Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1377:

Vân Diệp bực mình lẩm bẩm:

– Ngươi biến thái thích ăn đòn là chuyện của ngươi, ta đã ngoài ba mươi tuổi đầu còn phải chịu đòn chung với ngươi, không thấy ta đáng thương à? Thanh Tước năm nay tròn ba mươi, cũng bị mẹ già lấy roi quất cho chảy nước mắt, tất cả đều do ngươi gây ra!

– Còn hơn hai trăm cỗ thi thể nằm trước cung Vạn Dân kia, ngươi tính ăn nói với gia quyến người ta ra sao? Dù là tử sĩ, nhưng mà ngươi nuôi tử sĩ quá nhiều rồi đấy. Vân gia chỉ có bốn tử sĩ, tử sĩ của Thanh Tước thì e rằng chỉ có mỗi tên thị vệ trưởng ngốc nghếch đó thôi. Hi Mạt Đế Á sẽ không chết cùng ngươi đâu, Thanh Tước!

Lý Thừa Càn lắc đầu:

– Ta chẳng có lỗi gì với bọn họ cả. Bọn họ cam tâm tình nguyện lấy tính mạng đổi tiền đồ cho con cháu. Lời hứa với bọn họ đã hoàn thành, nên ta chẳng nợ gì họ. Do dự không hạ lệnh chỉ khiến họ thêm day dứt, họ sớm coi mình là người đã chết, sống là một thứ gánh nặng.

– Thế lúc tiên sinh dạy tâm thuật đế vương thì ngươi làm gì? Sao lại hỏi thứ vô nghĩa thế?

– Khi đó ta chỉ mải ngắm tỷ tỷ ngươi và Linh Đang, ai mà biết Ngu Thế Nam giảng cái chết mẹ gì chứ!

Khi ba người đang lười biếng giết thời gian thì nghe thấy có một đám người đi vào. Lạ thật, nơi này biến thành cái chợ từ bao giờ thế này? Phủ Tông Nhân đâu phải ai cũng vào được.

Nhìn thấy người đi vào, Vân Diệp bật cười. Tên này có lẽ hôm nay mới từ Thục về, sao về một cái l��i tới đại lao ngay được.

Không chỉ có Trình Xử Mặc, Trường Tôn Xung tím bầm một mắt, vừa đi vừa chửi Trình Xử Mặc. Vừa thấy ba tên kia ghé vào song sắt thì làm bộ ra vẻ đại nghĩa, đường hoàng. Tên bị khiêng là Lý Hoài Nhân, máu khóe miệng còn chưa lau, đoán chừng cố ý cho ba người họ xem.

“Rầm!” Ba tên kia bị nhốt vào nhà lao đối diện. Lý Hoài Nhân tập tễnh đứng dậy, chắp tay với ba người đối diện, tỏ ra vô cùng hào sảng.

– Ngươi quen ba thằng ngu phía đối diện không?

Lý Thái hỏi Vân Diệp:

– Không quen!

Vân Diệp trả lời rất gọn. Hắn biết rằng ba tên này vào thăm dò tin tức, đoán chừng bên ngoài đã náo loạn tung trời, mà trong hoàng cung lại không thăm dò được chút tin tức nào, nên ba tên mới cố tình phạm án để vào hỏi han.

Lý Thừa Càn nắm chấn song khóc sướt mướt. Trong ba người, chỉ có hắn cần an ủi nhất. Thấy chí hữu dám mạo hiểm vào thăm mình, nỗi uất nghẹn nén trong lòng mấy ngày qua bỗng dâng lên, không sao kiềm chế được.

Thấy hắn khóc, ba người phía đối diện cũng không khỏi động lòng, nhưng Trường T��n Xung mang sứ mệnh tới, vội hỏi:

– Rốt cuộc là sao? Cha ta chỉ nói các ngươi bị bệ hạ giữ lại, đoán chừng cuộc sống không dễ dàng, sao lại có mùi thuốc? Có người dám dùng hình với các ngươi à?

– Có, hai lần!

Vân Diệp bực tức nói, còn kéo áo bào của mình và Lý Thái lên cho họ xem những vết roi chằng chịt.

Sắc mặt Trường Tôn Xung liền trở nên nghiêm trọng. Bị dùng hình tức là chuyện nghiêm trọng rồi, cần phải cân nhắc lại, vì phụ thân trước đó nói chuyện không có gì lớn lao, hoàng đế không định thay thái tử.

– Bọn ta bị phụ hoàng và mẫu hậu đánh, tối đa chỉ tính là gia pháp thôi.

Lý Thừa Càn hiểu rõ mức độ nghiêm trọng trong đó, không dám đùa như Vân Diệp, vội giải thích.

Trường Tôn Xung thở phào:

– Sau này đừng dọa ta nữa, ta cứ tưởng ba người các ngươi lún vào chuyện này rồi. Vị trí thái tử của Thừa Càn không thể mất, mấy huynh đệ sau này muốn sống thoải mái cần hắn làm hoàng đế. Bệ hạ chẳng qua quá giận thôi, đánh thì đánh, mấy đứa chúng ta đều bị ăn đòn mà lớn lên. Hơn hai trăm thích khách, cha ta nói nhìn thấy đống thi thể thiếu chút nữa ngất xỉu. Người có thể đưa nhiều thích khách vào hoàng cung như thế không quá ba người, từ lúc đó cha ta biết là Thừa Càn làm.

Trình Xử Mặc không quan tâm tới cái này, hỏi Vân Diệp:

– Vân Diệp, hòa thượng kia thần kỳ lắm! Có thể làm cỏ khô trùng sinh, cá chết sống lại. Ta đặc biệt tới xem, cỏ đã khô cong, con cá kia để trên mặt đất hai ngày, thời tiết như thế mà không thối là kỳ tích. Nhưng lão hòa thượng kia đọc một đoạn kinh, đặt cành cỏ vào lòng, ba canh giờ sau liền biến thành màu xanh, cá cũng giãy đành đạch, cho vào chum bơi qua bơi lại vui vẻ.

Hai tên kia cũng gật đầu xác nhận là thật.

– Thừa Càn vì nhìn thấy cảnh này nên mới hạ quyết tâm trừ tên phiên tăng đó. Họa này từ đó mà ra. Có điều, cái bản lĩnh cải tử hoàn sinh mà ngươi nói, ta cũng có. Ngươi nhìn ba cái cây kia mà xem, chúng vốn là thuốc khô do nương nương lấy từ hiệu thuốc ra, ngươi xem giờ nó sống rất tốt. Cho nên sau này bị người ta chặt đầu cũng không sao, cứ tới tìm ta, ta lấy kim khâu cổ lại, vẩy ít nước là sống lại.

– Thật sao?

Ba tên mắt mở như chuông đồng, nhìn chằm chằm vào ba cây cỏ để trên mặt đất.

– Giả đấy! Thứ này tên là cửu chuyển hoàn hồn thảo, rưới nước lên là sống lại. Ta bị tên phiên tăng đó lừa thảm, nên mới làm chuyện hồ đồ này.

Lý Thừa Càn cười khổ đưa cây cỏ cho ba tên đối diện, thấy chúng nâng niu như bảo bối, Vân Diệp bực mình nói:

– Thứ đó nhiều lắm, một ngân tệ mua được cả đống. Thích thì mua về mà chơi cho chán. Ta nghĩ không thông, người khác không biết đã đành, chẳng lẽ người bán thuốc không biết? Chỉ cần cạo đầu, mặc tăng y, lải nhải vài câu kinh là lừa người ta tới mức này, đúng là hoang đường.

Trường Tôn Xung nhẹ nhõm hẳn:

– Nói thế thì hành vi của Thừa Càn có lời giải thích hợp lý rồi. Vì không để phụ hoàng bị lừa gạt mà giết yêu tăng, đó là hiếu đạo.

– Không sai, chỉ cần vô sỉ một chút, chắc chắn sẽ qua được. Đoán chừng cha ngươi đã truyền bá bên ngoài như thế rồi hả?

Vân Diệp rất muốn biết Trường Tôn Vô Kỵ có thể vô sỉ tới mức nào:

Mùa hè năm Trinh Quan thứ hai mươi, có hắc y nhân vào hoàng cung, quấy nhiễu hoàng đế. Hoàng đế nổi giận, ra lệnh giết toàn bộ. Bắt thái tử Thừa Càn, Ngụy vương Thái, Lam Điền hầu Vân Diệp tống vào phủ Tông Nhân, kinh kỳ xôn xao.

Khi ấy có hoàng hậu Trường Tôn thị tuyển cung nhân. Một nữ tử kiều diễm khác thường, đẹp không sao tả xiết. Thái tử, Ngụy vương, Lam Điền hầu du ngoạn ngự hoa viên, ngẫu nhiên gặp được, sinh lòng ái mộ.

Không ai nhường ai, nên lấy vũ lực phân thắng bại. Đáng thương cho hai trăm tùy tùng vô tội mất mạng. Mỹ nhân đâm đầu vào cột tự vẫn. Giữa thanh thiên bạch nhật xảy ra chuyện xấu xa ấy, phu tử nói: “Nhục!”

Nhan Sư Cố vì chuyện hơn hai trăm cỗ thi thể mà hỏi khắp huân quý Trường An, không ai dám nói với ông ta sự thực. Cuối cùng mới từ miệng Trường Tôn Vô Kỵ biết được chân tướng, giận vô cùng, thề dùng ngòi bút ngay thẳng đóng đinh ba kẻ háo sắc này lên cột sỉ nhục của lịch sử. Đồng thời, ông cũng sẵn sàng chuẩn bị đón nhận sự phản kích của ba người, đặc biệt mang thẻ trúc vào hoàng cung, bản thân ở nhà chờ đợi hung đồ tới nhà, chặn ý đồ sửa lại lịch sử của ba tên.

Lý Nhị xem xong cười ha hả, sai người đem đi lưu giữ, không giải thích thêm gì. Ba tên khốn kiếp đó tự làm tự chịu, nói thái tử mưu phản, chẳng bằng nói ba tên háo sắc, như vậy là tốt nhất. Nhưng ánh mắt nhìn tới cây cửu chuyển hoàn hồn thảo trên bàn, tức thì ủ rũ, trường sinh thực sự chỉ là trò cười như Vân Diệp đã nói.

Cung Vạn Dân ban đêm sáng như ban ngày, ánh sáng từ bốn tấm ngọc bài khiến đại điện sáng rực. Trên đường phố Trường An ngẩng đầu cũng thấy, hiện rất ít người gọi nó là cung Vạn Dân, thay vào đó gọi là điện Quang Minh.

Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free