc mặt thản nhiên, còn Tiểu Vũ thì lại vô cùng hối hận.
– Vốn là một chuyện cần cho toàn bộ thế gian biết. Dù hôm nay nương nương không biết thì sau này cũng sẽ rõ. Ta sẽ không vì kỵ húy mà bỏ qua Cảm Nghiệp Tự đâu.
Trường Tôn thị trịnh trọng nói với Vô Sắc:
– Đúng là như thế. Điểm này bản cung tuyệt đối tín nhiệm Vân Diệp. Bất kể chuyện gì, cứ làm theo quy củ thì sẽ không hề sai.
Vô Sắc không đáp lời, mà nắm tay vị lão nông tiến đến trước mặt Hoàng hậu và Vân Diệp:
– Bần ni không cần gì cả, chỉ xin mọi người cứu lấy con của bần ni. Sinh cơ của nó đã sắp đứt lìa rồi. Vân Diệp, ngươi phải nhận lời ta, ngươi nhất định phải tận lực cứu lấy con ta. Tất cả những thứ ở đây sẽ là lễ vật ta dâng tặng. Đều là người làm cha làm mẹ, mong nương nương làm chứng cho lời thỉnh cầu này.
– Bản cung có thể để con của ngươi được chiếu thần quang trước.
Nói tới tục mệnh, Trường Tôn thị trước tiên nghĩ tới ánh sáng trắng thần kỳ kia.
Vân Diệp thầm thở dài. Người trông phải đến bảy mươi mấy tuổi này không ngờ lại mới ba mươi bảy. Hắn cũng không biết lão đã trải qua chuyện gì mà biến thành ra nông nỗi này. Bất kể từ phương diện nào mà xét, mình đều cần phải giúp lão.
– Vô Sắc đại sư, đừng có ý định tìm đến cái chết! Ta nói cho bà biết, nếu bà chết, ta lập tức quỵt nợ. Người đã quen sinh tử như ta, cái chết chẳng là gì cả đâu.
Bất kỳ chuyện gì chỉ cần dính dáng tới sinh tử tồn vong thì mọi chuyện đều trở nên rất vô vị. Vân Diệp mãi mới uy hiếp được lão ni không tự sát nữa. Những người thuộc mạch Điền Tương Tử hình như đều có khuynh hướng tự hủy, họ chưa bao giờ coi trọng tính mạng bản thân, đương nhiên, trừ Điền Tương Tử ra.
Vị lão nông hay tiểu nông kia, không biết nên gọi thế nào cho đúng, đã được đưa tới chỗ Vô Thiệt để chiếu thần quang một cách vô hạn. Còn về phần sống được hay không thì phải xem Tôn Tư Mạc.
Dù phải lấy đi ngọc bội, Trường Tôn thị tuy vô cùng không muốn làm vậy, nhưng trước đại nghĩa, bà buộc phải khuất phục.
Vân Diệp về tới nhà, tự rang một đĩa đậu phộng để nhắm rượu. Còn số ít đậu phộng chưa bóc vỏ thì đem đi trồng.
Một mình ngồi ở hoa sảnh uống rượu, hắn mặc niệm cho những người thám hiểm ấy. Tất cả đều vì một lời nói dối của hắn mà vào sinh ra tử đến tận Mexico. Đám người này đúng là quá cứng đầu.
Họ mang cả cà chua về, còn lại thì toàn là cỏ dại. Vân Diệp chỉ muốn đấm ngực khóc để biểu đạt sự thất vọng tột cùng của mình. May mà thứ thần kỳ nhất lại là cây thuốc lá, cho nên hắn mới ngừng bi thương. Nay, nó được hắn phơi ở ngưỡng cửa sổ. Đợi phơi khô rồi, hắn liền đem đi sấy. Hai mươi năm không hút thuốc lá, Vân Diệp nằm mơ cũng hoài niệm hương vị đó.
Tiểu Vũ ỷ vào sự yêu thương của sư phụ, lén lút đi vào, nắm một nắm đậu phộng rồi chạy mất. Một lát sau, Tân Nguyệt bê một đĩa vào, nói luyên thuyên một hồi, rồi cũng lấy một đĩa đậu phộng chạy mất. Lại một lát nữa, Vân Mộ tới quấn quýt lấy Vân Diệp như kẹo kéo, rủ rỉ trò chuyện một lúc lâu, còn hôn lên mặt cha một cái. Hắn nhận nụ hôn của khuê nữ, vờ không để ý cánh tay kia của con bé đang thò vào túi lấy đậu phộng.
Lý Thái tới thì đĩa đậu phộng đã vơi đến đáy rồi. Hắn thuận tay nhón một củ ném vào miệng, ừm một tiếng, rồi nuốt những lời định nói xuống. Ăn sạch số đậu phộng còn lại, hắn gõ bàn ra hiệu nói:
– Thứ này ngon miệng lắm, làm hai đĩa nữa đi.
– Ngươi vừa mới ăn hai trăm bốn mạng người đấy.
– Nhảm nhí! Rõ ràng là hạt đậu, sau lại thành mạng người? Ngươi nói chuyện cứ thích phóng đại quá mức, giống như lúc báo quân công vậy. Đại ca ta thẩm hạch hai tháng, cuối cùng đành bóp mũi chấp nhận. Theo con số ngươi nói thì người Đột Quyết đã chết sạch rồi, làm gì có đại thắng ở Mã Thập Cáp Đức, chém chết Ưu Tố Phúc, vượt biển, tiến vào La Mã, hiện đang chém giết với người La Mã nữa...
Lý Thái khinh bỉ nhìn Vân Diệp, hắn tiếp tục gõ bàn, ý bảo mình thực sự muốn ăn nữa.
Mỗi con chữ trong bản dịch này đều là dấu ấn của truyen.free, xin được trân trọng.