(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1385:
Trong thư phòng của Lý Dung, Lưu chưởng quầy nhắm mắt dưỡng thần. Lý Dung lật xem thư trong tay rồi hỏi:
– Lưu gia gia đã gặp Cầu Nhiệm Khách rồi, ông thấy con phi hổ đó có thật không?
Lưu chưởng quầy mở mắt, cười đáp:
– Năm xưa, Cầu Nhiệm Khách bị Cao Sơn Dương Tử bắt treo lên cột buồm. Hầu gia vì ngại thể diện của Lý Tịnh nên mới cứu ông ta, ban cho một bộ công cụ và một nữ nhân, rồi thả lên một hải đảo sóng lớn, định để ông ta sống ở đó cả đời.
– Ai dè Cầu Nhiệm Khách thoát được, tay trắng lập nên uy danh to lớn. Chắc chắn ông ta có chút tài phú rồi. Lão nô và Cầu Nhiệm Khách tiếp xúc vài lần, đều phải theo lệnh hầu gia đi gặp, cảnh cáo ông ta không được vượt qua eo biển, nếu không sẽ giết không tha.
– Phi hổ hoàng kim gì chứ! Thuyền của Cầu Nhiệm Khách đến buồm cũng vá chằng vá đụp, làm gì có trang sức quý giá. Đồn bậy bạ thì đừng tin.
– Tiểu hầu gia, nhà ta chẳng cần kho báu của vua hải tặc. Cầu Nhiệm Khách lúc còn sống đều phải tiến cống cho nhà ta, chút tài phú đó nhà ta chẳng thèm, tiền tài là thứ nhà ta chẳng thiếu nhất. Lão nô đoán chừng có kẻ muốn quấy rối đây, ha ha ha. Trên đại hải, thực lực quyết định tất cả. Cứ đợi chủ mưu xuất hiện chúng ta hành động cũng không muộn, ra tay là phải đẩy chúng xuống địa ngục. Biển khơi do hầu gia dùng đao thương khai phá, sao có thể để chúng động vào!
Lý Dung là quận vương chính thống, nhưng những lão nhân ở Vân gia vẫn cố chấp gọi hắn là tiểu hầu gia. Lý Dung lại thích cách xưng hô này, nhờ đó mà phân biệt được đâu là người cũ, đâu là kẻ mới.
– Lưu gia gia, có một tin đồn thú vị lắm, nói ở biển phía tây cũng có con cháu Vân gia xưng vương xưng bá. Chẳng lẽ trừ Tiểu Thọ, Tiểu Hoan, ta còn huynh đệ khác sao?
Lưu chưởng quầy cười đến nỗi Lý Dung phải hơi ngượng nghịu mới cất lời:
– Đồn bậy thôi. Nhà ta chỉ có ba huynh đệ tiểu hầu gia. Có một lần nghe hầu gia nói, ngài và mẫu thân tiểu hầu gia có nghiệt duyên từ kiếp trước, dây dưa tới kiếp này, cho nên mới có tiểu hầu gia.
– Trong nhà có thiếu giai nhân tuyệt sắc sao? Có điều, hầu gia đời này chỉ có năm phu nhân, tất cả con cái đều từ năm phu nhân ấy mà ra. Hầu gia giữ mình nổi danh ở Trường An, tuy tin đồn rất tồi tệ, nhưng chúng ta nào có hay biết gì. Cho nên, nếu sau này tiểu hầu gia gặp kẻ tự xưng là con cháu Vân gia trên biển thì cứ giết là được.
Lý Dung gãi đầu:
– Ta cảm thấy không đúng. Đám người đó tựa hồ rất am hiểu Vân gia. Ông còn nhớ bốn năm trước có lá thư từ biển, nhắc nhở hoàng gia gia ta về nguy cơ bị bốn phía vây công, quả nhiên lời ấy không sai. Ba tháng sau Đại Đường bị rơi vào nguy hiểm, cha ta phải ra đại mạc tác chiến. Ông nói xem người đó là ai?
Lưu chưởng quầy mơ hồ lắc đầu:
– Mấy năm qua lão nô cũng suy nghĩ chuyện này, nhưng nghĩ mãi mà không ra. Hầu gia hình như chẳng lấy làm lạ, hầu gia biết, nhưng không nói.
– Thực ra, nếu Cao Sơn Dương Tử không chết thì đã có câu trả lời rồi, nhưng trong đêm đẫm máu kia, hầu gia bố trí sát cục, Cao Sơn Dương Tử không có khả năng thoát được.
– Tiểu hầu gia muốn biết chân tướng, viết một phong thư cho hầu gia là được, thuận tiện hỏi hầu gia chuyện hôn sự với Tiểu Viện. Ý công chúa là muốn tiểu hầu gia thành thân khi mười sáu, nhưng bị hầu gia mắng một trận, nói con cái Vân gia mười tám tuổi mới thành thân, thiếu một tuổi cũng không được.
Nhắc tới chuyện này, Lý Dung có chút tức giận. Cưới xin gì chứ, hiện Phùng gia đang đặt trọng tâm vào Nhai châu, một hòn đảo lớn như thế sắp trở thành lãnh thổ tư nhân của Phùng gia.
Phùng gia nhân khẩu đông đúc, năm xưa bị cha giết mất hai đứa, vẫn còn hai mươi tám đứa phân bố khắp Lĩnh Nam làm quan. Nếu như gạt bỏ tình cảm với Phùng Viện, Lý Dung đã muốn ra tay với Xuân châu ở gần nhất rồi.
– Tiểu hầu gia, đây chính là liên hôn. Năm xưa tình hình không như bây giờ, nhà ta ở Lĩnh Nam là thế yếu, Phùng gia thế mạnh. Vì đảm bảo an nguy cho Ung châu, không thể xung đột trực diện với Phùng gia. Hiện Phùng Áng đã già không quản việc được nữa, chủ nhân Phùng gia là nhạc phụ của người, Trí Đái. Chủ nhân trên biển là Trí Dũng.
– Phùng gia dồn toàn bộ tinh lực vào biển, sớm muộn cũng giao chuyện ở đất liền cho tiểu hầu gia. Chỉ cần tiểu hầu gia và Tiểu Viện có con cháu, chuyện khác thì không dám chắc, nhưng thế lực Xuân châu sẽ phải là của hồi môn này.
Chủ tớ trò chuyện lúc nào không hay trời đã tối. Lý An Lan hiện không thích hoạt động, ở lì tại Ung châu, đó là nhà nàng, ở đó thoải mái nhất.
Lĩnh Nam vào tháng chín vẫn nóng nực. Lý An Lan ngồi trong chòi hóng mát, nhàn nhã quạt gió, nhớ tới phong thư kia của Vân Diệp, không kìm được buột miệng mắng thầm một tiếng.
Nhắc đến con gái thì viết nửa phong thư, hỏi han con trai cũng nửa phong thư, hỏi tới mình thì chỉ có một câu: đừng có vụng trộm.
Chết tiệt, bản thân lại nạp thiếp, trái ôm phải ấp, còn hạ cấm lệnh với lão nương, đúng là vô lý. Có điều thông qua câu ấy cũng nhìn ra được, cái tên chết tiệt đó cũng biết lão nương cô đơn.
Nghĩ tới đó liền bật cười, trừ cô đơn một chút thì mình sống không tệ. Lý Dung sang năm là thành thân rồi, bất kể là Vân gia hay Phùng gia đều vô cùng mong đợi hôn sự viên mãn này, tới khi ấy cái tên ấy cũng sẽ tới.
Chuyện của Vân gia ở Lĩnh Nam giao cho Lý Dung, Tân Nguyệt hẹp hòi chắc tức chết mất? Cái tên ấy trong chuyện này lại rất rộng rãi.
Cả triều đường đều đang đợi Vân gia và Phùng gia liên hôn. Chỉ cần hôn lễ thành công, hoàng gia có thể danh chính ngôn thuận xen vào công việc ở Lĩnh Nam, Huyền giáp quân ở Mai Lĩnh cổ đạo cũng có thể rút về Trường An.
Hoàng Phong lên chiếc Hải Ngư của Vân gia. Nói là chiến hạm, kỳ thực là thương thuyền sửa lại, không thể so sánh với chiến hạm thực sự của thủy sư Lĩnh Nam. Hôm qua, mình và cấp trên thương lượng cả đêm, quyết định mình đi đảo xa một chuyến, dù mất hai năm cũng được. Không tận mắt thấy thì không tính, đó là quy tắc bất di bất dịch của Đô thủy giám.
Chinh chiến suốt bốn năm rồi, Hầu Kiệt thanh trừng hết dã nhân trên đảo xa. Những dã nhân đi theo từ đầu đã biết nói tiếng Quan thoại, mặc áo xanh đội mũ đi qua đường phố Nại Hà châu. Trong tòa thành không lớn, có mấy thương nhân đội thúng chuối tiêu hay hoa quả thều thào rao bán. Ruồi nhặng bu đen kịt như mây ở bến cảng, nhất là chỗ mổ cá.
Sự thống trị ở đảo xa rất tàn khốc, ít nhất ở giai đoạn này. Hầu Kiệt cho rằng phải trấn áp, chỉ có cái chết mới khiến đám hán tử trên biển phục tùng.
Biển khơi chưa cạn, hải tặc chưa hết, đây đúng là một châm ngôn chí lý. Vân Diệp càn quét quy mô lớn, biển khơi yên bình hơn một năm, giờ đám hải tặc lại tiếp tục hành nghề cũ, nguyên nhân đơn giản vì có đủ các loại "dê béo" trôi nổi trên biển.
Hải tặc rất ít khi tới đảo xa, vì nơi này quá xa. Nại Hà châu tất nhiên có cầu Nại Hà, qua cầu này là cả đời không thể về cố hương. Trên cầu vô số bài ca ly hồn, chia ly. Những kẻ bị đày tới đây thường là phạm trọng tội của gia tộc, đám công tử phồn hoa từng bị đày tới nơi hoang vu này, chỉ biết than thở những lời tuyệt vọng.
Hầu Kiệt sau khi thấy cảnh này nghiêm cấm huân quý đem tội phạm tới biển xa, đám người này ý chí bạc nhược, chỉ biết sống cho qua ngày, không được tích sự gì.
Cả đảo có ba mươi vạn người, nghe thì đông lắm, nhưng tản ra thì trăm dặm chẳng có lấy một người. Hòn đảo này quá lớn. Nếu hỏi nó thiếu gì, Hầu Kiệt sẽ lớn tiếng đáp: thiếu người.
Bạn có thể tìm đọc toàn bộ tác phẩm này trên truyen.free, nơi câu chuyện được tiếp nối một cách trọn vẹn nhất.