Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1378:

Kẻ có tiếng xấu trong lịch sử thì nhiều vô kể, thêm ba anh em chúng ta có là gì đâu. Dù sao ta chưa bao giờ mong được sử sách tán dương, bởi người được tán dương thường có số phận bi thảm, ngược lại, kẻ chết tiệt thối tha mới sống khỏe phây phây mà họa hại nhân gian. Thế nên ta chẳng bận tâm.

Mặt Vân Diệp dán đầy giấy, hễ mở miệng nói là giấy bay tứ tung. Tức khí, hắn liền ném bài giấy đi.

Lý Thái miệng đắng ngắt, chẳng thể thoải mái nói rằng mình không bận tâm tiếng xấu ngàn đời. Bởi lẽ, hắn một lòng muốn trở thành thánh nhân trong học vấn, phẩm hạnh tuyệt đối không được có tỳ vết.

Lý Thừa Càn đã được huấn luyện thuật đế vương “mặt dày tim đen”, nên khi nghe những lời đồn thổi, mặt hắn vẫn tỉnh khô. Chỉ cần được làm hoàng đế, bị nói khó nghe đến mấy cũng chẳng sao.

“Kỳ thực đơn giản lắm. Trong số các ngươi có hai kẻ mặt dày, một kẻ mặt mỏng. Chỉ cần giải thích câu chuyện lần nữa là được. Ví như chỉ có Thừa Càn và Vân Diệp tranh giành mỹ nữ, Thanh Tước chỉ muốn bảo vệ cô gái kia không bị thương, đồng thời ngăn cản hai người đánh nhau, kết quả…”

Trên mặt Trường Tôn Xung cũng dính rất nhiều giấy, còn chỗ Trình Xử Mặc thì chẳng nhìn thấy mắt mũi đâu nữa.

Lý Hoài Nhân chép miệng:

“Ngồi tù kỳ thực cũng không tệ. Nếu có ngụm rượu uống thì cả đời không ra cũng chẳng có gì to tát.”

Lý Thái bĩu môi khinh bỉ:

“Tên đại ca hẹp hòi của ngươi sao cứ nhắm vào ngươi mãi vậy? Ngươi đâu phải thế tử, tương lai người kế thừa tước vị của cha ngươi là hắn cơ mà, sao hắn cứ đề phòng ngươi mãi? Tước vị bá tước của ngươi là do ngươi tự mình kiếm được. Mấy năm qua, trong số chúng ta trừ Vân Diệp ra thì ngươi là người huyết chiến nhiều nhất, danh tiếng Vũ An bá vang vọng khắp nơi. Cớ gì ngươi còn phải ở lại phủ Hà Gian vương làm gì? Muốn dọn ra ngoài thì nói với bọn ta một tiếng, bọn ta sẽ chuẩn bị một phần gia sản cho. Cần gì phải ở nhà chịu ấm ức?”

“Chuyển ra rồi. Chẳng lấy bất cứ thứ gì trong nhà hết, hiện tại ta dựa vào chút bổng lộc để kiếm sống. Sau này đi uống rượu xem ca múa thì các ngươi trả tiền.”

“Vợ ngươi cũng là người giỏi giang. Có chuyện gì cứ bảo nàng đi tìm Tân Nguyệt thương lượng, chút chuyện vặt này chưa đủ để nhắc đến đâu.”

Trường Tôn Xung đặt bài trên tay xuống, thần bí nói với mấy người:

“Khi các ngươi bị nhốt trong nhà lao, ta nghe cha ta nói triều đình định bán một số hải đảo ở Nam Hải. Các ngươi nói xem, chuyện này có nhắm vào đảo Xa không? Diệp Tử, ngươi hiểu rõ nhất, nói đi.”

Nói tới chính sự, mấy người đều đặt bài trên tay xuống, định nghe Vân Diệp nói gì. Lý Thừa Càn cũng giương tai lắng nghe, xét cho cùng, trước khi lên làm hoàng đế thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, có đường lui cũng tốt.

“Ai dám mua? Nơi đó trời cao hoàng đế xa, ý chỉ của hoàng đế truyền tới cũng phải mất cả năm.

Các ngươi có biết Nam Hải có bao nhiêu đảo không? Đó là xứ vạn đảo, bán hết được sao? Dù có đem toàn bộ bách tính Đại Đường tới cũng chẳng thể lấp đầy số đảo đó.

Năm xưa ta lựa chọn đảo Xa là vì nhìn trúng sự tiện lợi của nó. Chỉ cần ra biển thêm vài ngàn dặm nữa còn có nhiều đảo hơn, nơi to nhất chẳng kém Trung Nguyên là bao. Các ngươi cứ yên tâm.”

Trình Xử Mặc ngớ người ra hỏi:

“To thế sao?”

Lý Thái lấy một miếng bánh bao phơi khô ở bệ cửa sổ, vừa nhai vừa nói:

“Không đến thì căn bản không thể tưởng tượng được đâu. Đại ca, sau này huynh làm hoàng đế phải khai thác tốt nơi đó.”

“Đất không cần nhiều mà cần tinh. Chúng ta không thể chiếm tất cả đất đai, không thể đuổi toàn bộ chủng tộc khác đi. Làm thế cuối cùng sẽ trở thành kẻ địch của cả thế giới, nếu như quanh năm chiến loạn thì đó không phải là một quốc gia bình thường. Phong vương chỉ phân phối tới hoang nguyên, không phong ở Trung Nguyên nữa.”

Đây là lần đầu Lý Thừa Càn nói ra chủ trương chính trị của hắn trước mọi người. Nếu không có chuyện bất ngờ, mấy người này sẽ là nền tảng thống trị của hắn. Nghe ý này thì hắn muốn khai thác nơi giàu có, phân chia vùng man hoang cho chư vương, biến họ thành phiên dậu cho quốc gia.

Chu Nguyên Chương từng làm thế, nhưng Yến vương Chu Lệ vẫn lật đổ vương triều chính thống. Làm thế biến số quá lớn, quyền lợi phong vương thậm chí còn lớn hơn tiết độ sứ.

Trung Quốc từ xưa tới nay đều do người phương Bắc thống trị người phương Nam. Điều này liên quan tới quân sự, dù phương Nam có sáng tạo ra văn minh rực rỡ đến đâu cũng không địch nổi vó sắt phương Bắc.

“Quân quyền và quyền cai trị tuyệt đối không thể ban cho cùng một người. Ta còn cho rằng, hình luật phải là một cơ cấu độc lập, không nên bị tam tỉnh khống chế. Như vậy quân quyền, pháp quyền, trị quyền sẽ là ba cột đỡ vững chắc nhất của đế vương, thiếu một cái nào cũng không thể.”

“Trong những năm tháng tiếp theo, nhiệm vụ chủ yếu của chúng ta là nội chính, tăng cường thống trị của Trung ương với địa phương, phát triển dân sinh, khai thác Giang Nam, xây cầu mở đường, khai phá dân trí. Mọi người có tán đồng không?”

“Đồng ý!”

“Nếu đã vậy, ngay từ bây giờ chúng ta sẽ chuẩn bị nền móng, đồng thời chuẩn bị hy sinh. Mọi người có tán đồng không?”

“Không!”

Cả năm người nhìn chằm chằm vào người vừa không đồng ý, đó là Vân Diệp.

“Không đồng ý!”

Vân Diệp lần nữa bày tỏ thái độ:

“Đừng nhìn ta, làm việc cũng được, nhưng đừng mong ta cược cái mạng vào. Ta yêu nước, cũng yêu các ngươi, nhưng mạng thì không thể cho.

Thật tình mà nói, ta chán ghét triều đình lắm rồi. Nếu không phải Thừa Càn chưa đăng cơ, ta đã chạy thật xa rồi. So với cả ngày đối diện với đống công văn, đấu đá, ta thích ra biển bắt cua, ra đồng trồng lúa, cùng người nông dân dựa vách tường chuyện trò hơn.

Cho nên, các ngươi muốn triệt để kết thành đồng minh lợi ích thì đừng có tính ta vào. Hơn nữa, ta còn cảnh cáo các ngươi, đừng tùy tiện kết minh, nếu không tới lúc đó đau khổ chỉ có các ngươi thôi.

Các ngươi không biết sức mạnh của lợi ích lớn cỡ nào đâu, đôi khi nó cuốn các ngươi làm những chuyện mà các ngươi không hề muốn làm. Thừa Càn, đừng kết đảng. Chỉ cần ngươi mở ra tiền lệ này, lập tức sẽ có người học theo, vì để đối phó được với đảng phái chỉ có đảng phái khác mà thôi.

Chỉ cần khơi lên đảng tranh, sẽ phản đối chỉ vì phản đối. Khi đó ngươi chẳng làm gì được nữa, vì kẻ địch của ngươi là thần tử của ngươi, huynh đệ của ngươi. Kẻ địch này còn mạnh hơn người Thổ Phồn, người Đại Thực, khi đó ngươi sẽ làm gì đây?

Cho nên ta không gia nhập. Ta thà đi chăn ngựa còn hơn là gia nhập. Nói một câu thẳng thắn đến chết người, phụ thân ngươi vì Thiên Sách Phủ nên mới phải đau lòng vì những chuyện đó.”

Vân Diệp nói xong liền kiếm chỗ thoải mái nằm khểnh, hai chân đặt ngoài nắng, như thế có tác dụng giống ngâm chân.

Lý Thừa Càn sắc mặt không đổi, hỏi lần nữa:

“Ngay từ bây giờ chúng ta chuẩn bị nền móng, đồng thời chuẩn bị hy sinh. Mọi người có tán đồng không?”

“Đồng ý!”

Lần này không có tạp âm. Mỗi người đều có nhu cầu riêng. Vân Diệp thì muốn sống vô tranh, nhưng những người khác thì không thể, vì nhiều lý do khác nhau, bọn họ đã gắn lợi ích của mình với lợi ích của Lý Thừa Càn.

Là người trưởng thành cả rồi, ý chí của mỗi người đều vô cùng kiên cường, không vì vài câu nói mà thay đổi. Vân Diệp cũng chẳng hy vọng mấy câu nói của mình thay đổi được gì, chỉ là làm huynh đệ nếu không nói thật, tương lai sẽ hối hận.

Chuyện tiếp theo do năm người bọn họ thương lượng. Tuy bọn họ cố gắng nói lớn hết mức để Vân Diệp nghe, nhưng Vân Diệp vẫn lờ tít. Mặt trời chiếu vào rất thoải mái, chẳng mấy chốc vang lên tiếng ngáy…

Năm người bọn họ hiện giờ như hình với bóng. Từ khi sáu người giam chung một gian phòng, họ sáng tập thể dục, đàm phán; trưa ăn cơm, thương lượng; tối tắt đèn, thảo luận. Ý thức bảo mật tối thiểu cũng không có, thẳng thắn vạch ra những kế hoạch và cả những kết quả tồi tệ nhất ngay trước mặt Vân Diệp.

Vân Diệp không thể chịu đựng nổi. Khi đang định bảo ngục tốt đưa mình vào gian phòng riêng thì có người tới. Khuôn mặt ủ rũ của Tông Chính Khanh bước vào, cười nhạt đọc ý chỉ hoàng đế, cũng là quyết định xử phạt cuối cùng.

Vệ đội của Lý Thừa Càn từ nghìn người giảm xuống còn ba trăm. Bổng lộc thân vương của Lý Thái bị phạt ba năm. Vân Diệp cũng bị phạt bổng lộc ba năm, có điều hắn hình như chẳng lĩnh bổng lộc của Đại Đường năm nào.

Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free