(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1379:
Vân Diệp về đến nhà với bộ râu ria lởm chởm, lập tức bị các phu nhân nhào tới khóc nức nở. Điều đó khiến y thoáng hối hận vì đã cưới nhiều vợ đến vậy. Y thoải mái để Tiểu Miêu và Linh Đang hầu hạ tắm rửa. Buổi tắm kéo dài hơi lâu, dường như còn có những chuyện khác nữa. Bởi thế, khi Tân Nguyệt cầm con dao sáng loáng định cạo râu cho y, Vân Diệp không khỏi cảm thấy hơi lo lắng.
Cuối cùng, Tân Nguyệt vẫn không nỡ mưu sát chồng mình. Nàng nhanh chóng cạo râu cho y xong, rồi nhăn nhó hỏi:
– Phu quân, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Chàng nửa đêm bị hồng linh cấp sứ gọi đi, sao lại chạy đến hoàng cung cướp người? Thiếp đã đếm đi đếm lại số hộ vệ ba lần mà chẳng thiếu ai. Mấy ngày trước chàng tâm trạng không tốt, thiếp không dám hỏi, nhưng giờ mây đã tan, chàng phải cho thiếp biết rõ chứ.
Mười mấy ngày chưa gần gũi phụ nữ, lại vừa trải qua những "hoạt động" khá lớn, nhưng khi Vân Diệp nhìn thấy cổ áo Tân Nguyệt trễ xuống, y vẫn không kìm được mà thò tay vào.
– Đừng hỏi nhiều. Nàng chỉ cần biết lần này rất hung hiểm, Hoàng đế và Thái tử suýt nữa thì toi đời. Còn chuyện ta mang tiếng xấu thì lại là chuyện tốt, ít nhất là tốt cho nàng. Có cô gái nào thấy phu quân nàng dám không tránh xa, dám dâm dục đến mức vào tận hoàng cung cướp người, thì ra ngoài còn sợ gì nữa?
Tân Nguyệt mặt đỏ bừng, đánh vào bàn tay đang sờ mó lung tung trước ngực nàng:
– Vợ chồng bao năm rồi còn lạ gì nữa? Có giỏi thì chàng hãy dâm dục với thiếp xem nào? Vừa rồi thiếp thấy chàng dâm dục hai người, thiếp sợ chàng không đủ sức.
"Điên con mẹ nó rồi!" Hễ là nam nhân thì không thể nào nhịn được. Y bế xốc Tân Nguyệt lên, đá cánh cửa phòng ngủ rồi đi thẳng vào trong.
Sáng hôm sau y không thể dậy nổi, hông chỉ cần cử động nhẹ một chút là đã kêu răng rắc. Các thê thiếp che miệng cười khúc khích. Vân Diệp thầm tự nhủ mình thật may mắn vì Na Nhật Mộ đã đi tới huyện Tam Nguyên để tiếp nhận trang trại mới, nếu không thì cái mạng già này e rằng đã toi đời ở đây rồi.
Bổng lộc bị phạt, nhưng Trường Tôn thị lại ban cho Vân gia đại tiểu thư một trang trại chuyên trồng lúa, nói là thêm vào của hồi môn. Vì thế, hai người hám tài, một lớn một nhỏ, vừa thấy Vân Diệp bình an trở về, đã thân mật một hồi rồi lên xe ngựa đi thẳng đến huyện Tam Nguyên để xem tài sản của mình.
Tiểu Miêu có đôi tay khỏe khoắn, xoa bóp là thoải mái nhất. Được nàng xoa bóp từ đầu đến chân một lượt, Vân Diệp lập tức thấy tinh thần phấn chấn. Có điều, khi Tiểu Miêu bóp lòng bàn chân y, bỗng nhiên có điều gì đó bất thường. Ánh mắt Vân Diệp cứ nhìn chằm chằm vào cổ áo Tiểu Miêu, còn chưa kịp nhìn đủ thì đã bị Tân Nguyệt cho một tát tỉnh lại.
– Hôm qua chàng về nhà đã hứng chí làm loạn một trận rồi, sao bây giờ vẫn thế? Chàng không muốn sống nữa à?
Tiểu Miêu cười khanh khách:
– Tỷ tỷ, vừa rồi muội ấn lòng bàn chân, thúc đẩy thận khí, cho nên phu quân mới trở nên như vậy. Thú vị thật, vừa rồi phu quân cứ nhìn chằm chằm vào cổ áo muội.
Tân Nguyệt mắng "nha đầu thối" rồi tát nhẹ Tiểu Miêu một cái, sau đó quay sang nói với Vân Diệp:
– Phu quân, có một học sinh đang quỳ ngoài cửa xin gặp.
Nụ cười trên môi Vân Diệp biến mất:
– Nàng bảo quản gia ra nói với hắn, ta chưa bao giờ dạy học sinh của mình rằng trên đời này có thuật trường sinh bất lão, cho nên từ nay về sau hắn không còn là học sinh của ta nữa.
Tân Nguyệt thấy sắc mặt phu quân rất tệ, liền gật đầu rồi quay ra ngoài. Tiểu Miêu ngồi lên đùi Vân Diệp, nhỏ giọng hỏi:
– Ai vậy?
– Vương Huyền Sách! Một người rất tài hoa, đã một mình diệt cả một quốc gia, cũng là kẻ thuyết phục Tùng Tán Cán Bố cho hắn mượn quân.
– Vì sao chàng không ưa hắn?
– Bởi vì tâm của kẻ này đã hỏng, nên con người cũng bị phế bỏ. Dù tài hoa lớn đến mấy cũng không thể dùng được nữa. Một người thông minh nhưng không từ thủ đoạn, khi sử dụng sẽ vô cùng nguy hiểm.
Tiểu Miêu ngây ngô gật đầu, rồi kéo cổ áo xuống, lí nhí hỏi:
– Phu quân xem, có phải to hơn một chút không?
Vương Huyền Sách nghe Lão Tiền truyền lời xong, ủ rũ vái trước đại môn Vân gia một cái, sau đó đứng dậy. Hắn phải đi rất xa, đến Viêm châu ở Kiếm Trung đạo, không biết khi nào mới có thể trở về.
Đối với người Trường An có cuộc sống phong phú và đặc sắc, mười lăm ngày đã là một khoảng thời gian khá lâu. Chuyện Vân Diệp cùng Thái tử, Ngụy vương đánh nhau vỡ đầu đã không còn ai nhắc tới nữa.
Ai mà quan tâm đến việc có bao nhiêu người đã chết? Nhưng mọi người lại suy tưởng vô hạn về mỹ nữ đã đâm đầu tự tử kia, không biết nàng đẹp đến mức nào mà khiến ba tên hoàn khố đỉnh cấp Trường An phải đánh nhau tranh giành?
Trong đó, những người hưng phấn nhất chính là các bà chủ thanh lâu. Còn các học sinh thư viện thì chẳng ngại kiếm tiền, nhưng việc tác phẩm mình viết ra có thể được phổ nhạc và biểu diễn ở nhà hát thì lại thực sự khiến họ hưng phấn.
Cái gì? Chuyện này lại liên quan tới Thái tử, Ngụy vương và cả lão sư của mình ư? Có sao đâu, trong thư viện chẳng cấm đoán gì. Càng có ảnh hưởng xấu, học sinh càng phải cứng bút để triệt để vạch trần sinh hoạt hủ bại, vô sỉ của các huân quý. Thế là, trong một thời gian ngắn, đã xuất hiện hàng chục loại "chân tướng", trong đó tác phẩm được bách tính hưởng ứng nhất là "Ly Hận Thiên" của Vô Ưu Tử.
Hoàng đế cuối cùng vẫn bị lừa gạt. Tên hòa thượng kia hiện giờ ra sao thì không rõ, nhưng mình, Lý Thái và Thái tử bị đánh thảm đến mức ấy. Tên hòa thượng kia mà trở thành mục tiêu trút giận của Lý Nhị thì khỏi phải nói đến kết cục. Giết một người được gọi là cao tăng ngay giữa ban ngày ban mặt thì không thích hợp, huống hồ ngay từ đầu Lý Nhị đã nói phiên tăng đó là tuyệt thế cao nhân. Lúc này mà giết, chẳng phải tự bóc trần sự ngu xuẩn của mình sao?
Đến kỳ hạn mười lăm ngày, Vân Diệp ��ịnh cùng tên phiên tăng kia biện luận một phen, để tuyên dương hình tượng chính diện của mình. Nhưng rồi chẳng ai nhắc tới nữa. Lần trước trong buổi thiết triều, thấy triều đường vẫn bình tĩnh, Lý Nhị không đả động gì tới phiên tăng, ngay cả Phòng Huyền Linh trí nhớ tốt cũng như quên mất chuyện này.
Mọi người đều muốn mau chóng bỏ qua chuyện này, chỉ cần Hoàng đế không nhắc tới, ai nấy đều vui vẻ giả câm giả điếc.
Ngày diễn kịch, Vân Diệp đặc biệt đi xem, kết quả là tức đến suýt chết. Đám Tân Nguyệt cũng muốn châm lửa đốt nhà hát, dường như Vân gia không cần nó nữa.
Trên sân khấu, Lý Thừa Càn và Lý Thái đều phong độ nho nhã, chỉ là cùng ái mộ một nữ tử tên Trâm Nương. Lúc đầu thủ đoạn chưa kịch liệt, nhưng khi Vân Diệp béo núc dẫn ác nô của mình tới thì mới đạp đổ tất cả.
Vân Diệp béo ú ỷ mình được Hoàng đế sủng ái, nên đã đến xin Hoàng đế được Trâm Nương trước, còn khoe khoang với Lý Thừa Càn và Lý Thái. Khi xem đến đoạn này, Vân Diệp quay sang Lý Thái hỏi:
– Kịch bản này do ai viết? Đủ để chém đầu rồi!
Lý Thái và Hi Mạt Đế Á đang xem say sưa, khó chịu đáp lời:
– Không giết được đâu, là Thượng Quan Nghi viết đấy. Cha ta đã xem qua, mẹ ta cũng khen hay. Xem đi, xem đi! Lần sau phải tìm người anh vũ hơn để đóng vai ta mới được, tên này tô son phấn đậm quá.
Tuy nói đã sửa tên, sửa thời đại, nhưng con mẹ nó, ngươi cũng phải sửa cả hoàn cảnh cho tốt một chút chứ! Hoàng cung thì đương nhiên không thể dùng rồi, nhưng sao lại dùng trang viên Vân gia chứ?
"Thê thảm thảm nô gia thúc thủ vô sách, lãnh thanh thanh tứ hải giai cô tịch, nháo hống hống nhất tràng bì ảnh hí, khả liên liên hồng nhan tự bạc mệnh..." Một đoạn khúc ca ly hồn miêu tả tâm trạng bàng hoàng, bơ vơ của mỹ nhân, khiến bao người rơi lệ.
Vất vả lắm mới xem tới đoạn Trâm Nương thuần thục buộc tấm lụa trắng lên xà, mặt Tân Nguyệt đã tím bầm, còn tay Tiểu Miêu thì bóp chặt tay vịn ghế đến mức cả miếng gỗ cũng bị nàng bóp rời ra.
Tân Nguyệt mắt lóe hàn quang, nghiến răng nói:
– Ả thích treo cổ đến thế ư? Cứ cho ả treo đủ thì thôi, một ngày chưa treo mười lần thì chưa được! Lão Tiền, mau mua ca kỹ đó về, ngày mai treo lên xà nhà!
Cáo mệnh phu nhân đã lên tiếng, Lão Tiền liền xoa tay xoa chân, rối rít dẫn mấy người đi. Ông ta cũng cảm thấy nếu không giết chết ả tiện tỳ đã làm hỏng thanh danh của hầu gia này thì có lỗi với bản thân.
Hi Mạt Đế Á kinh ngạc nhìn Tân Nguyệt:
– Người ta chỉ diễn kịch thôi mà, cô bắt người ta làm gì?
Tân Nguyệt lạnh lùng nói:
– Diễn kịch cũng phải diễn cho đàng hoàng! Đã dám lấy Vân gia ta ra làm sân khấu thì vốn là muốn chết rồi. Treo một đứa chưa hả giận! Lão Tiền, mua được đứa nào thì mua hết về đây, Vân gia có rất nhiều xà nhà, treo có một đứa thì cô đơn quá, mua hết về mà treo!
***
Thượng Quan Nghi chắc hẳn là ông nội của Thượng Quan Uyển Nhi rồi. Thiên hạ đồn đại rằng Tiểu Vũ và em Nhi có xích mích ghen tuông gì đó. Tiểu Vũ nổi cơn Hoạn Thư, vơ bình sứ nện thẳng vào mặt em Nhi. Em Nhi bị thương đúng mi tâm nhưng lại càng trở nên xinh đẹp, vì thế về sau phụ nữ Trung Quốc có tục chấm chu sa lên trán để làm đẹp. Cũng nhờ vậy, em Nhi càng trở nên nổi tiếng.
Nội dung bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.