Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1376:

Ngục tốt mặc áo đỏ cười bẽn lẽn chắp tay nói:

– Ba vị đừng kêu nữa. Không có lệnh của Bệ hạ và Nương nương, chẳng ai dám thả ba vị ra đâu. Ba vị thương xót tiểu nhân đây, trên có mẹ già, dưới có con nhỏ, đừng nổi giận. Nếu giận thì cứ đánh vào mặt tiểu nhân này cũng được ạ.

Lý Thái giơ nắm đấm định đánh ngục tốt, chợt thấy Vân Diệp đang ngồi ăn, liền thu tay lại. Hắn đá ngục tốt ngã nhào, rồi ngồi xuống ăn cùng Vân Diệp. Từ hôm qua đến giờ, hắn chưa có hạt cơm nào vào bụng.

Lý Thừa Càn gào một lúc cũng ngộ ra điều gì đó, quay lại giường nằm xuống. Người hắn như mất hết sinh khí, nhưng ít ra sự dằn vặt vừa rồi đã vơi đi quá nửa.

Vân Diệp đã nói với Hoàng đế rằng hòa thượng kia là kẻ lừa đảo, nên Hoàng đế sẽ không tùy tiện dùng viên thuốc của lão ta. Tuy vừa rồi Vân Diệp bị đánh đòn, nhưng xét về độ tín nhiệm, tên yêu tăng kia dù có cưỡi ngựa cũng chẳng theo kịp.

Rượu thịt không tệ, là tác phẩm của Ngự trù. Chưa nói đến ngon hay không, ít nhất cũng trông đẹp mắt. Lý Thái ăn xong, đỡ Lý Thừa Càn dậy uống thuốc.

– Rõ ràng ngươi đã phái thích khách vào cung, sao ngươi vào cung lại không mặc nhuyễn giáp? Nếu có giáp thì đã chẳng bị đánh thảm như vậy.

Lý Thừa Càn nghe vậy ho khù khụ, đưa tay vén áo Vân Diệp lên, liền nhìn thấy kim ti nhuyễn giáp. Hắn lại ho, rồi vén áo Lý Thái lên, cũng có bộ giáp tương tự. Mà bộ giáp này hắn cũng có...

– Ngươi đừng chọc huynh ấy nữa, còn nôn ra máu là không sống nổi đâu.

Lý Thái cẩn thận đặt Lý Thừa Càn nằm xuống giường, trách móc Vân Diệp.

Khi Trường Tôn thị tới, nhìn thấy cảnh tượng ấy khiến bà giận điên. Lý Thừa Càn nằm trên giường ngủ, còn hai tên kia thì nằm trên đống cỏ ngáy khò khò, chẳng có chút vẻ hối cải nào.

Bà run rẩy bảo ngục tốt mang roi tới, mở cửa phòng ra đánh túi bụi ba tên nghiệt súc. Ba người chạy vòng quanh lao phòng. Cuối cùng, bà ném roi đi, ngồi xuống khóc nức nở.

Trường Tôn thị thích nhất là Lý Thái. Vân Diệp và Lý Thừa Càn cùng đẩy hắn ra, dỗ mẹ vốn là chuyện đứa nhỏ nhất nên làm mà.

– Mẫu hậu, hiện giờ hai nhi không tiện nói, nhưng qua mấy ngày nữa người sẽ biết chuyện đại ca làm là vì tốt cho phụ hoàng. Bọn con không phải muốn đối phó với phụ hoàng, hiện giờ và cả tương lai đều không thể. Bọn con cũng chẳng phải vô tâm, nếu không làm sao lúc này có thể ngủ được chứ.

Trường Tôn thị không phải người dễ nổi giận vì vài ba câu nói. Nghe lời Lý Thái, bà ngẩng đầu lên, mắt đã không còn giọt nước m���t nào, chỉ còn vẻ uy nghiêm của Hoàng hậu.

– Nói rõ đi.

Vân Diệp hít một hơi khí lạnh, xoa đùi. Trường Tôn thị đánh người không đánh vào chỗ hiểm, lại toàn nhắm vào Lý Nhị, tất nhiên là bị đánh đau.

– Nương nương đáng lẽ không nên ngạc nhiên về trò lừa gạt của tên yêu tăng đó mới phải. Thần không ngờ vài trò biến cỏ khô thành cỏ xanh của lão ta lại khiến Nương nương và Bệ hạ tin rằng lão có tài cải tử hoàn sinh. Thứ đó tên là Hoàn Hồn Thảo. Nương nương ra hiệu thuốc là có thể tìm được. Mang về thần chỉ cần cho một cây vào lòng ấp hai ngày là nó sống lại. Nó còn trị được bệnh, vừa vặn hợp với bệnh bây giờ của thần, mũi bị Nương nương tát chảy máu đây này.

Trường Tôn thị áy náy bảo cung nữ đi tìm Hoàn Hồn Thảo Vân Diệp nói. Bà nghiến răng ken két:

– Cho dù các ngươi biết tên phiên tăng đó có ý đồ xấu, có thể thông qua con đường khác can gián, sao lại phải dùng thích khách?

– Không liên quan tới thần và Thanh Tước. Là Thừa Càn bị mỡ lợn làm lú đầu. Thần đã ba lần gõ cửa nhưng đều bị ném đi, nên không thể can gián.

Trường Tôn thị trầm mặc hồi lâu rồi hỏi:

– Cá chết thì sao? Đặt ở ngoài ba ngày, chết hẳn rồi, nhưng hòa thượng kia tụng kinh siêu độ xong liền sống lại là vì sao?

Vân Diệp cười ngặt ngoẽo. Lý Nhị muốn trường sinh đến điên rồi! Người ta kiếm mấy con cá phổi ở Châu Phi liền lừa được bọn họ t���i mức này, không hiểu sự thông tuệ thường ngày của ông ấy đi đâu mất.

– Nương nương, người mang con cá kia tới đây cho thần giết một lần xem có sống lại được nữa không. Loại cá đó rời mặt nước bốn năm trời còn chẳng chết, ba ngày là cái gì.

Nhìn Vân Diệp cười lăn lộn, Trường Tôn thị bị thái độ cợt nhả của Vân Diệp làm tức chết. Bà vỗ mạnh vào cổ y một cái. Tuy tức giận nhưng bà không còn đau lòng nữa. Bà đã có lý do giải thích hành động quái dị của Lý Thừa Càn cho Lý Nhị rồi. Với đứa con là Thái tử này, bà chú tâm đặc biệt hơn bất kỳ ai.

Cửu Tử Hoàn Hồn Thảo được mang tới. Đúng là thứ này đã chết khô, vì nó là dược liệu mới được đưa vào cung hôm nay.

Vân Diệp cầm lấy Hoàn Hồn Thảo, nhổ một ngụm nước bọt lên cây đó. Dưới ánh mắt của Trường Tôn thị, cây cỏ ấy nửa canh giờ sau dần dần cuộn lá lại, đúng là sống lại.

Trường Tôn thị sai người cầm lấy cây Hoàn Hồn Thảo, vội vàng bỏ đi. Vân Diệp ở sau gọi với theo, dặn rằng cây này mai mới xanh lại, cần sớm trồng vào bồn hoa.

Trường Tôn thị đi, ba người có thêm vết bầm, đau rát. Vân Diệp không biết mình đã tạo nghiệt gì mà lại kết giao huynh đệ với hai tên khốn kiếp này.

Ba người cộng lại gần trăm tuổi rồi mà vẫn bị ăn đòn, đúng là chuyện lạ. Lý Thừa Càn bị cha đánh không xuống giường được. Lý Thái ăn đòn ít nhất. Về phần Vân Diệp, Lý Nhị chẳng đánh y mấy, nhưng một trận roi của Trường Tôn thị quất cho trên đùi vẫn còn bầm tím.

Roi da trâu đấy, Trường Tôn thị lại là người từng luyện võ. Vân Diệp xem kỹ rồi, có tám vết, đến hoa văn trên roi cũng hiện rõ ràng. Phụ nữ xét cho cùng vẫn thiên vị con mình. Lý Thừa Càn đầu sỏ được sáu cái, Lý Thái ít nhất, ba cái. Mình quả nhiên là được bà ta yêu thương nhất.

Khoảng thời gian qua đúng là vừa thương tâm vừa thương thân. Tối ngủ không ngon. Đại lao phủ Tông Nhân gần Khúc Giang, tới tối là muỗi ùn ùn kéo tới. Không mang theo nhang đuổi muỗi, sáng tỉnh lại sưng khắp người.

Lạc thú duy nhất hiện giờ là đánh ngục tốt chơi. Muốn gì không có cái đó, còn không cho mang thức ăn bên ngoài vào. Trong cung có thích khách, sợ có kẻ lòng dạ bất trắc hại ba người trong lao.

Con mẹ nó! Kẻ lòng dạ bất trắc đang bị nhốt bên cạnh đây này. Nếu ba người họ bị hạ độc chết, đoán chừng Lý Nhị sẽ đốt thành Trường An xem khói lửa mất.

Chẳng có việc gì làm, ba người trong lao bày đủ thứ trò chơi.

– Cửu Tử Hoàn Hồn Thảo sao lại trị nữ tử kinh nguyệt không thông? Chẳng lẽ không thể cải tử hoàn sinh à, thì mới đáng tiền chứ.

Lý Thái làu bàu hỏi.

– Có lẽ người phát hiện ra thuốc này còn uất hơn ngươi. Gặp được thứ thần kỳ như thế mà chỉ có chút tác dụng.

Vân Diệp tách bánh bao không ăn hết ra, đặt dưới ánh mặt trời, không được lãng phí lương thực.

Đã bị nhốt ba ngày. Chỉ có một lần Trường Tôn thị tới, trừ ngục tốt và ngự y thì không thấy được ai khác. Vết thương của Vân Diệp và Lý Thái mờ đi rất nhiều, chỉ Lý Thừa Càn còn phải uống thuốc, nên trong nhà lao toàn mùi thuốc.

Lý Thừa Càn hai tay chắp sau đầu, miệng ngậm cọng cỏ, nói:

– Thực ra ta thấy bị giam tốt lắm. Ba ngày qua hết ngủ lại ăn, cực kỳ tho��i mái, chẳng muốn ra ngoài nữa. Ta giống như quay lại mười mấy năm trước. Biết không Diệp Tử, năm xưa khi ta từ Lũng Hữu về, vì đánh nhau với các ngươi, chẳng những bị giam còn bị đánh một trận. Khi đó còn nhỏ, cứ ngỡ là bị oan, giờ nghĩ lại đều là phúc phận.

– Nhiều năm qua phụ hoàng không đánh ta nữa, nhưng tình cha con cũng nhạt đi. Các ngươi có cảm giác này không? Trừng phạt qua lời nói còn nặng hơn trừng phạt da thịt.

Lý Thừa Càn nói tới chuyện xưa bùi ngùi không thôi, nhưng hai tên còn lại có cái nhìn khác.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free